Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 9,10

Chương 9 

Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm vội vàng rời đi, trên mặt tuy rằng không có biểu tình gì, nhưng trong lòng hắn ý cười đã lan tràn, thực tiếp thấm ra ngoài da, thư sướng toàn thân

Quả thật, Tống Đình Phàm cố ý làm vậy, bình thường hắn không nhiều lời. Nhưng— hôm nay— hắn cố tình nói ít hơn bình thường. Trong lòng có chút xấu xa nghĩ muốn trả đũa việc mình bị trêu đùa ở trước cửa hàng 0h. Sự việc diễn ra còn thú vị hơn hắn nghĩ rất nhiều. Hắn không nghĩ Trần Lâm sẽ như vậy…. Nói thế nào nhỉ, ân, thú vị. Đúng vậy, rất thú vị. Hắn thật không ngờ một người trước kia chỉ bằng một câu nói đã nắm thế chủ động, dĩ nhiên lại… như vậy

Trước oh hắn vờ như mất hứng đã thấy Trần Lâm chân tay luống cuống, cúi đầu ảo não, hắn cảm thấy tâm tình tốt lên không ít, ngay cả việc bực bội vì đợi quá lâu trước cửa hàng oh cũng tiêu tán hơn một nửa

Khi ăn cơm cậu lại không ngừng tìm kiếm đề tài bắt chuyện, rồi lại khó xử vì không tìm thấy đề tài. Hắn đã biết, Trần Lâm không phải là người giao tiếp thuần thục, những thứ cậu hỏi hắn có thể thấy ngay là những câu hỏi rất có công thức, rất quy phạm, căn bản không mở rộng được mối quan hệ

Tống Đình Phàm là doanh nhân, dù không thích xã giao vô tế nhưng những tình huống tối thiểu hắn vẫn chu toàn được. Tuy không cần thiết phải mạnh vì gạo, bạo vì tiền như Lưu Dụ, hay thành thạo như Mục Kiệt; thì hắn vẫn có thể ứng phó tốt với Trần Lâm

Hắn vẫn còn giữ ý đồ xấu của mình, nguyên nhân là muốn Trần Lâm bối rối thêm chút nữa…

Cũng may Trần Lâm thích ứng rất mau, ngươi không nói ta cũng không nói, im lặng ăn cơm. Khi cơm nước xong, Tống Đình Phàm vẫn không muốn buông tha người ta nên mới cố ý đưa tiền cho cậu, nhìn biểu tình bất ngờ của Trần Lâm, hắn biết chính mình đã đạt được mục đích, một nửa buồn bực kia cũng không còn

Vốn nghĩ trêu đùa như vậy đã đủ rồi, hắn quay về công ty. Làm việc gì cũng một vừa hai phải thôi, Tống Đình Phàm của chúng ta không phải cố ý không buông tha cho người ta. Nhưng khi sắp đến công ty, hắn nhớ buổi chiều còn phải xem văn kiện, mà đôi mắt kiếng cũ lại hỏng rồi. Hắn chỉ có thể quay lại đây, mua một đôi kính mới

Kỳ thật lần này hắn không có ý định trêu đùa Trần Lâm nữa, nhưng ai bảo khi hắn vừa vào đến cửa tiệm, Trần Lâm lại dùng biểu tình phấn khích như vậy chào đón hắn? Hắn nhìn Trần Lâm thu hồi biểu tình, hai má cậu đã ửng đỏ. Tống Đình Phàm nghĩ việc mình quay lại đây rất đáng giá

Nhìn Trần Lâm vội vàng quay về phòng sau, khi đi ra lại dùng ngữ khí bình thường nói với mình, Tống Đình Phàm vẫn còn đang rất vui. Hắn biết nếu cứ tiếp tục như vậy, hôm nay người kia còn có thể làm hắn vui hơn, quả nhiên, đã nhìn thấy người kia cúi đầu trước mình không nhìn ra biểu tình gì… Thật không ngờ a không ngờ, nguyên lai người này cũng không phải hoàn toàn trầm ổn thành thục như lần đầu hắn gặp. Haha, tâm tình Tống Đình Phàm chưa bao giờ tốt như hôm nay

