MAIN PART (Gashiyeon-가시연)- 05&06

Notes: nghỉ dài hạn dưỡng sức. Già cả rồi không chịu được những đả kích như này. I’ll be back!

“Một mai qua cơn mê, sông cạn lại thành dòng, trôi về nguồn yêu thương”~~

*******************

Trời đổ mưa trên đường tôi mua sắm về, ngoại hình chỉn chu khi đi rối tung cả lên; nhờ tài xế ta-xi giúp đỡ tôi cuối cùng cũng mang hết mở đồ vào nhà. Mưa to đến nỗi dù cũng bị gió thổi bay đi mất. Dù ướt như chuột lột nhưng tâm trạng tôi vẫn rất tốt, chỉ cần thay lấy một bộ đồ mới trước khi YunHo về là ổn rồi. Sắc trời âm u làm ngôi nhà thêm tối tăm, khắp nơi xộc lên mùi gỗ ẩm lạnh lẽo, ngôi nhà vắng ngắt này là của tôi vào cuối tuần. Tôi hạnh phúc tùy tiện đặt các túi đồ xuống sàn, chuẩn bị tẩy rửa cơ thể sạch sẽ rồi sẽ sửa soạn lại tóc. Tắm xong, tôi dạo quanh nhà

– Ahhh! Tuyệt thật…..

Bàn nhà bếp luôn bày đầy thức ăn, trên lò là nồi canh hải sản nấu sẵn. Cô Ryun Si lo lắng cho bữa tối của chúng tôi nên nấu sẵn thức ăn cho vào tủ lạnh, chỉ cần hâm nóng lại khi dùng, thực sự rất cảm ơn cô! Cô cùng Dì giúp việc rời nhà trước khi tôi mua sắm về, tôi càng vô vàn cảm ơn. Đây mới là cuộc sống gia đình vào cuối tuần ah….! Thức ăn trong tủ làm tôi nhớ ra một chuyện, tôi lập tức ôm lấy túi đồ bày ra bàn: là món kem va-ni tuyệt vời tôi ưa thích, là loại sữa chua tôi vẫn ăn mỗi sáng cùng những quả thạch lựu đỏ mọng quyến rũ gọi mời chủ nhân và những quả chanh được mua cuối cùng khi tôi nghĩ đến cô, thêm vài thứ linh tinh nữa.

Tôi xáo trộn vì người đàn bà đáng thương đó sao? Tôi nhìn những quả chanh trong tay. Nếu cô thông minh hơn một chút thì tốt biết mấy. Nếu cô độc ác hơn một chút thì tốt biết mấy… như thế… Tôi sẽ không hỗn loạn trong do dự như lúc này.

Tôi tức giận vứt cả 5 quả chanh vào sọt rác rồi từ tốn mở hộp kem, ngay lập tức tôi ôm lấy khuôn mặt tê tái vì kem quá lạnh nhưng cũng nhanh chóng quen dần với cảm giác buốt đau ấy. Tôi thở dài một ăn chậm lại. Tôi vứt hộp kem lẫn nắp vào bồn rửa chén đầy nước, tay cũng ướt hết cả. Tôi qua loa lau tay lên quần áo rời bếp, thoáng chốc, tôi đến phòng sách của anh

– Vào thôi nào….

Căn phòng trần cao trông thóng đãng, tôi không rời mắt nhìn mưa rơi qua khung cửa sổ áp mái khi đôi chân dẫm lên tấm thảm êm ái như đám tảo xanh mềm mại mọng nước. Giữa phòng là chiếc so-fa bằng da đặt trên hai tấm thảm da hổ nhỏ đầy cao quí. Con người đầy hoài bão như anh hẳn phải đọc rất nhiều sách. Nỗi cô đơn, trầm tư của anh như hiện hữu ngay đây, tôi yêu cảm giác tĩnh lặng này.

Anh làm việc ở đây sao? Giấy tờ vung vãi khắp mặt bàn bề bộn. Tôi quay nhìn kệ sách chứa đầy những album lớn nhỏ. Tôi đã từng vào phòng anh xem những album như thế. Hình ảnh chúng tôi thưở 17 đều được anh cất giữ nơi đây sao? Những bức hình ghi dấu mọi thứ thuộc về chúng tôi mãi mãi. Trong niềm xúc động dâng lên vì lâu rồi chưa thấy lại chúng, tôi háo hức lật mở album

– Jung Yunho, tên khốn này…..

Hình ảnh cũ anh giữ lại đều cắt bỏ tôi, chỉ còn anh lành lặn như xưa. Khoảng trống nơi tôi từng hiện diện giờ lạnh tanh… Kí ức có thể xóa đi dễ dàng thế sao? Không đâu! Tại sao anh lại ngu ngốc và tàn nhẫn đến thế chứ? Tuy thi thoảng anh làm tôi giận, nhưng chuyện này thì không chấp nhận được, thật bi ai! Anh chán ghét tôi như vậy sao?

