VĨNH HẰNG- 8,9,10

8. 

Không biết qua bao lâu, tôi mở mắt ra, cảm giác có thể miêu tả y hệt trong tiểu thuyết: tôi đang ở đâu đây? Thiên đường hay địa ngục? Đột nhiên một thân ảnh lọt vào mắt tôi, là một nữ y tá xinh đẹp, nàng tươi cười ngọt ngào như mật làm người ta ngất ngây

– “Thật tốt quá, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi. Anh họ của anh vừa mới rời khỏi”– nàng nhìn tôi nói

– “Anh họ? Tôi khi nào lại có anh họ? Người nào là anh họ đâu?”– tôi hỏi

Nàng bật cười: “Chắc anh có nhiều họ hàng quá nên không nhớ hết. Là một người đĩnh đạc tuấn tú, hình như là Tổng tài. Thực xin lỗi, tôi mới vừa vào làm nên không biết rõ sự tình, nhưng người kia tự giới thiệu anh ấy là anh họ của anh mà”– nàng nói

Nghe nàng thao thao bất tuyệt, tôi đại khái biết được ai mạo danh rồi, còn ai trồng khoai đất này?

– “Anh thật hạnh phúc”– nàng ngưỡng mộ

– “Sao cô lại nói như vậy?”– tôi lộ ra nụ cười sát gái quen thuộc, nàng lập tức đỏ mặt

– “Người anh họ kia cả ngày đều ở bên chăm nom anh, lo lắng vì sao anh chưa tỉnh. Lúc nào cũng cầm tay anh lo lắng….”– nàng dường như nhớ tới điều gì đó, ánh mắt có chút ướt át- “Anh hạnh phúc hơn tôi nhiều….. Thật xin lỗi, nhưng nhìn tình cảm anh em hai người tốt như vậy, tôi thật sự……. Người kia hẳn là rất yêu thương anh”

– “Cô là ngưỡng mộ tôi hay ngưỡng mộ hắn?”– tôi cười hỏi

Nàng càng đỏ mặt hơn: “Nếu anh cần gì, cứ ấn cái nút kia. Tôi là Tiểu Khả”– nói xong liền quay đi

Tiểu Khả, tôi sẽ nhớ kĩ cái tên này. Tôi cứng còng nằm trên giường bệnh, bụng còn âm ỉ đau, tay cắm ống truyền dịch, chân đang tiếp thuốc giảm đau, lại còn bình nước biển lủng lẳng trên đầu. Tôi bây giờ nhìn thật giống rối gỗ nha. Chằm chằm nhìn lên trần nhà trắng xóa, tôi một chút buồn ngủ cũng không có, hẳn là bản thân đã ngủ nhiều lắm đi

Cửa mở, tôi quay đầu nhìn, là Vu Dương vào thăm

– “Cáp, tiểu tử cậu cuối cùng cũng tỉnh rồi”– hắn cười ngồi xuống chiếc ghế bên giường bệnh

– “Tôi rốt cuộc đã ngủ bao lâu rồi?”– tôi hỏi hắn

– “Bao lâu? Với cậu thì chỉ là một giấc ngủ, với tôi là 15 ngày, còn với Trương Tổng là 15 năm rồi”– hắn đắc ý nhìn tôi

Tôi nhíu mày cảm thấy lời nói hắn có vấn đề: “Tiểu tử cậu muốn nói cái gì?”

– “Vương lão đệ, ngươi cùng Trương công tử rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hai người có quan hệ gì?”

Tôi vốn định dịch người một chút, không ngờ lại động đến vết thương nên buồn buồn ừ một tiếng: “Tiểu tử cậu không thấy tôi giống như chết rồi à? Còn đùa giỡn như vậy?”– tôi chau mày nhìn hắn

Hắn thật vui vẻ cười trên nỗi đau của người khác: “Nếu cậu chết, cũng sẽ có người chôn cùng, lo cái gì?”