Khi tâm tình hắn vẫn còn tốt đẹp, mắt kính đã hoàn thành. Trần Lâm vẫn còn đang sợ hãi sự ngắn gọn của Tống Đình Phàm nên cậu bảo Kim Tinh đưa mắt kính cho hắn

– “Tiên sinh, kính đã làm tốt lắm, ngài mang một chút, thử một lần, nếu có gì không ổn, chúng tôi… sẽ điều chỉnh”

Kính mắt được mang ra, Tống Đình Phàm nhìn tròng kính trong suốt không nhiễm một hạt bụi, thật vừa lòng. Khi mang vào cũng thực thoải mái, nhất là hai gọng kính không ép quá sát vào tai, độ rộng vừa phải, vì thế gật gật đầu: “Không có vấn đề gì”

Kinh Tinh nghe xong, trong lòng xùy một tiếng, đó là đương nhiên, mắt kính Tiểu Phàm làm như thế nào lại không thoải mái. Đương nhiên, một phần cũng vì đó là một đôi kính tốt, tuy rằng nàng rất không muốn thừa nhận. – _ –

– “Thanh toán ở đâu?”. Tống Đình Phàm hỏi

– “Mời tiên sinh qua bên này”

Kim Tinh dẫn Tống Đình Phàm đến bên cạnh Trần Lâm: “Ông chủ, vị tiên sinh này thanh toán tiền kính”

Trần Lâm nghĩ, nguyên lai còn phải thu tiền, cậu nghĩ cứ để Kim Tinh giao mắt kính cho Tống Đình Phàm thì sẽ không phải nói với người ta nữa. Xem ra cậu còn phải đối mặt với người kiệm lời này

Đơn thuần lấy hóa đơn tính toán, Trần Lâm mới chú ý đôi kính này quả nhiên có giá 3046$. Cậu không khỏi ngẩng đầu liếc nhìn Tống Đình Phàm, bởi vì lúc hắn chọn mắt kính cậu vẫn cúi đầu nên không biết, bây giờ mới biết được hắn chọn một đôi kính rất mắc

Khi Tống Đình Phàm thanh toán xong, Trần Lâm tận chức tận lực mà thuyết minh: “Với đôi mắt kính nửa gọng của anh, trong vòng một tuần nếu có gì không vừa ý có thể đến đổi, hơn nữa….”. Xấp tiền trong tay cậu chủ Trần Lâm đang run lên. “Đôi mắt kính như vậy, cửa hàng chúng tôi sẽ định kì gọi điện cho anh mang đến bảo hành miễn phí, vệ sinh kính miễn phí, lau chùi tròng kính miễn phí, miễn phí…..”

Nói chưa xong, Tống Đình Phàm có giọng nói đặc biệt trầm thấp kia bật cười: “Được, tôi nhận tất cả mọi dịch vụ miễn phí của cậu”. Trần Lâm bị Tống Đình Phàm cười, thực sự quẫn đến đường cùng, cậu cảm giác mình như kẻ quảng cáo miễn phí, thực sự là đã…. bôi nhọ… cửa hàng của mình

Lấy xong mắt kính, Tống Đình Phàm lần này thật tiêu sái rời đi

Trần Lâm vẫn đắm chìm trong cơn xấu hổ vừa rồi… Cậu cảm giác mặt mình nóng lên từng trận, một chốc cũng chưa hết, tùy tiện viện cớ, Trần Lâm trực tiếp lủi vào phòng ở của mình. Trở lại phòng ngủ, Trần Lâm hoàn toàn phát hiện bản thân hôm nay rất không bình thường

Trừ bỏ việc vui đùa ở cửa hàng oh mình chiếm thế thượng phong, còn lại về sau chính mình giống như đều bị Tống Đình Phàm chế ngự. Bình thường, Trần Lâm không dễ dàng chịu ảnh hưởng của người khác, cũng không dễ dàng có hứng thú với người khác