Âm thanh yếu ớt bên ngoài rõ dần, tôi đóng album lại băng qua phòng ngủ chạy nhanh ra ngoài. Anh trên hành lang đi đến gần tôi. Trời tối cũng không sao, tôi vẫn hoàn thành vai diễn của mình: vợ anh- không như cách Lee Ryun Si đã làm mà là một người vợ thực sự. Tôi với nụ cười trên môi hoan nghênh anh trở về, giả vờ khôn khéo là vũ khí của tôi đấy. Dù đáng căm hận, anh vẫn là người đàn ông của tôi. ‘Em vẫn mang bên mình những mũi gai như tình yêu riêng trao về anh và mặc nó đâm vào tim như thế đấy’

– Hôm nay anh về sớm! Yunho…

– ……..

Tôi vẫn cười khi thấy đôi mắt anh sắc lạnh sau lớp kính, sao lại dùng khuôn mặt đó với tôi, eh?

Anh không nhìn lấy một lần mà thô bạo bước qua như muốn lẩn tránh tôi. Nhìn bóng anh đi vào phòng thay đồ, tôi đột nhiên nhớ đến túi mua sắm khi nãy. Tôi cúi tìm những bộ đồ đắt tiền mới mua khi anh cởi áo đi vào phòng ngủ.

– Eo của anh thay đổi rồi à? Hình như ốm đi 1 inch đấy nên em chọn size nhỏ hơn 1 số. Anh thử đi, nếu không vừa em mang đi đổi

Tôi cầm lấy bộ vest hợp với anh, hỏi: “Cái này được không?”. Anh cắn môi lặng im lẩn tránh ánh mắt tôi, ‘anh không thích kiểu dáng này sao?’. Vì thấy hợp với anh nên tôi đã mua mấy cái đấy! Thật ra, tôi mua gần hết số áo hợp với anh ở cửa hàng

Anh bực dọc nới lỏng cà-vạt rồi cởi nút sơ mi, nhìn thấy thân trên của anh hơi thở tôi lại gấp gáp, dường như chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới những cơ bắp nở nang sau khoảng thời gian làm việc cực nhọc. Cơ ngực anh phát triển hơn hết thảy đầy tự tin, người đàn ông hoàn hảo của tôi! Tôi không kiềm chế chạm vào da thịt anh. AH! Nóng quá!

– Dẹp đi

Anh gắt gỏng gạt tay tôi đi thẳng vào phòng tắm không thèm đoái hoài đến những bộ vest đẹp đẽ này

– Thử đi mà! Cái này em cất công dầm mưa mua cho anh đấy!

– Tôi nói dẹp hết đi!

Tôi muốn hôn khuôn mặt giận dữ này từ ban sáng cơ, ‘đừng ép em! Yunho ah!’. Tâm tư cố che giấu đang dần bộc lộ, như mèo con run lên sợ sệt, tôi căm giận nhìn anh

– Anh trở nên đáng sợ thật đấy

– ……

– Tại sao lại phải thay đổi chứ… huh?

– Chỉ mình cậu là không biết thay đổi mà thôi

‘Tình yêu sao lại phải thay đổi chứ? Hồi ức cũng là một phần của tình yêu mà! Không thể dứt bỏ cũng vì tình yêu thôi! Em vẫn dậm chân tại chỗ khi anh bỏ đi quá xa rồi, sao em chạy theo anh được với đôi chân đầy thương tích này? Rõ ràng chính anh đã ôm em và nói sẽ mãi bên nhau mà!’

– Thật sự rất đáng sợ …. em sợ cả việc ký ức mình chỉ có mỗi anh… nếu anh thay đổi… em phải làm sao đây?

Trong chốc lát, cả người tôi nóng ran, trái tim vì mong đợi mà căng phồng, khuôn mặt anh lập tức đanh lại khi tôi vươn tay ôm lấy

– Ôm em đi…… một lần thôi, chỉ cần ôm em thôi…. không cần hôn hay làm gì như ngày xưa ….

– …..

– Tim em lạnh lắm

– ….

Cuối cùng cũng có thể ôm lấy anh, bộ dạng đáng thương của tôi đã làm anh đắn đo bất động, chỉ cần không bị đẩy ra là tôi cảm kích lắm rồi, tôi thút thít trên vai anh. Yunho bắt đầu căng thẳng, thì ra tôi vẫn có thể bên cạnh người mình yêu thế này để cảm nhận tình yêu anh trong từng nhịp đập, còn anh vì không muốn một lần nữa đi vào mối quan hệ này mà vùng vẫy cự tuyệt.

Tôi dời tay từ lưng ôm chặt đôi vai anh lực lưỡng, đôi môi đỏ rơi xuống cằm anh

– Chúng ta không còn như xưa nữa… Em có thể làm gì đây… em phải làm sao đây… bây giờ… em có quyền gì đây….