– “Ân?”– tôi thật sự không hiểu hôm nay hắn uống nhầm thuốc gì

– “Được rồi. Là hắn bảo tôi đến đây. Trung Dương hôm nay đã bị Hoàn Á chúng ta thâu tóm, nếu không hắn đã đích thân chạy đến đây rồi, không chừng còn túc trực bên linh cữu cậu cũng nên. Hắn bị cậu làm cho điên lên rồi, nếu cậu không tỉnh lại, có khi hắn san bằng cả cái bệnh viện này cũng nên. Hôm nay nhận được điện thoại của bệnh viện nói cậu đã tỉnh, hẳn bận việc nên liền bảo tôi chạy đến, sợ cậu nằm một mình lại buồn. Tôi nói hai người các cậu…..”

Tôi lập tức đánh gảy lời hắn: “Hắn là sợ tôi chết phải mang tội giết người thì có. Giờ tôi còn nằm đây là phúc đức cho hắn lắm rồi. Bảo cậu đến? Hừ, có cậu bên cạnh tôi càng nhanh chết hơn”

– “Vương lão đệ, cậu nói năng chua ngoa như vậy có phải hay không là bị hậu phẫu? Don’t break my heart again”– hắn khoa trương làm điệu bộ đau lòng. Tôi cười cười

– “Cậu yêu hắn không?”– Vu Dương thấp giọng hỏi tôi

– “Nàng sao? Cậu hỏi Tiểu Khả hả? Cô ấy trong sáng thuần khiết lắm, tôi không dám vấy bẩn nàng”

– “Ai là Tiểu Khả?”– đầu heo hắn bắt đầu có phản ứng- “tôi không phải nói cô gái nào, chúng ta biết nhau nhiều năm như vậy, nói thật ra tôi biết cậu chưa hề yêu bất kì cô gái nào. Tôi nói không sai đi! Tôi không phải gay, nhưng kẻ ngốc cũng nhìn ra cậu đem Trương tổng cải tạo thành công rồi, hắn chưa gì đã bị cậu làm cho phát điên”

– “Cải tạo cái rắm! Vu Dương, coi như là tôi cầu cậu đi, cậu biến lẹ giùm tôi cái, tôi sắp chết rồi còn không được nghỉ ngơi”– tôi nhắm mắt lại

– “Được được, tôi đi tôi đi. Bất quá có câu này cũng phải nói với cậu, nếu cậu không yêu hắn thì đừng đùa bỡn làm gì, không thì cả hai sẽ tổn thương như nhau”

– “Cút!”– tôi phát hỏa, Vu Dương sao lại nói những lời này? Hắn rốt cuộc là đến thăm tôi hay đến nói hộ cho Trương Khải Huy? Thật uổng công bao năm nay tôi xem hắn là bằng hữu mà!

9.

Vu Dương đi rồi, Tiểu Khả đến kiểm tra tình hình của tôi hai lần, nhìn nàng tâm tình tôi liền chuyển biển tốt đẹp. Đang lúc tôi há mồm định cắn tiếp miếng lê Tiểu Khả bón thì tên đại tổ tông truy mệnh kia vào. Tiểu Khả lập tức đứng dậy ra khỏi phòng, tựa hồ như sợ chính mình cản trở công cuộc giao lưu tình cảm

– “Cảm giác thế nào rồi?”– hắn nhẹ giọng hỏi tôi, tay phải vuốt mặt tôi

Tôi quay mặt đi, ngọt nhạt: “Hoàn hảo. không chết!”

