Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 1,2

 Chương 1

Màn đêm trụy lạc xa hoa, không người nào có thể nhận ra những gì ẩn chứa bên trong, những người dụng tâm cũng chỉ nhìn ra được một ít điều kẻ khác không thấy. Một đám người bước ra từ KTV Crown lớn nhất thành phố này. Nhìn dáng đi của bọn họ, tay khoát vai nhau, chân rung đùi đắc ý là có thể nhận ra vài người đã say. Có điều sự khác nhau duy nhất là có kẻ giả say, có kẻ say túy lúy

Vài người trong đó không ngừng nắm tay hai người khác, miệng liên hồi: “Hợp tác thành công, hợp tác thành công….”, “Lần sau tụ họp tiếp, nhất định phải tụ họp….”. Nói đi nói lại cũng chỉ bấy nhiêu. Nghe những lời như thế, hai người kia cũng gật đầu thật thành ý

Nhưng cẩn thận quan sát có thể thấy trong hai người vận âu phục xám kia đã có một người nhíu mày, tuy không rõ ràng nhưng vẫn có thể cảm giác như vậy. Người còn lại thấy thế liền vẫy tay đón xe sắp xếp cho họ trở về, cúi người dặn dò tài xế lái xe cẩn thận, đảm bảo vài vị lão bản có thể về đến nhà nghỉ ngơi an toàn

Thu xếp xong, người đó đứng thẳng lưng nhìn đoàn xe nối đuôi rời đi, chỉ để lại một ít khói cho hai người chậm rãi thưởng thức. Khi làn khói xe như tấm mạng che mặt tan đi, rốt cuộc có thể nhìn rõ mặt hai người kia

Người vừa tiễn những người khác về so với người mặc bộ âu phục xám còn lại, cách ăn mặc không tạo nhiều áp lực như vậy, màu xám nhạt thoải mái hơn nhiều, tuy rằng cũng là âu phục chuẩn mực nhưng lại là gam màu trung tính, làm cho người ta không quá mức câu nệ. Thêm vào đó, ngũ quan ôn nhuận mang theo cặp kính mắt xám bạc như che đi một ít tinh quang trong mắt, lại có vẻ tao nhã, không hề nguy hiểm gì. Người này chính là Mục Kiệt

Người còn lại là Tống Đình Phàm, khuôn mặt quá nghiêm túc làm người ta dè chừng, đôi môi mỏng hơi rũ xuống làm người ta cảm thấy lạnh lùng. Khuôn mặt mặc dù đã hiện vẻ mệt mỏi, nhưng cặp mắt vẫn luôn nheo lại khi nhìn người khác lại đang sáng ngời.

Ai nhận ra đây là hai người mới say rượu vừa rồi được?

Mục Kiệt quay đầu, nhướng mi hỏi Tống Đình Phàm: “Còn chịu được không?”

Hỏi xong liền thấy Tống Đình Phàm dùng ngón cái và ngón trỏ xoa xoa mi tâm, bộ dáng như ghét bỏ làm lơ. Nhìn bộ dáng như vậy, Mục Kiệt cũng biết câu hỏi vừa rồi có vẻ dư thừa. Kì thật hắn cũng biết là dư thừa, chỉ cần Tống Đình Phàm hơi nhíu mày, hắn cũng đã nhận ra, dựa vào tình bạn từ nhỏ đến lớn của hai người, điểm ăn ý ấy tất nhiên sẽ có. Câu hỏi vừa rồi chỉ là trêu chọc Tống Đình Phàm một chút thôi

Tống Đình Phàm ngẩng đầu liếc hắn, trong ánh mắt rõ ràng muốn nói: “Cậu nói tiếp thử xem! Rõ ràng đã biết còn hỏi!”

Mục Kiệt chỉ có thể bất đắc dĩ cười: “Cậu cũng không thể trách tôi, ai bảo mẹ Lưu Dụ mừng thọ 50 tuổi nên cậu ấy mới phải quay về Bắc Kinh. Bằng không những buổi xã giao thế này, tôi làm sao dám bắt cậu đi theo được? Nhưng tôi phải nói thật, ngày mai cậu không muốn cùng tôi trở về sao? Không muốn lộ diện? Dù sao đây cũng là lễ mừng thọ của trưởng bối”

Tống Đình Phàm trầm mặc chốc lát, nói: “Cậu mang quà đi giúp tôi là được rồi”

Đã như vậy, Mục Kiệt biết mình không cần nói thêm nữa, hai người là huynh đệ hơn mười mấy năm, trong lòng bạn nghĩ gì, hắn chắc chắn mình hiểu được. Hắn biết Tống Đình Phàm không về tham dự vì không muốn gặp người nhà thôi. Lễ mừng thọ 50 của mẹ Lưu Dụ cho dù không tổ chức rình rang, cũng sẽ mở tiệc mời những gia đình có giao tình, mà gia đình của Tống Đình Phàm chắc chắn sẽ đứng đầu danh sách

Chương 2 

Dừng đề tài, Mục Kiệt hỏi: “Tôi lái xe đưa cậu về?”. Tống Đình Phàm lắc đầu: “Không cần, cậu về sớm một chút đi, ngày mai còn bay, tôi gọi điện cho lão Vương, gọi ông ấy đến đón là được rồi. Nhân tiện còn ghé qua công ty lấy tập văn kiện”. Mục Kiệt dặn dò vài câu rồi cũng lái xe đi trước

