Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 7,8

Chương 7 

Nhíu mày, vươn tay, Tống Đình Phàm nói: “Tống Đình Phàm”

– “Trần Lâm”. Mỉm cười trả lời, cậu rất muốn cười vì lời giới thiệu quá ngắn gọn kia nhưng lại không dám

– “Tôi vừa mang mắt kính trả lại trong tiệm cậu, buổi sáng cảm ơn cậu”

– “Không cần cảm ơn, cũng không phải chuyện gì to tát”

Trần Lâm không nghĩ vì chuyện này mà cảm ơn tới cảm ơn lui, liền chuyển đề tài: “Làm sao vậy? Nhìn thấy trận thế này nên không dám đi vào?”. Thuận tiện lại hất hất cằm chỉ vào bên trong oh

Tống Đình Phàm thật không ngờ Trần Lâm vẫn dùng ngữ khí đùa giỡn như ban sáng nói với mình. Hắn hơi bất ngờ, nhưng thoáng chốc ánh mắt lại mị mị, trong mắt hiện lên một mạt thâm ý rất nhanh làm người ta không rõ ràng, cũng không biết Trần Lâm có nhìn thấy rõ ràng hay không

– “Tôi vừa vặn cũng chuẩn bị ăn cơm trưa, tiếp thêm can đảm cho anh, cùng nhau đi vào thôi?”

Không biết vì sao, sau khi thấy động tác hất hất cằm kia, Tống Đình Phàm cũng không có ý định cự tuyệt lời đề nghị này, hơn nữa nhìn bên trong hắn chắc chắn mình không có can đảm đi vào, cảm giác cũng có chút ý tứ

Vì thế gật gật đầu, Tống Đình Phàm cùng Trần Lâm vào oh. Cửa mở ra, mùi đồ ăn hỗn hợp, mùi nước hoa nữ tính, lại thêm hơi thở nặng nề đầy CO2 của mọi người, tất cả cũng đập vào mặt làm Tống Đình Phàm nhíu mày thật sâu. Ngay cả chân cũng không muốn bước vào trong, trong lòng bắt đầu hối hận vì đã đáp ứng đề nghị của người này

Nhìn Tổng Đình Phàm như vậy, Trần Lâm kì thật cũng có điểm tự trách mình, trách mình mới vừa rồi miệng mồm nhanh nhẩu không quan tâm đến ý kiến của người kia. Cậu thừa biết mỗi người đều có một thói quen riêng, đôi khi không thể dễ dàng thay đổi được

– “Bằng không, anh ra ngoài đợi, tôi vào mua rồi cùng quay về cửa hàng của tôi ngồi ăn, anh xem được không?”. Trần Lâm đưa ra ý kiện, suy nghĩ một chút, xem như đây là hành động biểu đạt một ít lời xin lỗi của mình. Tuy rằng đương sự có thể không nhận ra đây là một hình thức xin lỗi, nhưng ít nhất làm thế bản thân Trần Lâm cũng sẽ không tự trách mình nữa

Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm tự nhiên nói ra những lời này, hắn rất muốn đáp ứng, nhưng lại băn khoăn dù sao đây cũng chỉ là lần thứ hai gặp mặt, như vậy có được không? Khi hắn còn đang do dự, Trần Lâm đã dùng sức đẩy hắn ra ngoài. Đứng bên ngoài, Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm vội vàng cầm lấy khay, tiếp đó đến quầy chọn thức ăn. Trần Lâm đang cầm khay đồ ăn, nhìn những thức ăn trước mắt, mới phát hiện cậu thế nhưng đã quên hỏi người kia… có ăn kiêng hay không thích ăn món nào không….