Nhìn em đi ….nhìn vẻ đẹp của em! Hãy nhìn gương mặt luôn khiến anh phát điên khi chúng ta còn trẻ và giữ chặt lấy em trong đôi mắt anh’

– Không phải thế đâu…. tôi cũng đã sống rất thành thật với chính mình…

Thực ngọt ngào… tôi ép sát môi anh và hôn, thở dốc trong miệng anh từng luồng hơi nóng ran… tay tôi quấn chặt trên cổ đến gần anh hơn, dùng miệng ngấu nghiến lấy đôi môi nhỏ của anh, chết mất! tôi không ngừng mút lấy môi anh đang khép kín, tôi mở to mắt nhìn anh, anh lạnh nhạt lẩn tránh ánh mắt của tôi, tôi lại không ngừng tấn công đôi môi anh, bên phải, rồi bên trái…….

– Urg

Ah… cuối cùng cũng hôn được rồi, tôi chạm vào nơi mềm mại đó vừa cảm nhận những khát khao; ngẩng đầu lên, tôi không ngừng rên rỉ bên miệng của Yunho…. âm thanh này một lần nữa cho tôi cảm nhận sự sống….

– Buông ra!

Anh đẩy tôi ra khi cố sức lau chùi đôi môi như một cảnh trong bộ phim nào đó…. hay tôi lại bắt đầu không bình thường rồi….

Tôi thở hổn hển đến gần rồi ôm lấy khuôn mặt anh lần nữa; mút lấy đôi môi đang khép chặt kia, đưa chiếc lưỡi ướt át liếm quanh bờ môi anh như cún con phát ra những âm thanh quyến rũ. Nhưng tôi không mạnh bằng anh, vừa thở dốc vừa nhìn con người không hề cử động này, gương mặt anh lạnh băng. Trong chốc lát ký ức lần trước bủa vây lấy tôi đang trong cơn hoảng sợ

Tôi vô thức lui về sau, anh tiến một bước, tôi lại lùi một bước như mèo con sợ sệt. Anh im lặng chầm chậm bước lên như hổ vồ mồi, bóng anh phủ lên tôi, rất sợ……

– Nếu tôi nói dừng lại…

Anh tát vào má trái tôi, vết thương vốn đã nứt giờ lại càng nghiêm trọng, tôi ngã xuống sàn, bóng anh lần nữa che lấp thân hình tôi đang co rút trong góc tường…..

– … nghĩa là cậu nên dừng lại mới phải

Anh nắm lấy tóc tôi, lại thêm một tát vào má phải, tôi tìm cách lui vào góc tường khi anh ngày một đến gần, muốn ói quá! Mọi thứ trước mắt đều trở nên mơ hồ, tôi co rúm người cảm nhận hơi thở cùng sự phẫn nộ nơi anh. Anh bắt đầu vung tay vung chân không ngừng đạp vào bụng tôi, tôi ho đến sắp ói ra máu, khó chịu quá…..

Tôi sắp chịu không nổi rồi….. tôi ôm lấy bụng nhìn anh, nước mắt không ngừng tuôn trào, đến xương cũng sắp rã ra

– Oppa…… đừng…. ah….. đau em!!!!!!!

Anh cầm chiếc ghế ném vào tôi, tôi khó thở bắt đầu khóc. Một Jung Yunho tàn bạo đã hoàn toàn vượt tầm kiểm soát. Tôi khóc không nên tiếng, thân thể mềm nhũn không còn sức lực để tránh nén nữa, tôi như xác chết nhìn gương mặt Yunho như in hằn rõ ràng dòng chữ: “sự nhẫn nại của tôi cũng có giới hạn đấy!”

Bụng vốn không còn cảm giác bị anh ngồi đè lên, cổ bị anh bóp nghẹt không cách nào thở nổi, mắt cũng sắp rơi ra ngoài. Sau đó anh lại đánh vào mặt, tôi cố sức nhấc tay lên đánh vào tay anh nhưng vô ích, sức tôi quá yếu .

– Tại sao lại xuất hiện, huh? TẠI SAO? Cậu muốn tôi phải làm gì chứ?

– Không có……

Tôi vùng vẫy đến khi trước mắt là một mảng trắng xóa, anh buông tay… tôi hổn hển thở, khuôn mặt sưng tấy nóng lên như vừa bị ai đốt. Tôi không ngừng run rẩy như đang cận kề cái chết

– Cậu muốn đùa giỡn tôi như ngày xưa sao?

– Không, em… Huu~~~

– Tôi đã quên cả rồi! Tại sao cậu lại xuất hiện chứ!!!

– Không… Huu~~ YunHo…

Đầu óc quay cuồng, tôi gục xuống.