– “Tôi không biết cậu bị loét bao tử”

– “Biết thì thế nào. A…….”– tôi còn định cãi với hắn một trận nữa, chính là vết thương lại đau làm tôi không thể không kìm chế lửa giận

– “Làm sao vậy?”– hắn vốn định ấn cái nút cấp cứu trên đầu giường

Tôi ngăn cản: “Không có việc gì. Chỉ là hơi tức giận thôi”. Tôi hít sâu một hơi tự bình tĩnh lại. Hắn không nói gì, vẫn đứng bên giường, nhìn thấy ánh mắt hoảng hốt của hắn, tôi chỉ đơn giản nhắm mắt lại. Hắn kéo tay tôi, nắm lấy, rồi hôn lên mu bàn tay: “Hân, có thể tiếp tục ở lại Hoàn Á không?”

Tôi gật gật đầu, vẫn không mở mắt

– “Tôi nghĩ tôi yêu cậu rồi”– tôi giật bắn người nhìn hắn, tinh hoa Cáp Phật này rốt cuộc là bị làm sao vậy? Hắn ôn nhu nhìn tôi, tiếp tục nói: “Tôi cũng không biết mọi chuyện sẽ thế này. Trước cậu tôi đã gặp qua vài nam nhân nhưng bản thân vẫn nghĩ tôi chỉ có thể yêu nữ nhân. Chính là khi gặp cậu, tôi mới biết mình nghĩ sai rồi”

Tôi rút tay về, cài này phải gọi là gì? Là tỏ tình à? Thế giới này làm sao vậy? Vương Hân tôi có sức quyến rũ lớn vậy sao? Trước là Kim Tri Nam, bây giờ lại đến Trương Khải Huy, đều trắng trợn trước mặt tôi bày tỏ “tình yêu” đích thực. Tôi cũng không phải kẻ ăn tạp, tưởng làm cho tôi nhận mình đồng tính dễ dàng vậy sao? Ánh mắt Trương Khải Huy như có lửa đốt mặt tôi đỏ cả lên. Một bên là tổng tài của Henry, một bên là người kế nghiệp của Hoàn Á, nếu tôi cứ vậy chơi đùa chắc mọi chuyện sẽ không dễ dàng gì? Nếu việc này xảy ra vào 5 năm trước, có thể khi đó tôi còn hùng tâm tráng chí mà phản kháng dữ dội. Nhưng ở Hoàn Á tôi luyện 5 năm, tôi cũng hiểu thế nào là nhẫn, bản thân cũng không còn quá bon chen mà đã sớm có ý đinh quy ẩn giang hồ. Thương trường như chiến trường, không có thắng lợi nào là mãi mãi, chỉ muôn đời còn tồn tại những tranh đấu

Tôi nhẹ giọng thở dài: “Tôi mệt rồi, muốn ngủ một giấc”. Trương Khải Huy không nói gì, nhưng cũng không đi, cứ ngồi đó nhìn tôi ngủ

Mấy ngày tiếp theo, Trương Khải Huy ngày nào cũng đều đặn đến điểm danh, hắn cũng chiếu cố chăm sóc tôi rất tốt. Tôi không nói gì cũng không lảng tránh ánh mắt hắn, bực bội với hắn để làm gì? Thỉnh thoảng vài lần tôi còn cười đùa với hắn

Bác sĩ nói tuần sau tôi có thể xuất viện, tôi thở phào nhẹ nhõm muốn mau chóng thoát khỏi cảnh được chăm sóc như sủng vật này đi. Nghe được tin này tôi vui mừng đến mất ngủ, mãi nửa đêm mới có thể bình tĩnh ngủ được. Hôm sau thức dậy đã là vào giữa trưa, trên bàn có đặt một bó hoa hồng lớn buộc ruy băng hồng, Trương Khải Huy không có ở đây, tôi liền ấn nút gọi Tiểu Khả. “Bó hoa này là sao?”. Tôi nghĩ Trương Khải Huy chắc lại tung chiêu thức mới

– “Nga, vừa rỗi có một vị tiên sinh tầm 30 tuổi đến tìm anh. Thấy anh chưa tỉnh, vị ấy liền cho người mang đến bó hồng 999 đóa, còn nhờ tôi chuyển lời đến anh: chúc anh sớm bình phục”. Tiểu Khả vẻ mặt có chút khác thường nói

– “Tôi…. anh họ tôi đâu?”– tôi không được tự nhiên hỏi

– “Hắn từ sớm đã rời khỏi rồi”

– “Nga”– tôi nhìn bó hồng, hẳn không phải là Kim Tri Nam đi? “Người nọ có để lại tên không?”