Cho nên, sau đó mọi người có thể nhìn thấy cảnh tượng mỗi khi Trần Lâm chọn món nào, cậu luôn hướng người kia trình bày một phen, sau đó xem biểu tình của người kia, hoặc gật đầu, hoặc lắc đầu, ý bảo có chọn món đó hay không mới bỏ lên khay. Hình ảnh đó duy trì đến khi Trần Lâm mang đồ ăn đến quầy thanh toán mới chấm dứt

Đẩy cửa đi ra, Tống Đình Phàm nhìn thấy trên mũi Trần Lâm đã lấm tấm mồ hôi, nhưng Trần Lâm không để ý, lại còn tự tay gói kĩ đồ ăn, đưa lên trước mặt Tống Đình Phamg: “Này, ăn cho bằng hết mới thôi, haha”.

Tống Đình Phàm nhíu mày, xem như đồng ý lời nói của cậu

Trần Lâm khoát vai Tống Đình Phàm, miệng còn nói: “Đi thôi, về lại cửa hàng ngồi ăn, không cần đứng lại chỗ này thêm nữa, anh đứng lâu như vậy có khi người khác nghĩ là ăn xin”. Nói xong, còn không quan tâm Tống Đình Phàm có phản ứng gì, Trần Lâm đã cười

Tống Đình Phàm nghe thế, biết người này lấy hắn ra trêu đùa, thân thể cứng ngắt một chút, Trần Lâm đương nhiên nhận ra. Lập tức cậu điều chỉnh biểu tình, thu hồi tươi cười, nói: “Thực xin lỗi, thực xin lỗi, tôi hay nói đùa, người khác sẽ không nghĩ như vậy đâu, có người ăn xin nào mà ăn mặc như anh chứ”. Nói xong, nhìn thấy người kia vẫn bất động, Trần Lâm hoàn toàn hiểu được mình càng nói thì càng sai, vừa rồi chỉ là muốn giải thích một chút nhưng lại lấy hắn ra trêu đùa lần nữa

Nhất thời, Trần Lâm cũng không biết xử trí sao, chỉ thì thầm trong lòng: mình cũng không phải người hay nói giỡn, hôm nay là làm sao vậy a

Tống Đình Phàm nhìn người bên cạnh ủ rũ, chỉ biết tâm tình của mình cũng không kém cậu ta là bao, vì thế liền làm bộ ho khan một tiếng, cũng tươi cười nói: “Khụ, nếu không đi, đồ ăn sẽ nguội”. Nói xong liền bước nhanh về phía trước. Trần Lâm lúc này mới biết nguyên lai người kia cố tình đùa giỡn mình chứ không bực bội gì, thật đúng là người xấu. Bất quá chính mình tựa hồ…. Không chán ghét

Về đến cửa hàng của Trần Lâm, mấy nhân viên trong cửa hàng đều kinh ngạc nhìn hai người đi vào, nhất là khi bọn họ nghe ông chủ nói: “Tống tiên sinh, theo tôi vào bên trong ngồi ăn đi”. Lại cả kinh rơi cằm xuống đất

Phải biết rằng, ông chủ của bọn họ không dễ dàng để người khác vào bên trong cửa hàng, bởi vì nơi đó ngoài một kho hàng nho nhỏ còn là phòng ngủ của cậu. Chính xác mà nói thì nơi đó có một buồng vệ sinh đơn giản, một gian bếp nhỏ, không gian còn lại là phòng làm việc kiêm phòng ngủ, cũng có thể gọi đó là không gian riêng tư của ông chủ. Nói trắng ra cũng chính là một mặt bằng rộng lớn được chia thành 3 khoảng không gian

Nhìn thấy biểu tình khoa trương của nhân viên, Trần Lâm cũng cảm thấy thực bất đắc dĩ. Kì thật, cậu vốn không định dẫn Tống Đình Phàm đi vào trong, nhưng ai bảo cậu thấy khi Tống Đình Phàm mới vừa bước vào cửa hàng đã đảo mắt nhìn quanh, khi nhìn thấy chỉ có một bàn thủy tinh ăn cơm cũng vừa là bàn trà liền gắt gao nhăn này làm chi?