Nhưng hôm nay, trước cửa hàng oh, đứng sau lưng Tống Đình Phàm nhìn thấy hắn nhíu mày trong khung kính do dự đi vào, biểu tình lại có chút không cam lòng. Trần Lâm cảm giác như chính mình phát hiện ra một tiểu hài nhi thú vị. Hơn nữa với những đồ vật này nọ lại như một tiểu hài nhi, vừa có vẻ muốn, vừa có vẻ cự tuyệt. Bất quá, tiểu hài nhi này lại cao đến 1m80, haha

Bởi vì hắn có bộ dạng này, Trần Lâm nhớ lại cuộc gặp mặt ban sáng mới lớn mật đi lên cười nói bắt chuyện. Tiếp theo, hết thảy Trần Lâm đều nghĩ thuận theo tự nhiên đi, hoàn toàn dựa vào cảm giác tự nhiên của mình mà nói chuyện, nhưng không hiểu sao cuối cùng chỉ mỗi mình xấu hổ không thôi thế này?

Hai người sau lần gặp mặt đầu tiên, ấn tượng lẫn nhau là: một người keo kiệt lời nói quá đáng, một người trẻ chưa hoàn toàn thành thục. Không ai biết đây có phải là ấn tượng cuối cùng hay không….

Chương 10

Một tuần sau, Tống Đình Phàm đang ở văn phòng chăm chỉ gõ máy tính, trong tay còn một xấp văn kiện, rõ ràng vì văn kiện nhiều quá mà chất thành đống

Không biết việc này ám chỉ điều gì….

Theo tác phong làm việc của Tống Đình Phàm, cơ bản sẽ không tồn đọng văn kiện

Đột nhiên phanh một tiếng, cửa văn phòng bị đẩy mạnh ra, sau đó lại có tiếng, “Tiểu Phàm Phàm…. Tiểu Phàm Phàm…., bọn tôi đã về rồi đây!!! Yêu yêu….”. Nghe giọng nói tiêu chuẩn như vậy, Tống Đình Phàm đầu cũng không ngẩng lên, tiếp tục chuyên tâm vào công việc

– “Thế nào? Cậu thua chưa?”. Ngay sau đó chợt nghe tiếng Mục Kiệt vui vẻ thấy người gặp họa

Hừ một tiếng với biểu tình vui sướng kia của Mục Kiệt, Lưu Dụ nghiến răng nghiến lợi nói với Tống Đình Phàm: “Tống Đình Phàm, tôi nói cậu cũng không thể ngẩng đầu liếc mắt, phối hợp với tôi một chút hay sao? Dù sao chúng ta cũng đã 1 tuần chưa gặp mặt. Hơn nữa… Hơn nữa… tôi còn cố tình… cố tình mạo hiểm tính mạng gọi cậu là Tiểu Phàm Phàm nha….”. Tống Đình Phàm ngẩng đầu nhìn bạn, lời nói Lưu Dụ càng về sau càng nhỏ giọng… Rõ ràng là đang lo lắng

– “Tôi đã nói rồi, cửa này cậu chắc mình thắng! Bây giờ, cậu đã thua, tối nay tất cả đều do cậu trả tiền”. Mục Kiệt đắc ý dào dạt nhướng mày, lớn tiếng nói với Lưu Dụ

– “Cậu…. Cậu… Mục Kiệt, cậu là tên vương bát đản, lại đùa giỡn tôi!! Là cậu nói nếu gọi Tiểu Phàm Phàm, cậu ta nhất định sẽ ngẩng đầu!!”. Lưu Dụ hổn hển, run rẩy chỉ tay vào Mục Kiệt đang cười hệt như hồ ly

Nhìn hai người không xem ai ra gì, ở trong văn phòng của mình mà tranh luận ầm ĩ, Tống Đình Phàm ho khan một tiếng. “Ai có thể nói cho tôi biết, khi nào thì tôi lại thành trò cá cược giải trí của hai người?”. Âm điệu không hề phập phồng mà bình thường không thể bình thường hơn, hai người kia đều không lên tiếng. Cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, hi vọng có thể nghĩ ra biện pháp tránh khỏi cơn thịnh nộ của lão hổ kia

Ngiêm mặt lại, Lưu Dụ cẩn thận giải thích: “Đình Phàm, ách, thật ra…. Thật ra, không phải như cậu nghĩ đâu….”