– “Người kia nói anh nhất định sẽ biết là ai tặng, vị ấy chiều cao cũng phong độ cũng không khác Trương tiên sinh là bao”– Tiểu Khả mỉm cười nói, nhưng nụ cười có chút cứng nhắc

Tôi im lặng, Tiểu Khả sửa sang lại chăn mền rồi đi ra. Tôi nhanh chóng suy nghĩ, đúng lúc Tiểu Khả mở cửa chuẩn bị rời đi, tôi liền gọi nàng: “Tiểu Khả”

– “Ân?”– nàng quay đầu lại

– “Bó hoa này tặng cho cô đó”– tôi mỉm cười

Nàng có chút do dự quay lại giường: “Tôi…. bó hoa này tôi không thể nhận. Vị tiên sinh kia tặng hoa cho anh, đó là tâm ý của người ta”

– “Tâm ý của hắn tôi sẽ nhận. Cô chăm sóc tôi thực vất cả nhưng tôi lại không có gì đáp lễ. Cô không thích bó hoa này sao? Tôi thấy chúng thật hợp với cô nha”– tôi tận lực bảo trì tươi cười

Tiểu Khả đỏ mặt, nàng cắn cắn môi, gật gật đầu, nàng còn muốn nói gì nhưng lại thôi, qua một lúc lâu sau nang mới khiếp đảm mở miệng: “Kia…. vị tiên sinh kia có phải là….. của anh?”

– “Cái gì của tôi?”– tôi tươi cười

Nàng càng đỏ mặt hơn: “Tôi…. đáng lẽ tôi không nên hỏi. Tôi đi đây”– nàng xoay người vừa muốn ôm lấy bó hoa thì Trương Khải Huy đi vào. Hắn nhìn thấy bó hoa, vẻ mặt so mới mền rách còn nhăn nhó hơn

– “Đây là chuyện gì?”– âm thanh hắn thâm trầm đến đáng sợ

– “Là tôi tặng cho Tiểu Khả”– tôi hoãn binh dùng ánh mắt ra hiệu cho Tiểu Khả nhanh chóng ôm bó hoa ra ngoài

– “Buông!”– hắn hướng Tiểu Khả rống to một tiếng, Tiểu Khả giật mình đánh rơi bó hoa xuống sàn. “Cô, đi ra ngoài!”– hắn chỉ cửa ra lệnh, âm thanh không lớn nhưng đủ uy hiếp người khác. Tiểu Khả thút thít đi ra, tôi bốc hỏa

– “Anh rống cái con mẹ gì mà rống?”– tôi bực bội đắp chăn quay lưng về hướng hắn

Hắn vọt tới bên giường: “Hoa này là ai tặng?”

– “Hừ, anh ăn dấm chua? Người tình của tôi nhiều như vậy, các nàng đến an ủi tôi không được sao?”– tôi không nhắc tới Kim Tri Nam, chuyện này không nói ra vẫn tốt hơn

– “Cậu đừng giấu tôi, cái này của Kim Tri Nam phải không?”– hắn cả người đều rơi vào bình dấm chua rống giận hệt sư tử

– “Phải thì thế nào?”– tôi tức giận ngồi dậy

Hắn rất muốn cho tôi một quyền, nhưng vẫn sót lại chút lương tâm suy nghĩ cho bệnh trạng của tôi nên nện nắm đấm vào tường: “Cậu nhận hắn mà không nhận tôi?”– mắt hắn phun lửa giận

