VĨNH HẰNG- 21,22,23

21.

Tôi chậm rãi hút thuốc không để ý đến hắn

– “Anh có thuốc không?”. Hắn hỏi tôi, tôi đưa hắn một điếu lại còn giúp hắn châm lửa. Đối đãi với loại người không hiểu chuyện này không thể bình thường, cũng không thể lấy đức thu phục nhân tâm, nhưng dù sao tôi cũng sẽ đối phó đến cùng! Hai chúng tôi im lặng hút thuốc, không nói gì. Bên ngoài thỉnh thoảng có tiếng người đi vào cười nói rồi lại trở về yên tĩnh. Hai chúng tôi xem ra đang thăm dò đối phương. Hút xong điếu thuốc tôi cảm thấy trò chơi này thật vô vị, dù sao tôi cũng không phải tình địch của hắn, vậy việc tiếp đãi con cọp con đang xù lông này lại có phần tổn hại đến uy nghiêm của tôi. Tôi vừa muốn đẩy cửa buồng vệ sinh bước ra, hắn liền xông lên chặn lại, sau đó khóa chặt cửa

– “Cậu muốn làm gì?”. Tôi khinh khỉnh hỏi

Hắn ném tàn thuốc xuống, dồn tôi vào tường, nắm chặt cổ áo tôi. “Anh không phải cố tình khiêu khích tôi sao?”. Gặp quỷ! Con cọp con này bây giờ lại thành quan tòa xử tội phạm

– “Hừ!”. Tôi đẩy hắn ra, muốn đấu cùng ta sao? Ngươi còn non lắm! Hôm nay tôi thế nào mà lại gặp chuyện này? Hắn giữ chặt tay tôi lại

– “Cậu cuối cùng là muốn gì? Buông ra!”. Tôi phát hỏa

Hắn giữ ngày càng chặt làm tay tôi có chút đau. Vì phòng ngừa chuyện ngày càng diễn biến tệ, tôi nhìn xuống nhưng vẫn hung hăn quan sát hắn. “Anh vừa đến tôi đã biết anh không phải chơi trong nhóm chúng tôi, như thế nào? Định mạo danh à? So với chúng tôi ăn nhiều hơn mấy chén cơm liền cho mình đứng trên đầu thiên hạ à? Con mẹ nó, anh tưởng anh là ai? Tôi nói cho anh biết, những kẻ có tiền như anh đều chỉnh là chải chuốt bên ngoài nhưng bên trong lại là ngụy quân tử. Thấy chúng tôi chơi với Tôn Giai Huyền thì liền khinh thường cô ấy phải không? Cô ấy mắt mù nên mới coi trọng anh”

– “Cậu buông tay ngay cho tôi!”. Tôi ra tối hậu thư, hắn liền thả tay nhưng vẫn duy trì trạng thái căm thù trừng mắt nhìn. “Cậu nghe cho rõ đây, thứ nhất tôi chưa bao giờ khinh thường các cậu; thứ hai tôi không phải kẻ có tiền; thứ ba tôi với Tôn Giai Huyền không hề có quan hệ gì. Chúng tôi chỉ vừa mới quen nhau tối qua, hôm nay tôi đồng ý cùng cô ấy tới đây, chứ không phải đi chịu tội”

Hắn không nói gì nhưng rõ ràng cơn tức giận đã giảm đi một ít. Tôi nghe tiếng gõ của liền mở ra, là Tôn Giai Tuyền

– “Hai người ở bên trong làm gì mà to tiếng vậy?”. Nàng có chút lo lắng, tên tiểu tử kia còn đứng yên một góc chưa biết giải thích thế nào, tôi liền vòng tay ôm cổ hắn giả vờ là người anh tốt

– “Chúng tôi chỉ trao đổi một chút thôi, phải không Jet?”. Tôi cười nhìn bộ dáng ngẩn người của Jet, sau đó lại nhìn nhìn Tôn Giai Tuyền cũng đang ngốc lăng ra. Tôi không nói gì nữa kéo tay nàng rời đi

Bọn họ điên cuồng thêm hơn 2 giờ nữa mới kết thúc, Jet một mực ở xa xa quan sát tôi, nhưng không khơi mào tranh chấp lần nữa. Hắn cứ theo dõi làm cả người tôi nhột nhạt khó chịu. Đưa Tôn Giai Tuyền đuổi về khu nhà cao cấp xong tôi mới nhẹ nhõm thở ra. Vừa về đến nhà tôi liền ngã vào sô pha, mệt chết tôi, thực mẹ nó hao tâm tổn sức!

