VĨNH HẰNG- 1,2

Nói một chút: tất cả mọi thuật ngữ trong đây, từ địa danh, tên riêng của rượu đến các loại xe, thuật ngữ kinh doanh, từ viết tắt, etc.. không xa lạ gì với mình. Mình thấy không cần thiết phải chú thích. Vị nào không rõ thỉnh lên Google hoặc Bing tìm hiểu

31, May, hôm nay mình vui, nên cho em này lên ^^v

1. 

Ở một bờ biển ven đường, mặc cho gió thổi rối tung tóc, mặc ngọn hải đăng loang lổ rọi trên biển, mặc những âm thanh sóng vỗ bờ khe khẽ, tôi im lặng không mục đích bước đi trên cát. Hai giờ trước, tôi chính thức thất nghiệp. Hừ, tôi cười mỉa mai, đường đường là sinh viên ưu tú đại học Thanh Hoa luôn tự tin vào bản lĩnh của mình, lại bị người khác một cước đá văng. 5 năm trời bán mạng làm việc cho Hoàn Á lại suýt bị đá vào tù. Tôi tự hỏi có phải hay không chính mình lâu nay đã quá ngu ngốc mà không nhận ra?

– “Vương Hân, cậu muốn hủy hoại Hoàn Á sao?”

Hủy hoại? Từ đầu tới cuối tôi là người rất giỏi kiềm chế, nhưng nghe âm thanh gầm rú như ở địa ngục của Trịnh Hạo Khoa, tôi cũng bất động mất 10 giây. Giải thích gì cũng vô ích, nếu các người muốn đá tôi khỏi Hoàn Á làm thế thân thì tôi ra đi thôi

Điện thoại reo

– “Alo”

– “Vương Hân, là tôi đây. Cậu đang ở đâu?”– Là Vu Dương, chiến hữu của tôi tại Hoàn Á gọi đến

– “Đang căng buồm ra khơi rồi”

– “Nói cho tôi biết cậu đang ở đâu, tôi tới đón”

– “Chi?”

– “Đi uống một chén”

Tôi cười đem địa điểm nói với hắn, một lát sau hắn đã đến nơi. Cả hai cùng nhau tới quán bar, tôi gọi một li rượu, hắn chọn một loại cocktail. Chuyện của tôi hắn biết, hắn cũng hiểu tôi nên tất nhiên sẽ không nói những câu an ủi vô thưởng vô phạt

– “Vương Hân, con trai của Trương Diệu Bằng từ Mĩ đã quay về tiếp quản Hoàn Á”– Vu Dương nói

Tôi nhìn chằm chằm li rượu không hé răng, hắn tiếp tục

– “Hoàn Á có chuyện rồi, Trương tổng đang ở HongKong lại tái phát bệnh tim nên Trương Khải Huy phải lập tức trở về xoay sở tình hình”

– “Cậu nói với tôi những điều này làm gì?”– tôi vẫn chăm chú nhìn vào li rượu

“Cậu có nghĩ sẽ trả thù không?”– hắn ghé sát vào tôi thấp giọng hỏi

Tôi bực bội ngẩng đầu nhìn hắn: “Tiểu tử cậu thực ra là muốn nói gì?”

Hắn cười cười: “Vương Hân, tôi biết cậu sẽ không dễ dàng bỏ qua việc này. Cậu có muốn phản chiến qua Trung Dương không?”

Trung Dương là đối thủ một mất một còn của Hoàn Á trên thương trường, bọn họ cũng đã từng làm cho Hoàn Á tổn hại 3 nghìn vạn trong một thương vụ. Tôi chính là phụ trách tình báo tình hình kinh doanh của Trung Dương tại Hoàn Á, không ngờ có ngày lại bị người nhà trả đũa như thế này. Nói thêm chút nữa, Trung Dương cũng không bao giờ có đủ lực đấu lại Hoàn Á, tôi đâu ngu ngốc đi trả thù như vậy. Trịnh Hạo Khoa không cho tôi đi gặp Diêm Vương mới là lạ. Hơn nữa nghe nói tên Trương Khải Huy kia cũng không phải dễ chọc, một mình nắm giữ cả Wall Street, tôi như thế nào có thể đấu lại hắn mà trả thù

– “Tôi chưa tổn hại tới mức phải trả thù”– tôi ném những lời này, thuận tay khuấy vài viên đá trong li, từ đáy li không ngừng cuồn cuộn lên bọt khí

– “Kế tiếp cậu định làm gì?”

– “Hừ, về nhà bế quan luyện công làm đại tác gia”

Hắn lắc đầu, nở nụ cười: “Tôi mới không tin. Vương Hân, sự việc lần này là có người cố tình chỉnh cậu, cậu có nhìn ra không?”