– “Sai! Tặng hoa là việc của hắn, tôi không yêu hắn, cũng không yêu anh. Nói cho anh biết, Trương Khải Huy, tôi với nam nhân không có chút hứng thú nào”– tôi cố tình đem câu cuối nhấn thật mạnh

– “Tôi sẽ làm cho cậu phải chấp nhận. Vương Hân, cậu chỉ có thể là người của Trương Khải Huy tôi”– hắn uy hiếp. Tôi tức giận hô hấp không thông, tên bá đạo trước mắt này nghĩ chỉ một câu có thể định đoạt số phận kẻ khác sao? Vương Hân tôi đây quyết không để loại người này thu phục mình

– “Cút! Tôi cần yên tĩnh”– nhiều lời vô ích

Hắn đột nhiên cúi xuống đè lên môi tôi, hai tay giữ chặt tay tôi. Nụ hôn thật ôn nhu không còn chút thô bạo như vừa nãy. Không biết qua bao lâu hắn buông tôi ra, nói một câu: “Ngày mai bắt đầu đến biệt thự của tôi tĩnh dưỡng”

– “Đừng mơ, anh tưởng muốn làm gì tôi thì làm sao? Anh nghĩ anh là ai?!?!”– mỗi khi tức giận vết thương của tôi càng trở nặng nhưng bây giờ tôi lại không cảm thấy gì

Hắn không màng lời tôi, ngồi xuống giường, ánh mắt bá đạo của hắn lại làm tôi phát hỏa lên: “Trương Khải Huy, anh đem tôi đánh thành thế này, bây giờ muốn giết tôi mới hài lòng phải không?”

Sắc mặt hắn nhất thời phi thường khó coi, gằng giọng: “Tôi sẽ chăm sóc cậu trọn đời”

Tôi không có hứng thú với anh! Tôi không có hứng thú với anh! Tôi tức giận đến nói không nên lời, hối hận trước kia bản thân tại sao lại làm ra sự tình ngu ngốc như vậy? Nhưng ai ngờ chuyện tình lại diễn biến như thế này? A, chuyện này nếu người ngoài biết được không biết sẽ ra sao

10. 

Điện thoại hắn đổ chuông: “Uy?”

Dần dà thần sắc hắn trở nên ngưng trọng, mặt mày cũng nhăn thành một đoàn: “Hắn đi đâu?”

Tôi đoán chắc là xảy ra chuyện nghiêm trọng, chợt nghe hắn nói: “Cái gì? Ba nghìn vạn?!?! ……… Ân, tình hình tài chính thế nào? Được, tôi lập tức về ngay”

Tôi không định hỏi hắn, hắn cũng không muốn nói cho tôi biết, vội vàng nhìn tôi một cái rồi đi. Điều gì làm cho một Tổng tài luôn ung dung bình tĩnh khẩn trương như vậy? Tôi rất muốn cảnh báo hắn những nguy cơ về sau, ngay cả mọi điểm yếu của Hoàn Á tôi cũng nắm trong tay chứ đừng nói một Ban Giám Đốc ăn hại kia. Tôi càng lo lắng, đột nhiên Tiểu Khả mang điện thoại đến, là Vu Dương gọi

– “Hoàn Á xảy ra chuyện gì?”

Hắn không do dự nói ngay: “Cậu không phải nói sẽ không nhúng tay vào việc của Hoàn Á nữa sao? Như thế nào, còn không phải lão Đại lúc nào cũng quan tâm đến cậu bỏ bê Hoàn Á nên giờ mới ………”

– “Cậu bớt nói lời vô nghĩa đi”– tôi đánh gãy lời hắn, nếu không hắn tụng cũng phải hơn 1 giờ là ít

Hắn nghiêm túc: “Là Trần Hạo Khoa, hắn tự ý thu mua Trần Lệ, thay đổi mọi số liệu tài chính rồi biển thủ ba nghìn vạn bỏ trốn sang Malaysia. Hắn hành động cực kì nhanh gọn lẹ, có lẽ đã lên kế hoạch từ lâu. Hiện tài sở Thuế đến kiểm tra báo cáo tài chính của công ty, bên Trung Dương còn chưa rõ ràng…. Aiiii, thực sự là họa vô đơn chí”

Trinh Hạo Khoa? Là kẻ đá tôi ra khỏi Hoàn Á đó sao? Lúc trước hắn đuổi việc tôi là có mục đích, thù này tôi phải báo! Không phải vì Trương Khải Huy, mà là vì chính tôi!

