Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông-17,18

Chương 17 

Đường rực rỡ lên đèn, một chiếc xe thể thao dừng lại trước cửa hiệu mắt kính

– “Quang ca, lần này không cần anh đích thân đến, đợt hàng mới cũng không vấn đề gì, em kiểm kê rất cẩn thận”. Ngồi trong xe, Trần Lâm thành thực nói

Người trước mắt từ nhỏ cậu đã nghĩ hắn thật vĩ đại, bộ dáng tuấn lãng, đến bây giờ vẫn là tấm gương cậu hâm mộ. Khi còn bé đã bắt đầu đi theo hắn, nhìn hắn dẫn dắt một đám trẻ đi chơi, thời điểm đó đã bắt đầu bộc lộ năng lực lãnh đạo của hắn. Mà hiện giờ, người này lại thành công trong sự nghiệp, trở thành quản lí một chuỗi cửa hàng mắt kính nổi tiếng khắp nước, từ Bắc Kinh, Thiên Tân, đến các thành phố lớn khác, làm sao người ta không bội phục cho được?

Sờ sờ đầu cậu, Trương Bá Quang cười nói. “Tiểu Lâm, anh còn không biết em sao, làm việc lúc nào cũng nghiêm túc đến nơi đến chốn, người toàn tâm toàn ý với công việc như vậy có thể sai sót trong kiểm kê sao? Nhưng Quang ca là quan tâm em, mới đến đây gặp em. Nói đi cũng phải nói lại, nếu không có năng lực, chỉ dựa vào quan hệ của chúng ta mà em có thể làm trưởng chi nhánh này sao?”

– “Không cần sờ đầu em, em cũng không còn là tiểu hài tử. Em chỉ nói một câu, anh lại nói nhiều như vậy….”. Trần Lâm reo lên

– “Hảo, hảo, là anh nói nhiều. Mau vào nghỉ ngơi đi, ngày mai còn làm việc”. Trương Bá Quang cười tươi nhìn người trước mặt vẫn còn kiểu oán giận như trước đây

– “Ân, vậy buổi tối anh lái xe chậm một chút, chú ý an toàn”. Trần Lâm chậm rãi dặn dò

– “Anh biết rồi, em cũng vào nghỉ ngơi đi. Còn nữa… thật sự không cần anh tìm phòng trọ, nhất định phải ở chỗ này sao?”

– “Không cần, không cần, mình em ở đây cũng tốt lắm, không gian cũng rộng rãi, không cần phiền toái tìm nhà trọ”. Trần Lâm không muốn… làm phiền Trương Bá Quang thêm nữa, từ khi mình tốt nghiệp đại học đã được hắn giúp đỡ rất nhiều

– “Không tìm thì không tìm, chỉ cần em thoải mái là được”. Trương Bá Quang cũng không miễn cưỡng cậu

Hắn rất hiểu Trần Lâm, nếu không phải chính mình và cậu ấy thân thiết từ nhỏ, cộng thêm việc cậu mới tốt ngiệp đại học, Trần Lâm sẽ không đồng ý nhận chức cửa hàng trưởng này. Hắn vẫn biết, Trần Lâm có chí hướng của mình nhưng cần nhiều vốn mới thực hiện được. Đương nhiên, công việc cửa hàng trưởng này với cậu cũng chỉ là tạm thời

– “Ân, em biết rồi. Nếu anh bận rộn như vậy thì không cần suốt đêm chạy đến đây kiểm tra chi nhánh. Tại sao còn đến gặp em làm gì, hại anh cả đêm nay phải chạy nhanh về”. Trong giọng nói lo lắng có một loại tình cảm không nói nên lời

Cảm tạ sự lo lắng của cậu, Trương Bá Quang vội vàng nhận sai. “Hảo, hảo, anh biết sai lầm rồi, lần sau không như vậy nữa. Anh đi rồi, em chú ý giữ gìn sức khỏe. Chăm sóc tốt bản thân a”

– “Ân”. Nói xong, Trần Lâm xuống xe, nhìn thấy chiếc xe thể thao vội vàng phóng như bay trên đường