Tôi ngủ ngay tức khắc, đây là lần đầu tiên nguyên đêm tôi chỉ uống cà phê nhưng có thể ngủ ngon đến vậy. Đến nửa đêm hình như có người gọi tôi, âm thanh xa mà gần, gần mà xa xa. Tôi nặng nhọc mở hai mắt liền nhìn thấy bóng người đứng trước mặt, nhưng bản thân cũng không phải ứng gì

– “…. Tỉnh tỉnh, Hân, tỉnh dậy lên lầu ngủ, ngủ ở đây sẽ bị cảm lạnh…”. Một âm thanh lặp lại gọi tôi

Nga, là Trương Khải Huy!

– “Đừng ồn”. Tôi mất kiên nhẫn gỡ tay hắn ra, trở mình ngủ tiếp

– “Muốn tôi bế cậu lên phòng không?”. Hắn cười nói

Tôi định mở miệng nhưng cũng không thể, đầu lưỡi không động đậy được. Cà phê ở chỗ tôi vừa uống tối qua a, rõ ràng là một bình thuốc ngủ. Cứ từng trận từng trận đánh úp làm tôi không cách nào chống đỡ được

– “Đứng lên đi, lên phòng ngủ cho đàng hoàng. Vừa ngã vào sô pha đã ngủ, cái gì làm cậu mệt đến vậy?”. Nghe hắn tiếp tục bên tai vo ve lải nhải, tôi phát hỏa: “Nói anh đừng ồn anh nghe không? Phiền chết được!”. Nói xong liền ốm gối tiếp tục làm mộng

Cảm giác này liên tục đến trưa hôm sau mới hết, tôi ngồi dậy, một mảnh chăn lông thú trên người rơi xuống mặt đất, xoa xoa huyệt Thái Dương, tôi nhìn quanh bốn phía—- một người không thấy đâu. Tôi một thân lơ mơ xoay người đứng lên, đáng tiếc xung lượng tính toàn sai lầm, hơn nữa sô pha lại rất mềm nên nhất thời mất cân bằng, cả người chuẩn bị hôn môi đất mẹ vĩ đại. May mắn ngay lúc đó cánh tay còn có phản ứng chống xuống nên cả người quỳ rạp trên đất, hệt như động tác kinh điển các quan đại thần bái kiến Hoàng Thượng

– “Mới có một đêm làm sứ giả hộ hoa thôi mà mệt đến thế rồi sao?”. Tôi ngẩng đầu—-

22. 

Thấy Trương Khải Huy đang đứng ngay cửa cười trên nỗi đau của người khác. “Thế nào? Mới vài ngày không chung đụng với nữ nhân đã yếu như vậy? Đối phó với cô nữ sinh kia chắc cậu phải cố hết sức? Ha hả”

Tôi liếc hắn một cái rồi đi vào nhà tắm xả mạnh nước vào đầu. Lúc vừa choàng vào tấm áo tắm thì Cầm Tả đã chuẩn bị xong bữa ăn, Trương Khải Huy ngồi bên bàn ăn nhìn thấy tôi liền lắc đầu, cười. Tôi ngồi đối diện, không thèm để ý hắn chỉ vùi đầu vào ăn cơm. Hắn vẫn còn tiếp tục cười

– “Này, anh không ăn cơm?”. Tôi chịu hết nổi rồi

Hắn cười gật gật đầu, gắp khối thịt bỏ vào trong bát tôi. “Đêm qua rốt cuộc các cậu đã làm gì? Mà bây giờ lại mệt như vậy?”. Hắn dõng dạc hỏi, còn cố ý nhấn thật mạnh từ “làm”

– “Câm miệng! Tôi làm— chúng tôi yêu— làm chuyện yêu đương”. Tôi tức giận nhìn hắn chế nhạo. “Hôm nay sao anh không đến công ty? Giờ này còn ở nhà làm gì?”

– “Hôm nay không đi!”, hắn gắp thức ăn bỏ vào miệng. “Sợ cậu không tỉnh dậy nổi thì không có ai chở đi bệnh viện”

– “Anh xuống địa ngục đi”. Tôi cũng cười

Di động vang

– “Alo?”. Tôi nuốt cơm xuống

Là Tôn Giai Tuyền. “Vương Hân, anh có khỏe không?”. Giọng nàng có chút lo lắng

– “Không có việc gì, tại sao cô lại hỏi vậy?”. Tôi buông đũa

– “Hôm qua anh với Jet xảy ra chuyện gì vậy? Cậu ấy mới gọi điện hỏi tôi có thể mời anh ăn một bữa cơm để chuộc lỗi hay không?”