Tôi biết cảm giác này, là Yunho đang bế tôi, đôi bàn tay không còn thô bạo như ban nãy mà mạnh mẽ như sợi dây quấn chặt lấy tôi. Ít ra, tôi không sợ bàn tay anh-nguồn khoái cảm trong tôi

Cảm giác kinh sợ biến mất, nước mắt cũng đã cạn khô….

Phổi tôi bắt đầu phồng ra.

Tôi nhảy xuống vực tự sát.

Cơ thể đau đớn đó của tôi …. Yunho, anh không nhìn thấy

‘Khoảng không mềm mại trước mắt, đây là đâu? tôi đang làm gì?….’

Là Yunho…..

Chính Yunho…..

‘Cứu em ….’

– En! Ah ha, en, ho~~

Những hình ảnh đẹp đẽ chấm dứt rồi, tôi trở về hiện thực. Dường như bản thân đã chìm trong nước rất lâu nhưng vẫn thở được. Cơ thể còn cử động, tôi yếu ớt mở mắt, hình ảnh đầu tiên đập vào là YunHo ngay bên cạnh. Thấy tôi tỉnh lại, anh chau mày hốt hoảng rút cánh tay dưới đầu tôi ra. Vẻ mặt anh dịu lại, không còn là một Jung Yunho lạnh lùng tàn nhẫn nữa. Anh thấp giọng mắng

– Đồ điên! Ai bảo em đến đây chứ?

Tôi nhìn thấy gì thế? Tôi còn hy vọng gì nữa? Tôi đã chết rồi phải không? Bây giờ tôi mới nghĩ đến cảm giác đó.

Cái thế giới tràn đầy sắc vàng rực rỡ với rất nhiều sinh vật kỳ lạ sống ở đấy, nhưng không có anh.

Chúng giương móng vuốt màu xanh về phía tôi, tai tôi cũng đầy những đôi môi đỏ máu, chúng không ngừng níu lấy cơ thể tôi .

…..Nơi ấy không có anh.

Không…không phải

– Anh không cần em nữa rồi sao?

Anh đây rồi.

– Tại sao… lại gạt em ra chứ… tại sao…?

Những bất hạnh luôn bám lấy tôi, và chúng bắt đầu nuốt chửng trái tim màu đỏ của anh.

– Lại còn hiếp đáp em…

‘Em vẫn sống và hít thở hiện thực bi thảm này, nhưng chỉ nhớ được quá khứ cùng những hồi ức hạnh phúc của chúng ta

Anh lại trốn chạy…

Hay là nó rất đáng sợ? Anh sợ đến thế sao? Hãy nắm lấy tay em!

Đồ hèn nhát xinh đẹp của em! Hãy nắm lấy tay em!

… Hãy chết cùng nhau trong những giây phút ngắn ngủi của sự hủy diệt và cực lạc!’

Gashiyeon’s sketch

‘Gương mặt đẹp thế này mà anh cũng nỡ đánh….’

Còn hai ngày nghỉ cuối tuần, Thứ Bảy anh không đi làm nên tôi có đủ thời gian. Nhất định phải có được kết quả mình mong muốn, dù anh lạnh nhạt vô tình, dù anh không kiềm chế mà nhẫn tâm hiếp đáp Kim Jaejoong này

Tôi nhìn ngang dọc khuôn mặt vừa bị đánh của mình qua gương, trên mặt tuy không có vết thương nhưng khóe miệng đang rướm máu. Như thế vẫn ổn dù phần bụng hoàn toàn không dùng sức được, tôi cẩn thận ngã lưng lên giường, mỗi lần trở mình cũng khiến tôi nhăn mặt đau đớn.

Ah, vẫn còn may. Ít ra còn giữ được mạng sau cơn ác mộng ban nãy

Tôi hạnh phúc nằm trên gối của Yunho. Nghiêng qua một bên và co người lại, tôi dùng tay xoa lên những nơi đau nhức do cạnh ghế đập vào. Nếu trời chưa tối hẳn chắc cũng nên đi bệnh viện khám xem sao? Vì đã quen với những khổ đau truớc đây nên những vết thương này chẳng đau đớn là bao so với những thứ tôi từng trải qua. Tôi nằm trên giường hít một hơi thật sâu nhìn lên trần nhà, bốn bề tối đen như mực. Tuy người đã mỏi nhừ nhưng vẫn còn rất tỉnh táo, đầu óc dần bị cuốn theo những suy nghĩ mông lung không thể nào thiếp đi được.

Sau đó tôi mơ hồ nghe tiếng mở cửa, là ảo giác do tôi suy nghĩ quá nhiều chăng?

– ……….