Trong lòng bất giác buồn cười, nhiều năm như vậy, Quang ca làm sao còn nghĩ mình là tiểu hài tử a! Chính mình hiện tại đã có thể chăm sóc cho bản thân thật tốt

Cầm chìa khóa chuẩn bị mở cửa tiệm, trong đầu còn đang suy nghĩ, hôm nay mình đi nguyên ngày, tất cả mọi chuyện đều giao cho Kim Tinh và Tiểu Phàm quản lí, thật sự đã làm phiền các nàng. Đột nhiên cậu nghe có người gọi: “Trần Lâm…”

Quay người nhìn liền thấy ba người Tống Đình Phàm đang từ phía đối diện đi sang

Khi họ đến trước mặt, Trần Lâm chủ động chào hỏi: “Các anh vừa mới tan tầm sao?”

– “Ân, hôm nay cồn việc hơi nhiều nên xong việc muộn”. Mục Kiệt giải thích, nói xong còn nhìn đồng hồ, vừa vặn 6h30, vì thế nói thêm: “Chúng tôi chuẩn bị ăn cơm chiều, Trần Lâm, cùng đi với chúng tôi đi”

Trần Lâm nghĩ thầm, hôm nay Quang ca mang mình đi ăn nhiều như vậy, buổi tối lại còn có người muốn dẫn cậu đi ăn. Lắc đầu, lấy cớ cự tuyệt: “Không cần, tôi vừa mới ăn cơm xong, các anh đi đi. Cám ơn a!”

– “Không cần gì chứ, đi thôi, chúng tôi ăn, cậu ngồi một bên uống trà, ăn chút hoa quả coi như tráng miệng cho bữa cơm chiều”. Đang nói chuyện, Lưu Dụ cũng khoát vai Trần Lâm

– “Này… Này thực sự không cần”. Trần Lâm có chút khó xử

Tống Đình Phàm thấy Trần Lâm thực không muốn đi, cũng nói: “Nếu người ta đã ăn rồi thì thôi”. Ngữ khí không ấm không lạnh, hai người Mục Kiệt, Lưu Dụ nghe xong đều sửng sốt nhìn hắn

Lưu Dụ cũng bỏ tay xuống, Mục Kiệt tiếp lời: “Nếu không đi cũng không sao, lần sau nhất định phải đi a, cậu chính là học đệ chúng tôi đã quen a, haha!”. Một câu nói đã xoa dịu được không khí, lại kéo gần quan hệ, thật không hỗ là hồ li, Lưu Dụ âm thầm nghĩ

Trần Lâm gật gật đầu nhìn ba người kia rời đi, trong lòng còn nghi hoặc, câu nói vừa rồi chứng tỏ Tống Đình Phàm không vui? Vì mình từ chối không ăn cơm cùng bọn họ sao?

Kỳ thật mới vừa rồi ba người từ trong công ty đi ra đã thấy trước của tiệm Trần Lâm có một chiếc xe thể thao rất gây chú ý. Nhưng bọn họ không quan tâm, trực tiếp đi vào bãi đậu xe của công ty lái xe, lúc lái xe ra mới vừa nhìn thấy Trần Lâm bước xuống từ chiếc xe kia. Mang theo nghi hoặc, bọn họ mới gọi Trần Lâm

Từ lúc bọn họ vào bãi đậu xe đến khi lái xe ra cũng ít nhất là 5 phút. Không biết chiếc xe thể thao kia đã đậu ở đây trong bao lâu, càng không biết người trong xe đã nói bao nhiêu chuyện. Nên khi thấy Trần Lâm bước ra từ xe, ba người bọn họ đều rõ ràng, chủ nhân chiếc xe kia chính là quản lí Trương

Mục Kiệt muốn nói gì đó, nhưng nhìn Tống Đình Phàm như vậy thì lại thôi. Có lẽ hắn cũng bị lời nói ban sáng của Lưu Dụ ảnh hưởng, ai biết được?