– “Ai? Jet? Giải thích?”. Xem ra đùa giỡn cùng con nít cũng thật tốt, thật dễ dàng. Nhưng tôi một chút cũng không muốn đi

– “Đúng vậy. Hai người lúc ấy có phải cãi nhau không? Tôi ở bên ngoài nghe thấy ồn ào những vẫn không biết các anh nói gì. Vương Hân, Jet nói chuyện hơi ngang ngược nên hay cãi nhau với mọi người. Nhưng cậu ấy đối với bạn bè tốt lắm”. Điểm ấy tôi cũng hiểu, hiện giờ loại người có thể hi sinh mạng sống vì bạn bè như cậu ta đã tuyệt chủng hết rồi, nên cần nhanh chóng bảo tồn. Nàng tiếp tục nói: “Nếu cậu ấy đã xúc phạm đến anh, mong anh bỏ qua cho Jet. Tôi thực sự không muốn chuyện lại thành như vậy”. Nàng có vẻ tự trách, việc này thì liên quan gì đến nàng?

– “Yên tâm đi, chúng tôi không có hiềm khích gì. Phiền cô chuyển lời tới Jet, cậu ấy không đắc tội với tôi, cũng không làm gì sai, không cần phân trần với tôi làm gì”. Bọn họ làm như tôi hẹp hòi lắm vậy, dù sao tôi cũng đã sớm không thèm so đo

– “Thực sự không có việc gì sao?”. Nàng vẫn chưa yên tâm

– “Cô không tin tôi?”

Nàng cười. “Vậy chúng ta có thể cùng nhau ăn 1 bữa cơm trưa không? Cậu ấy là bạn thân nhất của tôi nga. Thời gian tùy anh chọn”

– “Thực xin lỗi. Gần đây công ty rất bận rộn, tôi không thể phân thân được”. Nhìn tôi nói dối không chớp mắt, Trương Khải Huy cười sặc sụa

– “Nga, như vậy a, được rồi”. Nàng có chút thất vọng, nhưng tổng thể thì mọi chuyện không thể theo ý nàng hết được. “Anh còn có thể đi chơi với tôi nữa không?”

Tôi nói rồi, công phu cưa cẩm của tôi đã đạt mức thượng thừa. Nàng tựa hồ thực thỏa mãn, dùng giọng ngọt ngào chào tôi rồi mới cúp máy. Tôi vừa mới thở hắt ra thì đã có thêm 1 thẩm phán và công tố viên xuất hiện: “Cái gì mà giải thích, bỏ qua? Cậu hôm qua đánh nhau với người khác?”

– “Ăn cơm của anh đi!”. Tôi mở to mắt trừng hắn

– “Được được được. Hắc, có ý tứ!”

23. 

Tôn Giai Tuyền thật khó đối phó, cô mỗi ngày đều gọi điện rủ tôi ra ngoài đi chơi, một thiên kim tiểu thư như vậy cứ luôn mời gọi nếu mãi từ chối thì quá thật làm khó nàng, nhưng tôi cũng không nghĩ mình sẽ phát sinh quan hệ gì với nàng. Đối đãi với những cô gái 20 mới lớn thế này, tôi quyết không bao giờ thể hiện những động tác hay ám chỉ gây hiểu lầm, thậm chí một ánh mắt cũng có thể làm nàng nghĩ theo chiều hướng khác, tôi trốn nàng đến không thể nói nên lời. Vì thế tôi viện ra mọi lí do để “say NO” trước những lời mời mọc, lòng hi vọng cha nàng đừng nhắm vào tôi. Hoàn hảo nàng cũng không thích dựa uy cha để ép buộc kẻ khác

Nàng nói ngày 5 tháng sau sẽ quay lại Úc học tập, vì thế hi vọng cuối tuần tôi có thể đưa nàng đi chơi tạm biệt. Nghe giọng nói đầy thương cảm của nàng trong điện thoại, tôi mềm lòng đồng ý. Từ chối quá nhiều lần liên tiếp rất khó coi, dù sao cũng là con gái, sự nhẫn nại của tôi với nàng cũng đã trên mức bình thường rồi, thật là có phong độ đĩnh đạc của một đại tướng! Xem ra cảnh giới của tôi chưa giảm sút tí nào!

Mở mui chiếc Porsche cho gió biển tràn vào, tôi thật thích ý. Nếu không phải vì mui trần, trước kia tôi đã không chọn BMW 530i. Tôn Giai Tuyền đĩnh đạc đứng lên dang hai tay như cảnh kinh điển trong Titanic, tóc nàng nhẹ nhàng bay theo gió, thân hình mỏng manh bây giờ hệt như cánh bướm chao lượn. Bây giờ tôi mới phát hiện ra, nàng là một cô gái thật nữ tính!