Có mà ngốc mới không nhìn ra! Nhưng là ai đứng sau tất cả tôi thực sự không biết

– “Ý của cậu là muốn tôi đấu lại Hoàn Á?”– tôi giả vờ kinh ngạc sửng sốt hỏi hắn

– “Không phải tôi, mà là cậu. Vương Hân, tôi nghĩ cậu nên bỏ qua chuyện này đi. Hiện tại Trương Khải Huy cũng sắp về nước, cậu có biết vì sao Trương tổng lập tức gọi hắn về không?”– Vu Dương khuyên giải tôi, tôi như thế nào lại có thể không hiểu chuyện như hắn nghĩ sao? Hắn biết rõ tôi sẽ phản ứng nhưng không biết bằng cách nào- “Hắn cũng không phải bọn công tử nhà giàu chỉ biết lêu lổng. Tốt nghiệp MBA trường Cáp Phật *Harvard*, chinh phục được cả Wall Street, lẽ nào lại không cai quản được Hoàn Á sao?”

– “Hừ! Cáp Phật? Có mà Cáp Nhĩ Tân Phật học thì có”– tôi cười chế giễu

– “Cậu bớt đùa đi, tôi là có ý tốt mới đi khuyên giải cậu. Cậu thừa biết giờ đây Hoàn Á sẽ cho người theo dõi nhất cử nhất động của cậu. Cậu còn nhớ Tiết Phàm không? Hãy kiềm chế đi, đừng tự biến mình thành một Tiết Phàm thứ hai”

Tiết Phàm từng là quản lí bộ phận Kinh Doanh tại Hoàn Á, không hiểu thế nào một ngày lại vàng đỏ nhọ lòng son đột nhiên đi theo ăn máng Trung Dương. Kết quả là bị Hoàn Á chỉnh chỉ còn nửa cái mạng, bây giờ đang sống thực vật trong bệnh viện. Tôi còn không đến mức ngu xuẩn để phải như vậy

– “Tôi tự biết mình phải làm thế nào. Dù sao cũng cảm ơn cậu về hôm nay”– tôi cùng hắn nâng li, một hơi đem rượu uống hết. Hắn sững sờ nhìn tôi, bất đắc dĩ lắc đầu rồi uống hết phần cocktail của mình, sau đó nói: “Có đôi khi tôi thật không hiểu cậu suy nghĩ gì!”

Tôi gọi thêm một shot Brandy, hắn gọi thêm một phần bia nữa. “Ngày mai cậu làm gì?”– nuốt vào một mồm bia, hắn hỏi

– “Lên công ty đóng gói đồ dùng, chạy lấy người”– tôi nhẹ nhàng nói như chuẩn bị nghỉ phép đi du lịch

– “Mẹ nó! Tiểu tử cậu vẫn làm tôi không hiểu cậu đang suy tính gì. Thật sự!”– hắn nhìn tôi chằm chằm- “Nếu cậu về nhà bế quan tỏa cảng viết Văn làm tác gia, tôi sẽ không mang họ Vu nữa”

Tôi híp mắt nhìn hắn: “Vậy bây giờ cậu bắt đầu hối hận đi là vừa”

2. 

Ngày hôm sau, tôi thản nhiên như không có chuyện gì quay lại Hoàn Á thu thập đồ đạc. Lâm Cầm- trợ lí của tôi đi đến, nhìn tôi với ánh mắt buồn bã. Tôi ngẩng đầu nhìn nàng- người đã từng qua đêm với tôi, hỏi: “Có chuyện gì?”

– “Vương Tổng, anh thực sự phải đi sao?”– âm thanh nàng có chút nghẹn ngào

Tôi cười cười, gật gật đầu. Tôi không yêu nàng, nhưng chính là nàng rất xinh đẹp nên mới nảy sinh mối tình công sở một đêm như phần đông giới văn phòng ngày nay. Tôi cũng không cần phải an ủi nàng làm gì, chẳng có ý nghĩa

– “Cần tôi giúp gì không?”– nàng cắn cắn môi

– “Pha hộ tôi một tách trà Tạp Bối Ký đi”– tôi thoải mái trả lời nhìn nàng lui ra

Nói thật ra, tâm trạng tôi bây giờ hỗn loạn như bị vây trong thung lũng không lối thoát, nhưng tôi không bao giờ thể hiện cảm xúc chân thật trước mặt người khác, đặc biệt khi đối phương lại là nữ giới. Nhìn quanh gian phòng mình từng ngày đêm hăng hái chiến đấu với công việc, tâm tình tôi phi thường phức tạp. Có thể nói cuộc đời tôi từ trước đến giờ đều bằng phẳng, 21 tuổi tốt nghiệp đại học Thanh Hoa liền tới thành phố phía Nam này lập nghiệp. Ở Hoàn Á tôi quả thực như cá gặp nước, một bước lên tận trời. Có lẽ đây là nguyên nhân làm nên tâm trạng suy sụp hô hấp không thông hiện thời của tôi. Tôi tìm một thùng giấy, đem ít đồ vật linh tinh bỏ vào

Lâm Cầm mang trà đến, nàng vẫn đứng đó nhìn tôi. Tôi biết nàng thích tôi, nhưng trước giờ tôi chưa thích bất kì cô gái nào, vốn định sự nghiệp thành thục rồi mới nghĩ đến chuyện lập gia đình. Nhưng còn một nguyên nhân khác tôi cũng không biết giải thích làm sao. Tôi hi vọng chính mình có thể là một tên ngốc để không suy nghĩ quá nhiều việc, vì thế tôi giả vờ ngu ngơ hỏi nàng: “Cô còn có việc sao?”