– “Nga? Không phải như tôi nghĩ? Vậy cậu biết tôi nghĩ gì sao?”. Nhướn mày, Tống Đình Phàm hỏi ngược lại. Kì thật vừa rồi nghe hai người ầm ĩ một trận, Tống Đình Phàm cũng đã hiểu: hai người lấy hắn ra đánh cược, nếu lớn tiếng đi vào phòng như vậy, hắn có ngẩng đầu liếc nhìn bọn họ một cái hay không?

Mục Kiệt thấy Lưu Dụ giải thích không xong, vội vàng nói chen vào: “Ha hả, Đình Phàm, vui đùa, tuyệt đối vui đùa thôi, vì đã một tuần không gặp mà”. Tuy rằng hắn biết lời này cũng không có sức thuyết phục gì. Nhưng nhìn biểu tình của Tống Đình Phàm, nghe ngữ khí nói chuyện của cậu ta, nếu hắn không nói chen vào, phỏng chừng lát nữa người chết thảm không chỉ mình Lưu Dụ

Vội vàng nói sang chuyện khác. “A, Đình Phàm, cậu đổi mắt kính?”. Giọng nói thập kinh ngạc, hắn tự nhiên chuyển đề tài

Thật ra vừa mới bước vào cửa, Mục Kiệt liền phát hiện Tống Đình Phàm đã đổi mắt kính. Bởi vì đôi kính trước là hắn và Tống Đình Phàm cùng nhau chọn, lúc đó hắn vừa vặn cũng cần thay mắt kính thì Tống Đình Phàm phát hiện chính mình có thể bị cận thị nên đã kéo hắn cùng đi mua

Tống Đình Phàm bình thường không đeo mắt kính, cũng không có yêu cầu đặc biệt gì với mắt kính, thế mà hiện tại cư nhiên lại đi đổi kính mới, không thể không làm kinh ngạc kẻ khác! Bởi vì Tống Đình Phàm chọn đôi kính mới rất giống đôi cũ, nhưng Mục Kiệt vẫn nhận ra hắn đổi kính

– “Đổi kính? Thật sự a? Mau cho tôi xem, tôi xem xem….”

Lưu Dụ vừa nghe Tống Đình Phàm đổi mắt kính cũng liền chuyển đề tài. Hắn cũng không ngốc, có thể hạ một bậc thang, đương nhiên phải leo xuống a. Nhưng, nhưng, cho dù bọn họ làm như chưa có chuyện gì phát sinh, bọn họ đồng ý, Tống Đình Phàm cũng không đồng ý

Huống chi, khi hai người bọn họ nhắc tới đôi mắt kính mới, vừa vặn nhắc nhở hắn một chút, dường như hắn nên đến cửa hàng mắt kính đối diện, vệ sinh kính miễn phí….. Một tay gỡ kính ra, trong mắt hắn ý tứ hàm xúc thâm minh….

Kỳ thật Tống Đình Phàm vốn cũng tính toán sau này thường xuyên đến cửa tiệm đó, nhận một chút ‘phục vụ miễn phí’ của bọn họ. Nhất là hắn đã thể nghiệm, người kia lúc nào cũng làm tâm tình hắn tốt lên. Thậm chí khi đó hắn về công ty mới phát hiện bữa nghỉ trưa cố định của mình bị trễ, hắn cũng không chút bực bội. Tống Đình Phàm lại càng kiên định quyết tâm từ sau phải thường xuyên ‘ghé thăm’ cửa tiệm mắt kính ấy

Nhưng vì không có hai người kia, mọi công việc đều đổ dồn lên đầu hắn, hắn chán ghét việc này. Cứ như vậy một tuần liên tục, lượng công việc cứ ngày càng gia tăng chiếm hết thời gian, vì thế việc ‘ghé thăm’ tiệm kính cứ như vậy bị trễ nãi

Nhưng hiện tại nhìn thấy hai người trước mắt, hắn còn lí do gì để không đi?