Trần Lâm trong lòng đoán mò, phỏng chừng nhiều người nhìn hắn ăn cơm, hắn không thích; mà chính mình đã nói sẽ dẫn hắn về cửa hàng ăn cơm, tất nhiên phải làm người ta thoải mái một chút, như vậy mới không làm…. người ta và chính mình thất vọng. Nhìn Tống Đình Phàm nghe cậu nói câu này, mày hắn hoàn toàn tản ra, Trần Lâm rất tin tưởng chính mình đã đoán đúng

Tùy tiện phân phó nhân viên cửa hàng vài câu, vờ như không thấy biểu tình giật mình của các nàng, Trần Lâm vội vàng mang Tống Đình Phàm đi vào trong

Lấy chìa khóa mở cửa phòng ngủ, Trần Lâm có chút ngượng ngùng nói với Tống Đình Phàm: “Tùy ý ngồi đi, nơi này hơi nhỏ, haha. Tôi bày đồ ăn ra là có thể ăn”. Nói xong, lại cười bổ sung một câu: “Úc, đúng rồi, chỗ kia có phòng vệ sinh, anh có thể đi rửa tay trước”

Tống Đình Phàm nhìn theo hướng ngón tay Trần Lâm đang chỉ liền thấy tại căn phòng duy nhất này, bên cạnh giường còn có một khung cửa hẹp, có lẽ là buồn vệ sinh

Khi đi đến buồng vệ sinh, Tống Đình Phàm âm thầm đánh giá chỗ hiện tại, căn phòng này: tường đều sơn một màu trắng, tổng thể cảm giác thực sạch sẽ, ngăn nắp. Nhất là trong buồng vệ sinh còn có một cửa sổ, mang ánh sáng mặt trởi vào, làm căn phòng vạn phần sảng sủa. Giữa phòng có một chiếc giường, bên cạnh đặt một ngăn tủ tam giác đơn giản, hơn nữa trên đầu giường còn có ba hàng kệ sách. Một chiếc máy tính để bàn, một chiếc sô pha màu vàng tùy tiện sắp đặt, đến gần hơn nữa sẽ thấy bên kia cửa có một bàn ăn bằng thủy tinh hình tròn, Trần Lâm đang lục tục sắp đồ ăn lên đĩa mang ra bàn, đây chính là phòng bếp và bàn ăn. Bàn chỉ đặt hai chiếc ghế đối diện nhau

Đánh giá một vòng, cảm giác duy nhất của Tống Đình Phàm là cách bài trí nơi này thật khoan khoái nhẹ nhàng, không chút câu nệ. Thật xứng với chủ nhân căn phòng

Rửa tay đi ra, Tống Đình Phàm đã thấy Trần Lâm sắp xếp xong đồ ăn đặt trên bàn. Nhìn kĩ, đều là những món nhà làm: măng xào, gà quay, cá nấu dưa chua, còn có thêm một phần cà tím nướng. Tổng cộng là 4 món ăn thể hiện thành ý chiêu đãi của chủ nhân, lại không lãng phí. Tống Đình Phàm cảm thấy rất hợp ý mình

Trần Lâm thấy hắn nhìn chằm chằm vào đồ ăn, nghĩ thầm, không biết có phải hắn nghĩ mình chuẩn bị đồ ăn quá ít hay không, vì thế mới giải thích: “Chúng ta chỉ có hai người ăn, nên tôi không mua nhiều lắm để tránh lãng phí, hơn nữa tôi cũng đã nấu cơm nên không mua cơm bên 0h, ăn như vậy anh không ngại chứ?”. Trần Lâm vừa xới cơm, vừa giải thích với Tống Đình Phàm, biểu tình có chút quẫn bách. Tống Đình Phàm lắc đầu: “Như vậy rất tốt”. Trần Lâm đưa chén cơm vừa bới xong cho Tống Đình Phàm, sau đó cũng bới cho mình một chén, hai người cùng nhau ăn cơm

Chương 8

Trần Lâm nhìn dáng vẻ ăn cơm tao nhã của Tống Đình Phàm liền biết gia đình hắn giáo dục con rất tốt. Không muốn không khí im lặng quạnh quẽ như vậy, Trần Lâm chủ động tìm đề tài: “Đồ ăn này đều là nhà nấu chứ không phải thức ăn nhanh, mới vừa rồi lúc ở 0h, anh đều gật đầu khi nhìn thấy chúng, anh thích những món này sao?”