– “Vu Dương, cậu có thể giúp tôi một việc không? Tôi có thứ cần chuyển gấp cho Trương Khải Huy”

– “Vậy sao cậu không trực tiếp mang đi giao?”– hắn lại bày ra bộ dạng này, tựa hồ như biết tôi và tên họ Trương kia có quan hệ gì sâu sắc lắm

– “Cậu rốt cuộc có giúp hay không?”– dù sao hắn cũng không phải sếp tôi, có gấp thì việc cũng xảy ra rồi nên nhàn rỗi vẫn là nhàn rỗi cho khỏe

– “Đi. Vương đại thiếu gia!”

Nửa giờ sau Vu Dương tới, tôi liền đưa những tài liệu quan trong cho hắn, này là công sức thành quả của tôi trong 2 tháng ròng

– “Đây là cái gì?”– hắn hỏi tôi

– “Cậu mang đi giao cho hắn là được rồi, tò mò làm gì?”– tôi vặn lại

– “Ngay bây giờ sao?”– hắn do dự

– “Có gì khó sao?”

– “Ban Giám Đốc đang họp, tôi không vào được”– hắn khó xử

– “Cậu còn lo vớ vẩn? Không vào được cũng phải xông vào bằng mọi giá! Để cho hắn biết tình hình hiện tại của Hoàn Á nguy cấp như thế nào. Không lẽ các người định mất bò mới lo làm chuồng, nếu Thuế Vụ tra ra được cái này, chừng đó đến 10 Trương Khải Huy cũng chẳng làm được gì”

– “Nghiêm trọng như vậy sao?”– hắn hoảng hốt- “Đi! Vậy tôi đi”

Nhìn thấy bộ dạng hớt hơ hớt hải của hắn lúc rời đi, tôi thật sự buồn cười. Vu Dương luôn tự xưng hắn và Hoàn Á có cùng sinh mệnh, bây giờ Hoàn Á xảy ra chuyện, hắn so với Trương Khải Huy còn sốt ruột hơn nhiều. Lần trước phụ thân hắn bệnh nặng tôi cũng chưa thấy hắn lo lắng như bây giờ

Liên tục 3 ngày sau Trương Khải Huy không vào bệnh viện, điện thoại cũng không gọi đến. Không biết những tài liệu của tôi đã làm hắn khiếp sợ hay tình hình vẫn giải quyết chưa xong nên mới đem tôi gác qua một bên. Tôi cũng không hỏi Vu Dương, có hỏi hắn cũng vô ích, Trương Khải Huy lẽ nào lại báo cáo tình hình cho hắn biết?

Thứ Tư, bác sĩ đến xem xét tình trạng của tôi rồi kí giấy xuất viện, tôi vội vàng thu thập đồ đạc thừa lúc họ Trương kia chưa tới cao chạy xa bay, miễn cho chính mình trở thành ‘tình nhân’ của hắn. Đơn giản từ biệt Tiểu Khả, tôi vội vàng chạy ra cổng bệnh viện gọi taxi. Tiểu Khả hai mắt đẫm lệ nhìn tôi, tôi cũng không dám quay đầu nhìn nàng lần nữa. Tôi đã gặp qua rất nhiều nữ nhân, họ đều giống nhau nhưng Tiểu Khả lại không như vậy, nếu kết hôn, tôi chắc chắn sẽ chọn nàng làm vợ

5 thoughts on “VĨNH HẰNG- 8,9,10

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s