Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 11,12

Chương 11 

  Tống Đình Phàm sung sướng tiêu sái rời khỏi công ty, tuy rằng bề ngoài thật sự không nhìn ra được loại sung sướng ấy

Đi vào cửa hiệu của Trần Lâm, Tống Đình Phàm trước tiên đã thấy cậu đang cúi đầu trong quầy thu ngân làm gì đó. Kim Tinh ánh mắt nhanh nhạy, thấy Tống Đình Phàm đi vào đến đón tiếp

Từ lần trước khi Kim Tinh nhìn Tống Đình Phàm chọn đôi mắt kính đắt tiền, nàng đã biết người này là dân văn phòng nhưng lương một năm chắc chắn không ít. Bất quá điều Kim Tinh buồn bực chính là: kẻ có tiền như vậy nhưng ăn vận như một công chức bình thường, quần áo thoạt nhìn thật tinh xảo, nhưng vẫn rất rối rắm, cũng không nhìn thấy được nhãn hiệu gì

“Tiên sinh, ngài hôm nay đến đây, là….?”

– “Tôi muốn vệ sinh kính một chút”. Tống Đình Phàm lạnh nhạt nói

Nghe được giọng nói của Tống Đình Phàm, Trần Lâm ngẩng đầu lên, hai mắt, bốn mắt, cùng nhìn nhau. Tống Đình Phàm vẫn nhìn Trần Lâm nhưng không ngờ cậu lại đột nhiên ngẩng đầu như vậy. Hơn nữa còn lộ ra ánh mắt không phòng bị, ánh mắt ấy trong trẻo như không chứa gì, thực tại này đã chạm một chút đến tâm khảm Tống Đình Phàm

Trần Lâm lập tức ý thức chính mình lại thất thố, cậu vội vàng điều chính trạng thái, tự thì thầm trong lòng: làm sao mỗi lẫn nhìn thấy anh ta liền giật mình a!

Nếu hỏi Trần Lâm vì sao chỉ nghe giọng nhưng liền biết đó là Tống Đình Phàm, thì Tống Đình Phàm cũng nên cảm ơn giọng nói đầy âm sắc của mình. Vì ở lần gặp mặt đầu tiên, giọng nói của hắn đã để lại một ấn tượng sâu sắc trong cậu, thậm chí còn có thể nghe ra chút vui mừng dù hắn nói rất ít

Tuy nhiên cậu vẫn nghiêm mặt nói: “Xin chào, mắt kính anh có vấn đề gì sao?”

– “Không, tôi chỉ là thuận đường ghé qua vệ sinh kính một chút”

Trần Lâm không biết phải nói gì tiếp theo, cậu làm bộ xoay người nhìn một chút, Kim Tinh quả là đang rửa kính mắt.

Xấu hổ cười nhẹ, cậu quay đầu lại nói: “Anh đợi một chút, vệ sinh mắt kính rất nhanh” 

Ai, Trần Lâm cầu nguyện trong lòng, Tinh Tinh a, cô rửa kính mau mau lên là được rồi, làm cho người này mau đi đi, cậu thực sự không chịu nổi cảm giác bồng bềnh chân không chạm đất mỗi khi ở cùng người này

Thật ra, Trần Lâm là chủ cửa hàng kính mắt này, ở phương diện xã giao với khách cậu rất thành thục, giải quyết mọi sự thỏa đáng. Nhưng không biết tại sao từ sau lần ăn trưa cùng nhau kia, trước mặt hắn cậu luôn không phát huy được vẻ thành thục trôi chảy của mình. Buồn rầu a, buồn rầu!

Kim Tinh chưa đến 10 phút sau đã mang đôi kính được vệ sinh kĩ càng ra. Thời gian chờ đợi ngắn ngủi này, Trần Lâm vẫn xấu hổ cùng thất thố. Nếu không phải trong tiệm còn có tiếng trao đổi giữa khách và các nhân viên bán hàng khác, cậu không biết sẽ cùng người đối diện vượt qua 10 phút im lặng này như thế nào

Trái lại Tống Đình Phàm đưa hai mắt đánh giá bài trí trong tiệm, cúi đầu nhìn nhìn những mẫu mắt kính trưng bày trong tủ. Nói tóm lại hắn không có tâm tình như Trần Lâm. Bất quá, cũng chỉ mỗi Tống Đình Phàm biết, mỗi lần hắn nhìn thấy những đồ vật trong tủ kính, dư quang trong khóe mắt hiện lên hình ảnh của ai