Nàng là một người hiểu chuyện, nghe tôi nói vậy liền lui ra ngoài nhẹ nhàng khép cửa phòng, tôi cơ hồ thấy nàng rơi lệ

Tôi sửa soạn buôn bán nửa ngày thu thập linh tinh thứ bỏ đầy thùng giấy. Khép cửa phòng lại đi về hướng thang máy. Tôi vội vã lách nhanh qua đám người đang xì xào kế bên, hẳn là vì chuyện của tôi đi? Tình hình Hoàn Á đang bất ổn, tổng bộ ở HongKong cũng khẩn trương như lửa đốt, tôi dù là con tốt thí đi chịu tội thay nhưng lòng người vẫn hoảng sợ, mọi người đều nghi hoặc Hoàn Á sau lưng nhân viên làm chuyện ma quỷ. Tôi không phải bênh Hoàn Á, mà chính là bản thân biết rõ ràng chuyện gì đang diễn ra, Hoàn Á này là một công ty đa quốc gia quy mô toàn cầu với nhiều mối quan hệ phức tạp rộng lớn. Tất nhiên nó gắn liền với lợi ích, với của cải và quyền lợi của nhiều người, không ít người xem Hoàn Á như chính tính mạng mình. Nghĩ vậy, tôi không khỏi bội phục năng lực của Trương Diệu Bằng. Tôi cùng lão đã vài lần gặp nhau bên ngoài, quả nhiên, hắn là một lão già âm hiểm cũng man trá. Bất quá hình như tôi cũng nghe phong phanh con trai Trương Khải Huy chỉ có hơn chứ không kém lão, quả nhiên là hổ phụ sinh hổ tử. Thang máy đi xuống đến tầng hầm đậu xe, tôi ôm thùng giấy hướng xe mình đi đến

Tâm tình đang rối loạn, tôi có chút không chú ý đến chiếc Porsche chạy ngược chiều, đến khi nghe tiếng thắng gấp chói tai tôi mới sực tỉnh. May mắn chủ nhân chiếc xe kia tay lại cũng thật cự phách, khoảng cách gần như vậy nhưng không đụng phải xe tôi. Tôi sợ đến toát mồ hôi lạnh nghĩ ngợi, vừa rồi nếu bị tung thẳng lên trời có phải hay không công ty sẽ có giai thoại về một Tiết Phàm đệ nhị?

Bất quá điều may mắn là chiếc xe  kia không chủ ý nhắm vào tôi. Từ trên xe một nam nhân bước xuống, tuổi tầm 30, cao hơn tôi một chút, không, có thể nói hắn chính xác là cao 1m85. Hắn nhìn tôi hỏi: “Cậu không sao chứ?”

Tôi chưa từng gặp qua người này, kẻ chọc giận tôi này là ai? Phỏng chừng hắn nghĩ tôi đang thất thần nên lay vai tôi hỏi: “Hi, cậu có khỏe không? Đến bệnh viện?”. Không lẽ hắn là người bên Trung Dương, nghe được câu hỏi, tôi lắc đầu đẩy tay hắn ra lập tức trở về xe lái thẳng một mạch ra khỏi tầng hầm. Hiện tại tôi không muốn nói chuyện với bất kì ai ở Hoàn Á. Trong kính chiếu hậu hiện lên vẻ mặt nghi hoặc của gã kia làm tôi bật cười. Phỏng chừng tôi cũng phải đổi chỗ ở mới yên thân!

Nhưng tiểu tử kia đến tột cùng là từ đâu tới? Hắn đến Hoàn Á làm gì? Đến trợ giúp Hoàn Á à? Trương Khải Huy?!?!

Tôi giữ chặt vô lăng, không thể không thể! Trương Khải Huy không phải đang ở HongKong cùng lão cha của hắn thương lượng đối sách sao? Thế nào lại từ NewYork bay thẳng một mạch về đây? Mặc kệ, tôi cần phải bình tĩnh lái xe an toàn. Tôi lần nữa nổ máy, tưởng tượng mình mới vừa Quỷ Môn Quan trở về trần gian liền không khỏi ra mồ hôi tay, nguy hiểm thật!

5 thoughts on “VĨNH HẰNG- 1,2

    1. Được voi đòi Hai Bà Trưng, cô vừa vừa thôi

      Tôi vẫn là nói: “cô đây làm xong hết rồi đấy, nhưng lịch post tùy thuộc vào tâm trạng của cô đây”
      =))=))

        1. Đã!
          Cưng đừng hối thúc cô Ba, cô Ba mất hứng thì cô 3 để yên luôn cả năm cho em đọc QT cho tình thú nha =))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s