Anh giở chăn ra trèo lên giường; bóng anh lần nữa che phủ lên khi vươn tay ôm tôi vào lòng

Tôi nhắm mắt im lặng cảm nhận mùi vị quen thuộc, trong tim dâng lên niềm vui sướng rộn rã như bong bóng xà phòng. Tôi nhấc đầu gối mở hai chân ra để anh dễ dàng đến gần tôi hơn. Anh mở chân ra rồi kẹp đôi chân tôi vào trong đấy, trong đêm tối bật ra tiếng cười khe khẽ

– Đồ điên… không hề thay đổi chút nào….

– Ah…. là Oppa….

Giọng tôi khàn đi, đôi mắt anh đang nhìn tôi đong đầy ấm áp dịu dàng. Đây là lần đầu tiên trong căn nhà này tôi hạnh phúc nhìn đôi mắt hơi ươn ướt của anh. Tôi vươn tay khó nhọc ôm lấy đầu anh, đôi chân anh vẫn đang dùng sức giữ lấy chân tôi, những ma sát mạnh mẽ, liên tục… Cơ thể tôi nóng dần lên, nửa thân dưới bắt đầu phản ứng… Tôi ngẩng đầu nhìn anh mỉm cười, vứt bỏ tất cả những điều không vui, tôi cười thật dịu dàng

‘Không thể bỏ em mà đi phải không? Lúc nãy nhẫn tâm như muốn giết chết em nhưng lại không thể phớt lờ trái tim mình, không cách nào ngủ được phải không?’

Tôi vuốt ve gương mặt anh, từng ngón tay tôi chạm vào khuôn mặt ấm áp dường như sắp rơi nước mắt này, sống mũi cao thẳng rồi đến đôi môi mọng, đôi môi đẹp đến nỗi làm người ta nảy sinh dục vọng. Tôi nhìn từng chút, từng chút một, những hoài niệm ấm áp…

– Hôn em… Yunho ahh, hôn em…

– Jaejoong ahh… uh… Jaejoong ahh…

Anh đột nhiên hôn tôi, đầu lưỡi ấm áp và ẩm ướt nhẹ nhàng trườn vào khoang miệng tôi. Dòng nước bọt Yunho làm ướt đôi môi tôi đầy kích thích. Tôi nhấc đầu gối lên dùng sức đùi để giữ thứ đang nóng hổi ở giữa. Anh ôm lấy khuôn mặt tôi hôn nhẹ lên mắt, chiếc lưỡi nham nhám của anh trườn qua giữa mí mắt và chân mày tôi phả từng đợt hơi thở nóng hổi gấp gáp. Dường như anh muốn hòa tan tôi vào anh. Môi chúng tôi không ngừng quyện lấy nhau trong những nụ hôn nóng bỏng không dứt. Tôi biết mình vẫn còn rất quan trong với anh, dù có đánh mất lòng tự trọng, anh cũng không thể dứt bỏ. Một người lạnh lẽo vô tình như anh mới thích hợp với một tôi xinh đẹp và nồng nhiệt

Chúng tôi ôm siết đối phương, tôi thả lỏng cánh tay để đầu anh trượt xuống hôn nhẹ lên trán anh; anh siết lấy eo làm tôi khẽ nhăn mặt vì đau. Tôi cắn chặt răng cố nén những tiếng rên rỉ đau đớn khi anh chạm vào những vết thương. Và thật chậm rãi, anh liếm láp chúng- những vết thương còn đang ứa máu. Cái cảm giác âu yếm dịu dàng này làm tôi dễ chịu. Tôi ôm lấy anh trong sự thỏa mãn trước đây chưa từng có, cảnh vật trước mắt như bị sương mờ che phủ

– Jaejoong ah……. Jaejoong ah…..

– Uh…. con trai à… mommy ở đây này….

Cái đó của anh đặt trên bụng tôi cương cứng đầy mạnh mẽ, tôi vừa sờ khuôn mặt đẹp của anh vừa trò chuyện với anh, anh không ngừng hôn lên ngực rồi day day nhũ thủ đã cương cứng của tôi

– Sao rồi hả?

– Con trai mommy muốn uống sữa rồi à?

Anh đau buồn ôm chặt tôi trong vòng tay lực lưỡng. Anh muốn nói mình đang rất hối hay hận sao?

‘Trái tim em không phải thực vật, em không thể nuôi dưỡng một tình yêu vô vọng cũng không thể làm cho nó khô héo, đây chính là điểm khác giữa hai ta. Anh không có tư cách cự tuyệt cách “ Yêu thương” như ngọn lửa cháy rực trong em, anh phải yêu em như thèm khát thân xác em, nhưng em không thể nói anh biết điều này’

Tình yêu làm tôi cuồng dại, ngọn lửa không ngừng lan rộng mà anh chính là người đã châm lửa giữa sa mạc khô cằn này

Tại sao bây giờ lại thành tội của tôi?

– Nên…. anh chán ghét em?