Nhiều năm như vậy lăn lộn trên thương trường nhìn mặt đoán ý đối tác, Tống Đình Phàm đương nhiên biết Trần Lâm mỗi khi đối mặt hắn người đều cứng ngắt. Tuy rằng cảm thấy đùa như vậy cũng làm mình vui lên, nhưng hắn cũng là người tâm lí, hắn tính toán một bước tiến khác nên sẽ không tiếp tục trêu đùa cậu nữa

Bởi vì cứ tiếp tục như thế người ta sẽ không nói chuyện với mình nữa, đây không phải là một suy nghĩ tự nhiên sao?

Nhận lấy mắt kính từ tay Kim Tinh, Tống Đình Phàm đến trước mặt Trần Lâm: “Ai, hôm nào tôi mời cậu ăn bữa cơm”

– “Ân?”. Trần Lâm mờ mịt. “Tại…. tại sao?”

Nhìn thấy bộ dáng mờ mịt của Trần Lâm, Tống Đình Phàm cuối cùng cũng quang minh chính đại cười tươi. “Haha, không vì gì cả, hôm nào tôi mời cậu ăn cơm”.  Nói xong không để ý đến phản ứng của người nghe mà rời đi

Chương 12

 Tống Đình Phàm vừa bước vài bước khỏi tiệm kính, di động đổ chuông. Là Lưu Dụ gọi điện nói cùng nhau ăn cơm trưa, gặp nhau ở bãi đậu xe. Khi Tống Đình Phàm đến bãi đậu xe, hai người kia đã có mặt

Lưu Dụ nhìn thấy Tống Đình Phầm đã nhịn không được, trực tiếp hỏi: “Cậu không phải đã đi rồi sao? Sao bây giờ lại còn ở công ty?”

– “Ân, tôi ở gần đây”. Ngồi vào xe, Tống Đình Phàm nhắm mắt dưỡng thần

Lưu Dụ khí kiệt, người này… Người này nói cũng như không!! Hắn thở phì phì quay đầu. Lên xe, Tống Đình Phàm ngồi ghế sau, Mục Kiệt lái xe, Lưu Dụ ngồi ghế phó lái

Kì thật Mục Kiệt cũng buồn bực, khi gọi điện thoại bọn họ vốn tính toán mặc kệ Tống Đình Phàm đang ở đâu cũng lái xe đến đón hắn, sau đó cùng nhau đi ăn cơm. Nhưng lại nghe hắn nói qua điện thoại, 5 phút nữa sẽ gặp ở bãi xe. Mục Kiệt nghĩ, không lẽ cậu ấy chưa đi? Cậu ấy còn ở công ty? Bất quá thái độ Tống Đình Phàm là không muốn nhiều lời, Mục Kiệt liền thức thời không hỏi thêm

Giữa trưa khi ba người ăn cơm, hai người kia kể cho Tống Đình Phàm một chút chuyện Bắc Kinh, cũng thuận tiện đề cập một chút tình hình cha Tống. Tống Đình Phàm vừa nghe liền bĩu môi không có phản ứng gì

Hai người kia cũng biết năm đó Tống Đình Phàm cùng cha Tống không biết cãi nhau điều gì liền rời khỏi Bắc Kinh, lúc đó ba người mới cùng nhau gây dựng sự nghiệp ở thành phố này. Trong lòng cả 3 đều hiểu rõ sẽ rời Bắc Kinh để gây dựng sự nghiệp. Một là thời đại học ba người đã phác thảo ý tưởng này, không muốn dựa vào bối cảnh gia đình để tiến thân; hai là vừa lúc Tống Đình Phàm cãi nhau với cha, ra ngoài tự tay gây dựng sự nghiệp cũng là cách chứng minh năng lực với gia đình. Cho nên ba người ở Bắc Kinh xử lí đơn giản một vài việc, sau đó bắt đầu tìm địa điểm kinh doanh, phát triển các hạng mục. Đến 4 năm trước thì quyết định thành lập công ty tại đây

Ba người cùng nhau tán gẫu, tuy rằng phần lớn thời gian chỉ là Mục Kiệt và Lưu Dụ nói chuyện, Tống Đình Phàm không đáp lời mà chỉ ngẫu nhiên gật gật đầu hoặc ân vài cái. Nhưng không khí giữ bọn họ vẫn rất tốt, ba người rất ăn ý nhau