Chương 18

Từ lần Trần Lâm cự tuyệt không đi ăn cùng họ, thực ra cũng không tạo nên ảnh hưởng gì lớn. Cụ thể là sau đó, Mục Kiệt và Lưu Dụ thường tìm đủ lí do để đến cửa hàng của Trần Lâm, nếu không rủ đi ăn cơm thì cũng là mang cậu ra ngoài đi chơi, không thì cũng ở trong cửa hàng nói chuyện phiếm đến nửa ngày

Tuy rằng Tống Đình Phàm ít đến hơn, nhưng mỗi lần bị mang ra ngoài, Trần Lâm đều thấy Tống Đình Phàm đã ngồi đợi sẵn. Thật ra, Tống Đình Phàm không phải không muốn đến cửa tiệm của Trần Lâm, nhưng hai người anh em kia luôn tích cực mang Trần Lâm ra ngoài giúp hắn, hắn cần gì phải tốn công? Tống Đình Phàm cho rằng, thời gian này, cứ như vậy là tốt nhất

Trần Lâm có đôi khi không muốn đi cùng bọn họ, cậu cảm giác như vậy không tốt lắm, chính mình cứ giống như kẻ bám đuôi người khác. Nhưng mỗi lần cậu cự tuyệt lại bị Mục Kiệt hoặc Lưu Dụ dùng quan hệ học trưởng-học đệ ép buộc cậu, hơn nữa Lưu Dụ còn nói: chiếu cố học đệ, bọn họ cam tình tình nguyện quan tâm học đệ, rồi còn nói thêm đạo lí làm người. Cứ như vậy, sau này Trần Lâm cũng không từ chối nữa

Một thời gian sau, quan hệ của bọn họ trở nên tốt đẹp hơn, hơn nữa còn có người dụng tâm nghĩ cách làm cho mối quan hệ này ngày càng thân thiết hơn

– “Trần Lâm, cậu còn làm gì? Đi, đi ăn cơm trưa với chúng tôi!”. Vào đến cửa tiệm, Lưu Dụ mông còn chưa dính vào ghế đã vội vàng nói

– “Lưu Dụ, Mục Kiệt, các anh đến rồi a, trưa nay tôi không đi được”. Tay nhấc một tập hồ sơ, tiếp tục nói. “Hôm nay tôi còn phải kiểm toán cửa hàng, ngày mai sẽ đi với các anh”. Trần Lâm vừa nghe tiếng Lưu Dụ đã ngẩng đầu giải thích, hiện tại cậu không còn cảm thấy kì quái khi gặp họ trong cửa hàng, ngược lại còn rất vui vẻ

Điều này cũng là đạo lí tự nhiên thôi, từng chút từng chút có hảo cảm, dù hảo cảm này là ít hay nhiều thì cũng là thân quen

Đúng rồi, vì Tống Đình Phàm, nên mặc kệ như thế nào, hai người kia đều thông minh không để Trần Lâm gọi bọn họ là ca mà chỉ xưng tên. Bọn họ cũng không muốn chỉ vì chuyện xưng hô mà cả ngày bị ánh mắt như thuốc độc của Tống Đình Phàm giết chết

– “Trần Lâm, việc lúc nào cũng nhiều, nếu vậy đi ăn trước đi rồi lại quay về làm”. Mục Kiệt chen mồm thúc giục, muốn mau chóng mang người này đi ăn. Phải biết rằng, còn có người khác đang đợi trong xe

– “Các anh còn nói gì chứ, mỗi ngày đều đến đây mang ông chủ của tôi đi ăn, người ta không đi còn năn nỉ. Hai người các anh có bị gì không?”. Nghe hai người nói, Kim Tinh đã muốn phản kích bọn họ

Hai tháng nay, hai người trước mắt này luôn luôn tìm ông chủ của các nàng. Không biết vì sao lại thế. Hơn nữa các nàng vào giữa trưa và chiều tối cũng không gặp được ông chủ, dù mỗi lần ông chủ trở về đều mang theo đồ ăn ngon, có lộc ăn như vậy… nhưng… Nhưng cho dù thế, các nàng cũng không thích việc thường xuyên không gặp được ông chủ

Mục Kiệt buồn bực trong lòng, nha đầu Kim Tinh này bảo hộ ông chủ thật nhanh a, chính mình tự nhận cũng đã làm rất đúng, hắn nhớ rõ cũng đã mời các nàng đi ăn không ít lần, thế mà làm sao đến giờ này vẫn còn đả kích bọn họ như vậy chứ?