Ngọn lửa vốn rực cháy bỗng lụi dần đi, tim tôi bắt đầu lo sợ, Yunho vẫn úp mặt trên ngực tôi khi tôi vẫn đang ôm chặt lấy anh…

– Em… không thể nói với anh những lời như thế…

– Không thể sống nổi nữa…. khoảng thời gian không có anh, mỗi ngày của em đều như địa ngục

– Vả lại… điều này đâu phải là không thể…

Đây không phải là việc có thể lãng quên, tuyệt đối không được lãng quên, tuyệt đối không, tôi luôn tự thôi miên chính mình như thế… ký ức lũ lượt ùa về, đáng ghét thật! Cả những hồi ức đúng ra đã muốn quên cũng không thể

– Nên… anh chán ghét em…. phải không?

‘Những khoảnh khắc tình yêu hai ta đã thành hồi ức rồi sao? Những chuyện không vui trong quá khứ cứ không ngừng được nhắc lại, còn ký ức tốt đẹp của chúng ta thì sao? Dù chúng ta ôm chặt lấy nhau nhưng đã phải chia lìa, rồi sẽ trở nên càng xa cách hay sao? Mối tình đẹp đó lại mỏng manh dễ vỡ như ký ức sao…. Như thế thật quá đáng….’

– Em phiền phức quá…

*****

Đêm dài qua đi nhưng tôi chỉ ngủ được một chút, vẫn còn rất mệt, thức dậy lúc 9h sáng với Yunho cũng là quá trễ rồi. Mặt anh áp trên ngực tôi như một đứa trẻ, gương mặt chưa tỉnh giấc thật ấm áp gần gũi trái ngược với khuôn mặt lạnh lùng mà anh luôn mang. Suốt đêm qua anh luôn ôm tôi như đáng cố an ủi, sau đó ngủ thiếp đi, khuôn mặt yên bình này chắc anh đã có giấc mơ đẹp phải không? Tôi không quen với hơi ấm của chăn màn, vì có anh bên cạnh tôi nên mới như thế phải không? Đáng tiếc anh đã kết hôn, nhưng thế thì sao chứ? Tôi bây giờ không phải vẫn đang trong ngôi nhà này sao? Tôi vừa an ủi mình vừa xích lại gần Yunho hơn

Tôi đứng lên lục lọi những chiếc túi phiền não không biết nên mặc gì đây? chiếc áo thun màu hồng in hình vui nhộn mua ở của hàng chăng? Ah… tìm thấy rồi! Tôi cầm lấy rồi để lên vai ướm thử, nhưng trông rất nực cười. Tôi bỏ chiếc áo xuống tìm một chiếc sơ mi mặc vào, sau đó dùng tay chỉnh đốn đầu tóc; ngay lúc đang nghĩ nên mặc quần gì tôi mới nhớ ra mình quên mua quần short rồi. Tôi thấy quần áo của cô khi ở trong phòng thay đồ cố tìm một chiếc quần để mặc- hầu hết đều sáng màu, tôi chọn một chiếc màu trông cũng đẹp không do dự mặc vào rồi ngắm trước gương.

– Đồ ngốc… hình như mập mất rồi…

Trong bệnh viện chỉ ăn rồi ngủ nên mập ra rồi, nhưng đùi vẫn không dư bao nhiêu mỡ cả, Yunho nói rằng eo tôi còn thon hơn cả phụ nữ mà… Trước đây tôi cố gắng chơi thể thao vì sợ lên cân thì bị Yunho cằn nhằn nên không còn chơi nữa, đại khái là chuyện của năm hai mươi hai tuổi chăng? Không như Yunho bỏ thuốc bỏ rượu, cộng thêm luôn chuyên tâm luyện tập nên sức khỏe luôn rất tốt. Đối với việc tôi muốn luyện những thứ cơ bắp không thích hợp với mình, sau khi bị anh mắng là “đồ điên” thì tôi không còn theo anh đến phòng tập nữa. Tôi chỉnh lại quần thầm tự hào nhìn những đường cong và cặp đùi trắng mịn, nhưng tôi hơi lo đến việc lão hóa, chắc nên chạy bộ thôi.

Đùi trần trụi tiếp xúc với không khí lạnh, tôi tự nhủ lần sau đi mua sắm chắc chắn phải mua quần dài. Tôi mở tử lạnh lấy thức ăn đêm qua ra hâm nóng, đột nhiên lại nhớ đến cô… aish… tôi đang mặc quần áo và làm công việc hằng ngày của cô, nếu Yunho đi xuống đây, tôi sẽ nhẹ nhàng nói: ”Ăn sáng nào”, sau đó ngồi ăn đối diện với anh, rồi lại nói: “Hôm nay là cuối tuần nên buổi tối mình ra ngoài ăn nhé “, “Uống rượu vang nhé ?” để làm không khí đầm ấm hơn.

– Em mặc cái gì vậy chứ?