Không phản ứng với câu hỏi về mắt kính của hai người, Tống Đình Phàm nâng tay chỉ chỉ vào xấp văn kiện trên bàn, nói câu: “Các cậu thấy chưa, tôi đi trước”

Để lại sau lưng hai người kinh ngạc vạn phần….

Lưu Dụ nhìn đồng hồ, mởi chỉ 10h25 sáng, còn chưa đến giờ cơm trưa: “Mục Kiệt, nhéo tôi thử xem, tôi đang nằm mơ phải không?”

– “Người nghiện công việc cũng có khi bỏ giờ làm về sớm?”

– “Cậu xuống địa ngục đi, còn dám nói thế, nếu Đình Phàm đột ngột quay về, cậu ấy nghe cậu nói vậy, cậu sẽ là kẻ tiếp theo bị dày vò”

Tuy rằng Mục Kiệt cũng buồn bực, vì sao lại như vậy, nhưng hắn không hỏi thẳng vấn đề, hắn— sơn nhân đều có diệu kế, tự nhiên sẽ biết. Ra khỏi văn phòng của Tống Đình Phàm, hắn đến trước mặt thư kí Lưu Tâm: “Lưu Tâm, gần đây lão bản của cô có gì bất thường không?”

– “….Không có, hết thảy đều rất bình thường”. Lưu Tâm thản nhiên trả lời, nhưng lại nghiêng đầu nghĩ nghĩ. “Bất quá, ngày chúng ta kí hợp đồng mà anh phải đi Bắc Kinh, lão bản đem về một đôi mắt kính trẻ trung thời thượng, sau giờ cơm trưa lại thay đổi một đôi kính mới. Còn lại không có gì bất thường cả”

Nghe như vậy, Mục Kiệt đoán đôi mắt kính cũ của hắn đã hỏng? Nên mới đi mua mắt kính mới? Một đôi kính trẻ trung thời thượng? Không khác đôi kính trước? Bất quá, cho dù như vậy, dường như cũng không có gì kì quái

– “Chúng tôi không ở đây một tuần, lảo bãn của cô có về sớm không?”. Mục Kiệt hỏi ngay sau đó

– “Sao lại như vậy được! Anh nghĩ lão bản của tôi giống Lưu tổng sao?”. Lưu Tâm trả lời thật to câu hỏi, lại vừa có ý xem thường

– “Ha ha, cũng phải”. Mục Kiệt gật đầu tán thành, mặc kệ Lưu Dụ bên cạnh đã giận đến nhe răng trợn mắt

Lưu Tâm sở dĩ nói như vậy, bởi vì hai vị chủ nhân trước mặt mình đây tính tình dễ hơn cấp trên trực tiếp của cô nhiều, nhất là Lưu Dụ; thứ hai, Mục Kiệt lúc đi công tác cuối tuần trước đã nhờ vả cô, please a, chuyện này hắn cũng nợ cô

Mục Kiệt dò hỏi Lưu Tâm cũng không tra ra được gì, cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn trở về, cùng Lưu Dụ hoàn thành như công việc Tống Đình Phàm đã giao phó

6 thoughts on “Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 9,10

  1. Tiểu Phàm Phàm, hảo dễ thương=)) =))
    3k$ phải ko? thật ko? Wa, người cao 1m80 mà giàu có thật là hiếm có khó tìm nha=))

    1. Ở VN thì hiếm kiếm khó tìm thôi, chứ ‘ở bển’ chắc cũng không khó lắm
      Phàm không phải dễ thương, mà là ‘gai đình có điều kiện’ =))=))

    1. 92 chương và 2 phiên ngoại bạn ah, ban đầu một chương ngắn, nhưng càng về sau thì một chương càng dài :||||

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s