– “Tăng tốc a! Vương Hân!”. Nàng hô to. Tôi phối hợp nhấn mạnh chân ga, ngày mai thế nào cũng nhận được một xấp giấy phạt lái xe quá tốc độ

– “Cô cũng đừng thế mà bay ra khỏi xe đi”. Tôi kìm nàng lại

– “Không— sẽ không! Á, thích quá! A, gió lớn quá! Vương Hân, em yêu anh”. Nàng hô to

Tôi cũng hứng khởi bật to nhạc trong xe

“…………Send the wild women out the backdoor

My wifes knocking at the front door

They made me a winner

They made me a sinner

I dont know what to do

Dirty money in the left hand

While the preachers shaking my right hand

They made me a winner

They made me a sinner

I dont know what to do

……”

Nàng vẫn đứng như muốn ôm thiên nhiên vào lòng. Nguyên buổi chiều chúng tôi quần đảo ven biển Bão Táp. Từ sau khi nghỉ việc tôi chưa được thoải mái như thế này, hôm nay lại giống như kẻ phản nghịch của thiên niên kỉ, ngồi trên chiếc thể thao mui trần yêu thích cùng nàng điên cuồng

Đến khi mệt mỏi chúng tôi cùng nằm dài ra bờ cát, nàng như đứa trẻ vui đùa bên tôi, bướng bỉnh lấy cát phủ lên ngực tôi

– “Cô làm gì? Muốn chôn sống tôi a?”. Tôi hỏi

– “Ha hả, cho anh biến thành tượng binh mã luôn”

– “Cô tham quan lăng Tần Thủy Hoàng rồi?”. Tôi vươn cổ nhìn nàng

Nàng lắc đầu. “Chưa a. Tượng binh mã trông thế nào? Làm như thế nào a?”

– “Cái này cô cũng không biết mà lại muốn đem tôi làm thành tượng binh mã?” Tôi cười nói. “Nói cho cô cũng được, thực ra đó là việc nung đất sét thôi. Đầu tiên họ sẽ làm những mô hình nhỏ như những con tò he, sau đó sẽ phóng to lên như một người hoàn hảo. Đầu và tay sẽ có một khuôn riêng biệt đúc thành. Tất cả đều được làm bằng tay. Mũ giáp, khiên, vũ khí, giày dép được đúc sau cùng. Cuối cùng lắp ráp các bộ phận lại thành một bức tượng người hoàn chỉnh”. Giảng giải cho một người không biết gì tôi có thể tha hồ sáng tạo lịch sử. Nàng mở to mắt ngưỡng mộ tôi, còn tưởng đó là sự thực

Nghe tôi nói xong, nàng liền bày ra bộ dáng nữ sinh ngượng mộ thần tượng. “Oa, anh biết thật nhiều nha! Giỏi thật!”. Sau đó nằm xuống bên cạnh tôi. “Cảm ơn anh, Vương Hân!”

Tôi nhìn nàng. “Cảm ơn vì điều gì?”

Nàng lật người nằm sấp, hai khuỷu tay chống cằm: “Anh thật không giống người thường”

– “Tại sao cô lại nói vậy?”

– “Tôi cảm thấy anh không giống với bằng hữu của cha tôi. Bọn họ ai dường như cũng thực dối trá, cả ngày cũng chỉ biết giao dịch, lợi nhuận, hợp đồng….. Ngoài ra hình như cuộc sống họ không còn điều gì khác”

– “Cô không hiểu rồi, đó là sự nghiệp của nam nhân. Bọn tôi ai cũng giống nhau, cả ngày tái mặt như quân bài Tây bàn chuyện làm ăn buôn bán thôi”

– “Dù sao anh cũng không giống họ”. Nàng bĩu môi. “Nếu không vì sao đêm đó anh lại ngồi một mình uống nước chanh?”

– “Nga? Cô quan sát kĩ càng như vậy sao?”

Nàng cắn môi gật gật đầu. “Kì thật khi đó tôi cảm thấy anh rất đặc biệt, nhưng không dám đến bắt chuyện. Sau đó tôi phải hạ quyết tâm lắm mới đến trước mặt anh”. Thật làm khó nàng quá rồi, tôi tự nói trong lòng. “Anh cũng gặp qua bạn bè của tôi rồi, kì thật tôi cũng như bọn họ thôi, không chí hướng không hoài bão, một ngày chỉ cần ăn chơi hưởng thụ là đủ rồi. Vương Hân, anh có khinh thường tôi không?”

– “Sao thế được?”

– “Vậy anh thích tôi không?” Nàng thật sự nghiêm túc hỏi. Lòng tôi run lên, câu hỏi này thật khó trả lời đó nha

One thought on “VĨNH HẰNG- 21,22,23

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s