“Kim Tinh, sao lại nói thế”. Trần Lâm nghe Kim Tinh nói xong liền mắng cô. “Mục Kiệt, Lưu Dụ dù sao cũng là học trưởng của tôi, các cô cũng biết rồi, bọn họ ngẫu nhiên mời tôi ăn bữa cơm, cũng đâu có gì to tát”

Trần Lâm hiểu ý Kim Tinh muốn nói gì, bởi vì sau khi ăn cơm cùng bọn Tống Đình Phàm vài lần, các nàng liền hỏi chính mình vì sao phải làm thế, vì sao chỉ mời mình cậu ăn cơm? Chuyện đó Trần Lâm cũng không rõ ràng, trong lòng vẫn nghĩ có lẽ tại nơi đô hội lắm lừa dối này có thể gặp được học đệ cùng trường nên bọn họ mới như vậy

Kim Tinh là nhân viên bán hàng nên liền nhỏ giọng thì thầm nói: “Nào phải là ngẫu nhiên, mỗi ngày đều như vậy..”. Không để ý đến lời thì thầm của nàng, Trần Lâm tiếp tục nói

– “Thật sự không được, tháng này phải tổng kết tình hình doanh thu, cũng chỉ còn vài ngày nữa nên rất vội, hơn nữa… Thời gian cũng đã sắp không kịp”

Mục Kiệt mới nghe Trần Lâm nói cũng biết mình không nên cưỡng cầu thêm nữa, vì thế rõ ràng nói: “Vậy được rồi, hôm nào chúng ta cùng đi ăn, bây giờ chúng tôi đi trước”

– “Ân, tốt”. Trần Lâm gật gật đầu. Khi hai người kia sắp ra đến cửa, cậu lại quanh co nói một câu: “Vậy… các anh cũng thuận tiện giải thích với anh ta một chút”. Bởi vì cậu nhớ đến khi mình cự tuyệt lần trước, người nọ liền có thái độ không nóng không lạnh

Mục Kiệt, Lưu Dụ hiểu ý cười: “Được, chúng tôi sẽ nói với cậu ấy, cậu làm việc đi”

Người ngoài đi rồi, Trần Lâm mới bắt đầu thuyết giáo Kim Tinh: “Tinh Tinh, về sau đừng nói như vậy nữa, cái gì là ‘năn nỉ’, như vậy mà cũng nói được sao? May mắn hai người kia cũng không để bụng”

Kim Tinh cũng không để ý câu nói này của ông chủ, ngữ khí thuyết giáo không có khí thế như vậy, ai sợ chứ? Khi nãy nếu không có người ngoài, nàng đã sớm phản bác

– “Ông chủ, anh không thấy kì quái sao? Bọn họ cho dù có là học trưởng của anh, thì cũng đâu vô duyên vô cớ mà mời anh đi ăn cơm hoài thế?”. Kim Tinh lại hỏi vấn đề này

– “Hơn nữa, mỗi lần đến lại như muốn cướp người, giống như anh không đi không được. Lại có nga, mỗi lần bọn họ đến cửa hàng của chúng ta đều thuận tay mang đồ, đồ ăn, đồ chơi a, anh nói xem bọn họ có lí do gì để tốt với chúng ta như vậy? Tôi không tin chỉ vì bọn họ là học trưởng của anh! Còn có…”

– “Kim Tinh, đừng nói nữa, ông chủ tự biết phải giải quyết như thế nào, cậu không cần nói nhiều như vậy!”. Lí Tiểu Phàm thức thời đánh gảy một tràng dài bàn chuyện của Kim Tinh

Trần Lâm vì những câu hỏi dồn dập của nàng mà xấu hổ. Quả thật, trừ bỏ vài lần xấu hổ trước Tống Đình Phàm trước kia, cậu đều bình tĩnh tự nhiên đối mặt với mọi người, rất ít khi bị người khác làm cho xấu hổ

– “Không sao, Tiểu Phầm, Tinh Tinh nói cũng đúng, thật ra tôi cũng không hiểu được”. Miễn cưỡng cười cười