Tống Đình Phàm gọi điện cho lão Vương, chưa đến 10 phút xe đã đến. Trong thời gian đợi xe, kì thật trời đã về khuya, gió lạnh thổi qua đã làm hắn thanh tỉnh một chút, cuối cùng cũng xua đi một chút mùi ghê tởm trong KTV kia. Tống Đình Phàm bước vào xe liền nói: “Đến công ty”. Sau đó nhắm mắt dưỡng thần

Trên đường đi, khi sắp đến công ty, bởi vì có người băng qua đường đột ngột, lão Vương trở tay không kịp liền thắng gấp. Cú thắng gấp khiến dạ dày Tống Đình Phàm xáo động. Hắn mở mắt, nói với lão Vương: “Thôi khỏi lái nữa, đoạn đường còn lại cũng không xa, tôi đi bộ đến công ty cũng được”. Lão Vương nghe giọng nói của Giám Đốc, đoán không ra Tống Đình Phàm có bực bội hay không, mở miệng muốn giải thích: “Tôi… Vừa rồi…”. Tống Đình Phàm khoát tay ngăn lại: “Không sao, bác về trước đi”. Vì thế, Tống Đình Phàm xuống xe, đi bộ đến công ty

Đoạn đường đi bộ Tổng Đình Phàm rõ ràng thấy thoải mái hơn, tuy ở trong thành phố nhưng cũng không thể có cảm giác mới mẻ hơn, nhưng ít nhất không khí bây giờ là từ bầu trời chứ không phải trong khoang xe nhỏ hẹp đầy mùi da pha lẫn mùi xăng kia. Cuối cùng, biểu tình của Tống Đình Phàm cũng nhu hòa đi một ít

Khi hắn đến công ty, tứ phía đèn đuốc vẫn sáng rực, hắn thầm nghĩ nơi này không hổ danh là vùng Tam Gíac Vàng của thành phố

Cơ hồ chung quanh vùng Tam Giác Vàng này đều là những cửa hàng mở cửa 24h trong ngày, khắp nơi đều lóe lên ánh đèn ne-on. Ngoại trừ chỉ có cửa hàng mắt kiếng đã tắt đèn, cả mặt tiền tối thui, chứng tỏ người ta đã đóng cửa nghỉ ngơi. Cửa hàng mắt kiếng ấy rõ ràng không giống với các cửa hàng quanh đây

Nói cùng kì quái, thành phố này tấc đất tấc vàng, hơn nữa nơi này lại là trung tâm thương mại, thế nhưng lại có một cửa hàng mắt kiếng không lớn cũng không bé. Nói là lớn thì cũng không thể so sánh với công ty của Tổng Đình Phàm hay vài nơi khác, nói là bé thì làm sao có thể có một cửa hàng mặt tiền ở khu Tam Giác Vàng này được. Nghĩ đi nghĩ lại, nói thế nào cũng không hợp lí

Trước kia, Tống Đình Phàm cũng không quá quan tâm đến vấn đề này dù có nghe Lưu Dụ đề cập qua một lần. Tối hôm nay, Tống Đình Phàm nhìn kĩ, lại cảm thấy có điểm không hợp lí. Nếu để ý một chút liền có thể nhận ra, mặt tiền cửa hàng này đối diện với văn phòng của hắn, mà cửa hàng mắt kiếng này lại nằm ngay đỉnh của Tam Giác Vàng

Nhưng vị trí như thế cũng chưa thuận lợi lắm để mua lại, dù sao cũng có thể tận dụng diện tích hữu hạn như vậy, xem ra có thể giải thích được. Tuy rằng đất nơi hoàng kim này rất tốt, nhưng mặt bằng sử dụng lại không quá lớn, nếu dùng tiền cũng có thể mua lại được, dù sao cũng chỉ là một cửa hàng mắt kiếng. Ngoài ra, hai bên cửa hàng ấy là một cửa hàng ăn nhanh 0h và một cửa hàng KFC

Nghĩ như vậy, Tống Đình Phàm liền nhăn mặt cười, lắc đầu, nghĩ mình đêm nay có thể uống hơi nhiều rượu, hoặc là gió thổi hơi mạnh nên mới suy nghĩ chuyện nhàm chán đó. Nghe tiếng chào của bảo vệ, hắn lập tức vào thang máy lên văn phòng

Tống Đình Phàm lấy tập văn kiện đã chuẩn bị kĩ ra xem, tính toán về nhà ngủ, nhưng lại nghĩ chính mình dù sao cũng đã uống rượu, lại không thể gọi lái xe đang trên đường về đến đón, vì thế sẽ ngủ lại phòng sau của văn phòng. Ngày mai còn có một buổi đàm phán, cũng đỡ vất vả chạy tới chạy lui. Dù sao hắn cũng đã chuẩn bị sẵn một bộ âu phục khác cho ngày mai tại đây

Nghĩ vậy, Tống Đình Phàm liền làm vậy

4 thoughts on “Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 1,2

    1. Đã đọc lời tác giả chưa?=)) Nhân vật chính chứ công thụ thì phải vào ya mới biết =))=))
      Nhưng cái này cũng là thanh thủy văn nên cũng không chắc nha =))

    1. Àh, mình đã nói là sẽ quay lại ‘Thiên Sứ Nơi Đâu’ khi hoàn toàn có thể chấp nhận sự thật Hi không còn mà ^^. Cũng sớm thôi, 10 chương với mình chỉ 1 tuần là xong rồi ^^ Chứ mình không drop truyện bao giờ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s