Anh đột nhiên hỏi khi thấy tôi khom người thò đầu vào tủ lạnh. Không biết anh đi xuống từ lúc nào nữa, tôi cúi đầu ngại ngùng, anh biết những cử chỉ quen thuộc này nên chỉ chau mày mở tủ lạnh lấy một chai trà xanh mình ưa thích

– Quần áo của Ryun Si phải không?

– Uh… Vì thấy nóng nên mới mặc đồ cô Ruyn Si. Vừa với em không?

– Vừa, dù em mập lên rồi

Anh rót trà xanh vào li nhưng mắt không hề rời khỏi đùi tôi, trong mắt anh tôi vẫn rất đẹp và hấp dẫn, hôm qua lúc anh ôm chắc có chú ý đên vòng eo tôi, tôi cười trả lời anh

– Em có sao?

Tôi cố tình đi qua đi lại trước mắt anh, khi đến gần bếp cặp đùi lại phát ra âm thanh đầy chủ đích. ‘Thế nào, dù có mập ra bao nhiêu đi nữa thì đùi em vẫn thon hơn cô ta phải không?’

– Cởi ra

– Huh?

– Cởi ra, sao lại mặc quần áo người khác?

– Không thích thật đấy

Anh hối thúc tôi cởi đồ, tôi không vừa lòng chạy một mạch bồn rửa tay vặn đầy nước. Anh thận trọng nhìn tôi

– Anh nói em cởi ra

– Người ta nói không thích rồi mà…

Đột nhiên âm thanh của anh đến gần hơn, tôi quay người mới phát hiện anh đứng trước mặt tôi. Giọng điệu anh như đang đùa cợt nhưng không hề cười; anh đột nhiên vỗ mạnh vào đùi tôi

– Đau lắm đó!

– Em mặc như thế để làm gì chứ?

– …. Ông xã… em không gợi cảm sao?

– Uh

Anh lần lữa không muốn trả lời. Tôi tránh ánh mắt anh, vừa lén nhìn sắc mặt anh để tìm câu trả lời thích hợp. Anh đột nhiên dùng tay khóa tôi giữa anh và bồn rửa chén. Không có đường thoát rồi! Sau đó, giọng anh trầm ấm cuốn hút vang bên tai tôi

– Đừng mặc đồ của Ryun Si nữa

– Oh?… vậy em phải mặc gì chứ …

Hơi ấm anh bao bọc quanh tai làm tôi nhột nhạt run rẩy. Tôi muốn đẩy anh ra, nhưng anh không hề động đậy cứ thế vây lấy tôi không một khe hở. Tôi là con mồi xinh đẹp đáng yêu của anh

– Em mặc độc 1 chiếc áo của anh là đẹp nhất

– Ehhh… ahhh… vậy sao không đưa áo cho em sớm hơn…

Anh gấp gáp liếm lấy tai tôi, tôi không còn nhột nữa mà run rẩy toàn thân. Tai tôi là nơi cực kì nhạy cảm, lưỡi anh mang đến cho tôi bao khoái cảm lạ lùng, sau đó dù anh chỉ cọ xát vào tai nhưng tôi lại thấy nửa thân dưới nóng lên từng phút đến khó có thể kiềm chế được nữa

– Ah….!!

Tôi bỗng thấy thân dưới lành lạnh, thì ra anh đã cởi áo và quần của tôi xuống. Anh quỳ xuống, giữ chặt hai bên xương chậu để cố định mông của tôi, sau đó chiếc mũi và đôi môi… chậm rãi tiến gần hơn, gần hơn nữa

Những cảm giác đê mê

– Em… ahh… dường như… ah em đến nổ tung ra mất, Ho ahh…

Chiếc mũi cao và đôi môi khát khao nhục dục của anh dần tiến vào giữa hai đùi tôi, những nụ hôn,những vuốt ve âu yếm, lưỡi anh mềm mại đang mơn trớn trên vùng da nhạy cảm của tôi, những âm thanh trần tục cuồng nhiệt. Tay anh không ngừng xoa bóp mông tôi, chốc chốc những ngón tay ấn mạnh vào nơi đó. Anh muốn tôi đến thế sao? Muốn nuốt chửng tôi à? Ah… hạnh phúc làm sao, anh cũng sắp rồi phải không?