– “Cũng được”

Kì thật Tống Đình Phàm kiến thức nông cạn cận gần 2 độ, tuy nói không ảnh hưởng nhiều nhưng khi chọn đồ ăn lúc nãy, hắn quả thật không nhìn rõ món ăn Trần Lâm đưa lên, cuối cùng chỉ gật đầu chọn qua loa vài món, toàn bộ đều là hắn nhìn thấy những món thực khách đang ăn trên bàn giống món Trần Lâm chọn nên mới gật đầu đồng ý với cậu

Trong lòng Trần Lâm nghĩ thầm: trả lời cũng ngắn gọn như vậy

– “Anh làm ở gần đây hay sao?”. Trần Lâm dò hỏi, cậu không muốn hỏi quá nhiều đến những vấn đề riêng tư của người khác, nhưng cậu không muốn không khí im lặng gượng gạo nên chỉ có thể kiên trì hỏi

– “Ân, ở công ty đối diện cửa hàng của cậu”

Tống Đình Phàm cũng không nói đó là công ty gì, vì hắn cho rằng không cần phải… nói, đương nhiên đây cũng không phải là hành vi cố ý giấu diếm gì. Câu hỏi vừa xong, Trần Lâm thực sự không biết phải hỏi thêm gì nữa, thật ra cậu cũng không phải là người giỏi khuấy động không khí. Hai người yên lặng ăn hết bữa cơm, ai cũng có những suy nghĩ của riêng mình

Bữa ăn im lặng qua đi, Tống Đình Phàm cầm lấy ví tiền, móc ra 50 tệ đưa cho Trần Lâm. Lúc này Trần Lâm đang dọn bàn, nhất thời trợn tròn mắt vì hành động này của Tống Đình Phàm. Bất quá vì hai người không quen thân, cậu hiểu được Tống Đình Phàm muốn gửi tiền phần cơm của mình. Đương nhiên, Trần Lâm nhất quyết không nhận tiền trong trường hợp này, không kể đến việc bữa cơm này cũng không nhiều tiền, hơn nữa cậu đối với người này…. rất có cảm tình, dù hắn nói không nhiều lắm

Trần Lâm lắc đầu nói: “Không cần, bữa cơm này là tôi mời anh”

Tống Đình Phàm cầm tiền trên tay, bất quá cũng gật gật đầu thu tiền về không cố nài ép người kia. Tống Đình Phàm này không phải người mặc kệ ý kiến của người khác, nhưng nếu người kia đã nói như vậy, hắn liền thoải mái tiếp nhận

– “Cảm ơn bữa cơm của cậu, vậy…. tôi đi trước”

Trần Lâm vừa nghe hắn nói phải đi, vội vàng buông chén bát trong tay, nói: “Tôi tiễn anh ra ngoài”

Thời điểm hai người đi ra, mọi người trong cửa hàng vẫn giương to đôi mắt nhỏ lên nhìn, nhưng bọn họ đều vờ như không thấy. Ra đến cửa, Tống Đình Phàm quay người đối diện Trần Lâm gật gật đầu, sau đó cất bước li khai. Trần Lâm nhìn chốc lát, trong lòng lại buồn cười. Người này không chỉ ít nói, mà mọi hành động cũng rất ngắn gọn, không cần ngôn ngữ vẫn biểu đạt rõ ràng, thật đúng là quái nhân. Nhưng cũng thật có ý tứ