Trong chốc lát đồ ăn được mang lên, đây là món Mục Kiệt yêu thích nhất- cá hấp . Mục Kiệt hối hả muốn ăn ngay, chính là khi vừa tiến gần đến món ăn, đôi kính trên mũi bị nhuộm khói toàn bộ

– “Ha ha ha, Mục… Mục Kiệt, cậu không cần… Không cần mỗi lần thấy món này đều có vẻ háo sắc như vậy, được không? Hahaha…”. Lưu Dụ cầm đũa chỉ vào Mục Kiệt, cười thật thoải mái

Quả thật, cũng không thế trách Lưu Dụ cười quá thoải mái được, ngẫm lại một người nhất quán ăn vận đúng kiểu công tử nho nhã như Mục Kiệt, bây giờ mắt kính lại trắng đục như hai miếng băng gạc dán vào mắt, rất ảnh hưởng đến hình tượng  nhất quán của hắn

Nghe tiếng cười của Lưu Dụ, Tống Đình Phàm ngẩng đầu nhìn Mục Kiệt. Thành thật mà nói, khi hắn nhìn thấy tình trạng mắt kính của Mục Kiệt, trong đầu lại hình thành một ý niệm….

– “Mục Kiệt, đi mua đôi kính áp tròng đi”. Tống Đình Phàm gắp đồ ăn cho vào miệng, giống như lơ đãng nói

Mục Kiệt không hoang mang chút nào, dứt khoát kiên định nói: “Không cần!”

Tống Đình Phàm nhướng mày: “Ân? Không cần?”

Mục Kiệt không trả lời, Lưu Dụ lại chen vào: “Đình Phàm, cậu biết vì sao Mục Kiệt luôn kiên trì mang mắt kính không?”. Nói xong còn cười thần bí

Tống Đình Phàm biết Lưu Dụ muốn thừa nước đục thả câu, nhưng hắn không có ý định muốn biết! Hắn nhìn Mục Kiệt, hi vọng sẽ được nghe đáp án

– “Khụ… khụ khụ….”. Mục Kiệt đón ánh mắt của Tống Đình Phàm, chân chân chính chính hắng giọng. “Cậu không thấy tôi mang mắt kính sẽ càng nổi bật ưu điểm của bản thân sao?”

 – “Là càng nổi bật ưu điểm hồ ly của cậu?”. Hắn đả kích Mục Kiệt

– “Nói thế là không đúng, là càng có vẻ tao nhã phong độ, các cậu không thấy vậy sao?”. Mục Kiệt lớn tiếng biện minh, Tống Đình Phàm cười từ chối cho ý kiến

– “Nếu cậu đã biết như vậy, thì mua nhiều mắt kính vào, buổi chiều đi với tôi đến một cửa hiệu kính”. Tống Đình Phàm chầm chậm nói. Hắn không lo Mục Kiệt không đồng ý. Đây chính là câu nói dài nhất của hắn

Khi Mục Kiệt nghe được nửa đầu câu vẫn không nghĩ sẽ mua thêm mắt kính, kính của hắn đã rất nhiều, trong xe, trong văn phòng, nhà ở, chỉ cần nơi hắn thường sống thì sẽ có sẵn mắt kính. Chính là, sau khi nghe được nửa câu, cậu ta muốn dẫn mình đi mua mắt kính? Điều này làm Mục Kiệt hoàn toàn nghi ngờ

Tuy rằng hắn không hiểu được tại sao lại như thế, nhưng với nửa sau câu nói kia của Tống Đình Phàm, hắn tập trung chú ý 200%, không chỉ mỗi hắn mà Lưu Dụ cũng tò mò. Bọn họ không hiểu tại sao hôm nay thái độ Tống Đình Phàm lại chủ động khác thường như vậy? Tại sao khi bọn họ trở về từ Bắc Kinh, Tống Đình Phàm liên tiếp làm bọn họ bất ngờ như vậy?

Mục Kiệt gật gật đầu. “Được, buổi chiều tôi đi với cậu”

4 thoughts on “Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 11,12

  1. “Bọn họ không hiểu tại sao hôm nay thái độ Tống Đình Phàm lại chủ động khác thường như vậy?”
    Hai anh không biết àh? Vậy để em kể cho hai anh nghe, hắn là đang yêu, đang Y-Ê-U đó ;))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s