Anh đột nhiên thả tôi ra, không còn thời gian di chuyển đến những nơi như giường hay ghế salon, anh vội vã đè tôi xuống sàn gỗ gian bếp lạnh lẽo bằng đôi tay mạnh mẽ của mình. Anh cắn nhẹ vào vai tôi, tôi đưa lưỡi ra, anh lập tức đón lấy chiếc lưỡi tôi nhỏ bé khẽ khàng tách đôi môi anh, trườn sâu vào trong để cảm nhận tôi

Những nụ hôn mãnh liệt không ngừng phủ lên mặt tôi, lên thân thể tôi. Bàn tay anh hấp tấp lột bỏ hết những thứ vướng víu trên người, chỉ hôn thôi cũng đủ làm khát khao trong tôi trỗi dậy. Tôi nhẹ nhàng dựng đầu gối lên cọ sát dục vọng của anh, chậm rãi âu yếm nó. Lưỡi chúng tôi quyện vào nhau, đến hơi thở của tôi đều bị anh hút lấy, anh đang thưởng thức một bữa ăn ngon miệng và đẹp mắt… ah… Ah, ngon tuyệt…

– Đồ quỷ này, em… sao lại nóng thế…

Khi đôi môi rời nhau còn phát ra âm thanh dâm mỹ đến lạ thường. Môi tôi tê cả rồi, đến nước bọt lẫn hơi thở cũng nhuốm đầy hương vị của người đàn ông ngọt ngào này; nhưng vì vết thương ở miệng nên khi thưởng thức vị ngọt nồng say còn có cả vị máu mằn mặn

– Thưởng thức cho kỹ…..

– Ah…….

Lưỡi anh tiến vào trong tai tôi đầy kích thích, thân thể tôi không ngừng run lên từng hồi, đôi tay trên vai anh cũng không ngừng run rẩy

– Em nói gì đi

– Ehhhh

Toàn thân tôi bị cuốn vào vòng xoáy đê mê khi nhũ thủ bị anh đùa bỡn

– Muốn khóc rồi hả?

– Ah… en, Yun ah, uh, uh uh, chỗ kia kìa…

Cái của tôi nóng bừng vươn thẳng không thể tự chế ngự, anh dùng lưỡi và môi liếm lấy nó không ngừng như đang mút một que kẹo ngon lành, vì những đợt sóng khoái cảm ồ ạt mà nước mắt tôi không ngừng chảy ra

Như đang thưởng cho cái của tôi, anh dùng môi không ngừng mút nó ra vào, thưởng thức thật kỹ lưỡng.

Anh đưa tay kéo tôi nằm sấp lên chiếc ghế kế bàn ăn, mông hướng về anh, anh lại để mặt đi vào giữa, lưỡi đưa vào trong chỗ bé nhỏ nhạy cảm, anh như đang ăn một thức rất ngon. Anh dùng nước bọt làm ướt xung quanh khiến nó dần dần mềm mại hơn, bắt đầu được thả lỏng hơn. Tôi khao khát anh, anh từ từ đi vào…. cứng rắn và nóng hổi! Hơi ấm tôi mong mỏi suốt 2 năm ròng, nước mắt không ngừng chảy ra

Tay anh giữ chặt lấy vai tôi, anh xâm nhập hoàn toàn cơ thể tôi, trở thành một phần của tôi… làm tôi cảm nhận được sức mạnh chiếm hữu nơi anh

Tôi nhớ những hoài niệm thân thương ngày xưa…

– Ah.. ah… ah!…

– Fu… en….

– Anh yêu ahh… ah, uh! Ah…

– Fu, tại sao… fu…

Anh đi vào nơi sâu nhất trong tôi, xoay nhè nhẹ rồi từ từ lui ra, anh không hề quên yếu điểm của tôi, chỗ ấy hình như bắt đầu chảy ra tinh dịch, anh lại một lần xâm nhập vào sâu hơn, cả người tôi run lên vì khoái cảm.

– Urgg.. urg.. urg… Anh nói gì … ah, ah…

– uh….

– Em… rất đẹp phải không, urg…urg, anh… urg, em…. muốn giết em sao… fu fu… ah….!

– Fu… bây giờ… cũng rất muốn giết em…

-…Fu…. cái gì?

– Cái gì… anh sắp đến rồi….

Anh không ngừng xâm chiếm, sở hữu tôi trên ghế, làm mọi điều anh muốn. Ma sát tăng dần lên, cảm giác đau rát đầy khoái cảm lẫn lộn trong tôi, vì chịu không nổi chấn động nên tôi ngã từ ghế xuống sàn… Đôi tay và đầu gối cố chống lấy, sau đó tôi ngồi quỵ trước mặt anh, ngước nhìn khuôn mặt anh, Jung Yunho cả khi thở dốc cũng rất đẹp trai !

Tôi dùng tay nâng lấy cái của anh đưa vào miệng, bao bọc trong bờ môi mình, bàn tay tôi không ngừng ve vuốt cặp đùi rắn chắc khêu gợi của anh

– Chỗ này cũng…

Tôi cũng làm như anh, không ngừng hôn vào tai anh… tôi thích anh thô bạo với tôi, nên nói với anh ….

– …Joongie nhỏ kìa…. xin anh giày vò em đi….

(TBC)

One thought on “MAIN PART (Gashiyeon-가시연)- 05&06

  1. Hai bạn nhỏ thjệt là… Ta đọc xong nóng hết cả người xD

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s