Vừa quay đầu liền đối mặt với ánh mắt tò mò của mọi người trong cửa hiệu, Trần Lâm biết giải thích cũng không được, không giải thích cũng không xong. Cậu chỉ có thể nói: “Buổi sáng là không quen biết, giữa trưa khi ở tiệm ăn oh mới biết nhau, sau đó về cửa hàng ăn cơm cùng nhau”

Hai tay chắp sau lưng: “Chỉ có vậy thôi”

Ánh mắt nhân viên vẫn còn hoài nghi, vẫn là không tin. Các nàng không tin Trần Lâm cũng không còn cách nào, cậu biết các nàng không tin bởi vì cậu thế mà lại dẫn Tống Đình Phàm về nơi sinh hoạt hằng ngày của mình ăn cơm. Ai, kì thật cậu cũng buồn bực không hiểu mình thế nào lại dẫn hắn vào căn phòng mình sinh sống hàng ngày mà ăn cơm, không lẽ vì đôi mày nhíu chặt của hắn?

Cậu còn đang suy nghĩ, Kim Tinh liền chỉ chỉ sau lưng cậu ý bảo có người đến. Trần Lâm quay đầu nhìn, liền thấy Tống Đình Phàm đã quay trở lại. Cậu mở to hai mắt, há to miệng, buồn bực, không lẽ hắn còn quên đồ gì trong cửa hàng?

– “Tôi muốn mua mắt kính mới”

Trần Lâm lúc này mới có phản ứng: “Nga, nga, mua mắt kính a, anh đến đây đi”. Trần Lâm hơi hạ người, mời Tống Đình Phàm vào cửa hàng

– “Kim Tinh, cô mang Tống tiên sinh đến quầy của cô chọn kiểu dáng. Nhìn xem có kiểu gì…. không thích không”. Nói xong, Tống Đình Phàm liền theo Kim Tinh đến quầy của nàng

Trần Lâm vội vàng đi vào trong, tính toán đem chén bát chưa kịp thu dọn rửa sạch. Tống Đình Phàm nhìn hướng cậu rời đi, mày tự nhiên nhíu nhíu lại, trong mắt hiện lên một tia sáng. Thật ra Trần Lâm có chút xấu hổ, bởi vì khi quay đầu lại nhìn Tống Đình Phàm, cậu thế nhưng lại mở to hai mắt, há to miệng, vừa vặn để cho Tống Đình Phàm nhìn thấy cả, cho nên da mặt cậu cũng nổi đỏ lên

Thu xếp dọn dẹp mọi thứ trong phòng ngủ ổn thỏa, Trần Lâm lại đi ra. Trong lòng cậu còn thầm mắng chính mình rất mất mặt. Đến bên cạnh Tống Đình Phàm, cậu xuất ra một nụ cười tự nhiên che giấu những thất thố vừa rồi, hỏi: “Anh chọn được kiểu nào chưa? Quầy này đều là kiểu dáng dành cho dân văn phòng”

Tống Đình Phàm ừ một tiếng, cũng không nói gì cụ thể. Trần Lâm cúi đầu không lộ ra biểu tình gì đặc biệt, nhưng bên trong lại hoàn toàn chịu phục Tống Đình Phàm, người đâu keo kiệt lời nói quá đáng!!!

Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm đang cúi đầu, cười cười, nói với Kim Tinh: “Lấy cái kia đi”. Hắn chọn một kiểu kính không khác với đôi trước kia lắm. Kim Tinh nói: “Vậy tiên sinh làm phiền theo tôi, chúng ta đi đo mắt. Thỉnh đợi nửa giờ, mắt kính sẽ xong ngay”. Tống Đình Phàm liền theo Kim Tinh đi đo mắt, quay đầu liếc mắt còn thấy Trần Lâm vẫn cúi đầu, ý cười trên mặt hắn càng đậm….