– “Trần Lâm, chúng tôi đều biết ba người kia là tinh anh trong thương giới, người ta nguyện ý thân cận như vậy có thể đơn giản chỉ muốn làm bằng hữu của anh, hơn nữa anh còn là học đệ của bọn họ. Mọi việc làm sao phức tạp như Tinh Tinh nói được, anh cũng đừng phản ứng với cô ấy, tiểu nha đầu này chắc đang nghĩ mấy chuyện loạn thất bát tao gì đó”. Nhìn Trần Lâm có chút khó xử, Lí Tiểu Phàm an ủi

– “Đúng đúng đúng, ông chủ của chúng ta tốt như vậy, ai không muốn thân cận a, có phải không, Đông Đảo? Cậu nói xem có đúng không?”. Kim Tinh cũng vội vàng an ủi Trần Lâm đang biến sắc, thuận tiện lại kéo thêm Đông Đảo và các nhân viên khác của cửa hàng

Trần Lâm cười cười, vùi đầu tiếp tục tính toán sổ sách. Bất quá những nghi vấn trong lòng nếu đã hiện rõ ràng ra ngoài mặt, thì cũng nên lánh đi không nói thêm

Nhìn thấy Trần Lâm như vậy, Kim Tinh tự trách mình. Kì thật nàng cũng thấy ba người kia không có ác ý gì, thậm chí còn thấy bọn họ rất tốt với Trần Lâm. Nhưng mỗi khi ba người hiên ngang xuất hiện trong cửa hàng, nàng lại không thích, rốt cuộc vì sao a!

– “Cậu a, nói gì cũng không chịu suy nghĩ. Trần Lâm tính tình thế nào, chúng ta có nghĩ thế nào, ít nhất anh ấy cũng là chủ cửa hàng a, sao có thể tùy tiện nói như vậy?”. Nhìn Trần Lâm cúi đầu, Lí Tiểu Phàm kéo Tinh Tinh vào phòng cắt kính nói vài câu

– “Nhưng, nhưng mà, Tiểu Phàm, lúc trước cậu cũng nói như vậy là kì quái”. Tinh Tinh biện bạch

– “Vẫn kì quái,  nhưng bọn họ là bằng hữu của Trần Lâm, hơn nữa bọn họ rất tốt với Trần Lâm, chúng ta không cần quan tâm nhiều như vậy”

Lí Tiểu Phàm cũng không nói gì, nàng vẫn nghi ngờ nhất người ít đến cửa hàng hơn trong ba người kia. Nhưng nhìn thái độ của Trần Lâm thì đúng là bọn họ chỉ đơn thuần đi ăn cơm

Bất quá, nàng cũng không muốn nghĩ quá nhiều đến lời của Kim Tinh, nha đầu kia rõ ràng là giữ gìn Trần Lâm quá chặt

Lí Tiểu Phàm tuy là thợ cắt kính nhưng cũng có thể xem là cửa hàng phó. Nàng lớn hơn bọn Kim Tinh hai tuổi, bề ngoài không chênh lệch mấy nhưng suy nghĩ lại khác biệt nhiều. Chuyện gì có thể làm, chuyện gì có thể nói, nàng đều suy nghĩ kĩ càng mới nói ra

Ngồi vào xe, hai người Mục Kiệt, Lưu Dụ không chờ Tống Đình Phàm mở miệng đã chủ động nói: “Trần Lâm gần đây hơi bận, cuối tháng còn phải báo cáo doanh thu cho công ty mẹ, không thể cùng đi ăn với chúng ta”

Nghe xong, Tống Đình Phàm cũng chỉ hạ mắt, “Ân”

Lưu Dụ luôn bội phục Tống Đình Phàm từ trước đến nay dù gặp chuyện gì cũng không thay đổi thái độ, thật làm người ta nhìn không ra điều gì. Nếu không phải nhiều năm chơi thân như vậy, phỏng chừng hắn cũng không nghe ra trong âm thanh kia còn hàm xúc ý tứ bất mãn

5 thoughts on “Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông-17,18

        1. nhìn thì nhìn, nhưng không động tình, vậy nên anh ấy có mà nhìn tôi tôi cũng không quan tâm =))=)). Chừng ấy không bị Phàm thị giết cũng bị Lâm thị giết =))=))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s