Bởi vì cửa hiệu của Trần Lâm có hình tam giác, nên các quầy hàng bố trí thực tinh xảo, đối diện cửa ra vào là hai quầy xem như trung tâm của cửa hiệu, tản ra hai bên trái phải còn có thêm bốn quầy. Trước mỗi quầy đều có một chiếc ghế dựa cao. Trong cửa hiệu có 8 nhân viên, 6 nhân viên đứng quầy, một người cắt kính, một người đo mắt. Trần Lâm đều có thể đảm đương những việc này, nhưng chỉ khi quá gấp cậu mới ra giúp một chút

Khung cảnh trong cửa hàng, ngoại trừ cậu, còn lại đều là con gái, haha. Trần Lâm cho rằng các cô gái luôn cẩn thận, lo lắng chu đáo công việc, rất thích hợp với việc buôn bán mắt kính tỉ mẫn này. Lúc trước cậu khó khăn lắm mọi chọn ra được vài cô đang bán ở đây

Tống Đình Phàm đo mắt xong đi ra, nhìn thấy Trần Lâm đã khôi phục sắc thái bình thường, cậu đang nói chuyện gì đó với các nhân viên trong cửa hàng

– “Ông chủ, vị tiên sinh này đã đo mắt xong rồi, mắt trái cận 1.75, mắt phải cận 1.5”. Kim Tinh đứng sau lưng Tống Đình Phàm nói với Trần Lâm. Trần Lâm quay sang: “Vậy cô mang số đo đưa cho Tiểu Phàm, để Tiểu Phàm cắt kính cho Tống tiên sinh”. Tiểu Phàm chính là người cắt kính trong cửa hàng, tên thật là Lí Tiểu Phàm

Nhìn thấy Tống Đình Phàm, Trần Lâm không nói chuyện với nhân viên nữa mà đi lấy vài cuốn tạp chí đưa hắn: “Đại khái nửa giờ sẽ xong, anh ngồi đợi một chút. Đọc tạp chí một chút, thời gian sẽ qua rất nhanh”. Nói xong, Trần Lâm vội vàng tránh ra, cậu thực sợ hãi sự ngắn gọn của người này, vì như thế luôn làm cho Trần Lâm có cảm giác lơ lửng không chạm đất, loại cảm giác này thực làm người ta có chút xấu hổ

 

5 thoughts on “Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 7,8

    1. Ai? ở đây tôi có thấy ai nghiêm túc đâu? =))
      Nhưng mấy bạn cỡ đấy thì đều nghiêm túc bình thường như vậy cả =))

  1. Ân, phải nói da mặt bạn Lâm cũng có chút dày, như tôi là tôi trốn biệt. Người đâu ít nói thế không biết, mỗi câu trả lời đúng hai chữ. Tôi kiếu =))
    Nhắc đến ít nói tôi lại nhớ cái bài Da Nâu của cô Phi Thanh Vân. Đúng bốn câu hát đi hát lại. Hôm tôi coi hài Ngày xửa ngày xưa, ông Thành Lộc có-vờ lại bài đó của cổ, bị ông nào đó nói lại là “Mày hát đến câu thứ năm thì ông nội mày chết hả?”. Ôi, hài nào ông Thành Lộc đóng cũng ôm bụng mà cười lăn cười bò dưới đất XD

    1. Tôi thích ‘chuyện thần tiên xứ Phù Tang’ hơn XDDD
      Thích nhìn mấy con sáng với nữ thần mặt trời, với đoạn ‘cô ba giận cưng, cô ba hận cưng, cô ba cắn cưng, cô ba cạp cưng” =))
      Lâm không phải da mặt dày, mà là Lâm bị hút bởi Phàm đó mà

  2. Mấy nàng ko thấy mấy người ít nói tạo ra cảm giác bí ẩn, lạnh lùng, đáng tin cậy hơn mấy người nói nhiều à? Ừm, nói thật ta hơi ngán người nói nhiều :p

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s