Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 23,24

Chương 23  

Ở nhà được 4 ngày, Trần Lâm quyết định sẽ trở lại, mặc dù Trương Bá Quang đã phê chuẩn ngày nghỉ nhưng để một mình bọn Tiểu Phàm trông coi cửa hiệu, cậu vẫn cảm giác rất băn khoăn

Hơn nữa mấy hôm nay, Trần Lầm nghĩ rất rõ ràng, cậu không kì thị đồng tính luyến ái, cậu không bài xích… Tống Đình Phàm, lần ‘da thịt chi thân’ kia là căn cứ chính xác nhất

Nhưng cậu cũng khẳng định rõ ràng: mình không phải đồng tính luyến ái!

Sở dĩ trong lòng không nói ra, bởi vì Trần Lâm hiểu được đó là phép thử của bọn họ

Trần Lâm cảm giác điều này làm chính mình có chút nam khan, thậm chí hơi sợ hãi khi đi cùng bọn họ. Cậu nghĩ, cho dù sau khi trở về không thân với bọn họ như trước, nhưng ở gần nhau vậy cũng phải chú ý một chút…

Đang thu thập hành lí, Trần Lâm nhận được điện thoại của Trương Bá Quang, hắn nói mình đã về đến nhà, lát nữa sẽ qua thăm cậu. Trần Lâm vỗ vỗ trán, cười nói: “Quang ca, em đang thu thập hành lí dự định quay về cửa hàng”

– “Hahaha, trùng hợp vậy, vậy phiền em ở thêm một ngày, ngày mai anh đưa em về”. Người ở đầu dây bên kia cười to hai tiếng thay Trần Lâm quyết định

– “Xem ra, em không thể không nghe lời anh a! Được rồi, em ở nhà chờ anh, haha”

Cắt máy, Trần Lâm còn đang nghĩ, Quang ca tại sao cũng trở về? Chẳng lẽ vì lo lắng cho mình? Trần Lâm đoán không chừng cũng vì lí do này!  Quang ca của cậu!

Trần Lâm nghĩ không sai, sở dĩ Trương Bá Quang trở về lần này vì lo lắng cho cậu, Trần Lâm đột nhiên xin phép về nhà, tuy không nói cụ thể là chuyện gì, nhưng hắn đoán Trần bá mẫu hoặc Trần bá phụ đã xảy ra chuyện gì. Bằng không, Trần Lâm sẽ không vô duyên vô cớ xin phép như thế. Xử lí một vài chuyện, hắn cũng liền lái xe trở về gấp

Mẹ Trần thấy con trai không thu dọn hành lí nữa, hỏi: “Làm sao vậy?”

– “Quang ca cũng đã về, ngày mai con cùng anh ấy trở lại”

– “Đứa nhỏ này cũng đã trở lại a? Tốt lắm, bữa tối gọi nó đến nhà ăn cơm chiều đi, cũng cảm ơn người ta chiếu cố con”. Mẹ Trần đề nghị

– “Mẹ, không cần đâu. Anh ấy cũng vừa trở về, ba mẹ hẳn sẽ bảo anh ấy ở lại ăn cơm chiều. Chúng ta về sau có cơ hội lại gọi anh ấy đến ăn cơm”

Mẹ Trần nghĩ đứa con nói cũng đúng, nên không nói thêm nữa

Ngày hôm sau, ngồi trong xe Trương Bá Quang, Trần Lâm nói: “Anh trở về làm gì?”

– “Anh? Anh đương nhiên là về làm chính sự”. Trương Bá Quang pha trò

– “Chính sự? Chính sự là lái xe cho em?”. Mặt Trần Lâm đều mang theo ý cười

– “Yêu, em học được cách tự cao a”. Trương Bá Quang vươn tay muốn sờ đầu cậu

Trần Lâm né sang một bên, trừng mắt

– “Hảo hảo hảo, anh không sờ đầu em nữa, em trưởng thành trưởng thành rồi.. hahaha”. Trần Lâm như vậy, Trương Bá Quang cũng không nề hà

Dọc đường đi, hai người tâm sự với nhau, nói tình hình gần đây của mình cho nhau nghe, lộ trình hơn 4 giờ đồng hồ đã rất nhanh mà về đến cửa hàng

– “Quang ca, anh đang vội sao?”. Trần Lâm hỏi

Lắc đầu, “Không vội”

– “Vậy buổi tối em mời anh ăn cơm, bây giờ em vào cửa hàng xem xét tình hình, anh vẫn về khách sạn?”

– “Ân, hảo, cho em một cơ hội mời anh. Anh vẫn còn ở đây, buổi tối gọi điện cho anh, bây giờ anh đi về nghỉ ngơi, ngồi xe lâu như vậy quả thực rất mệt mỏi”. Trương Bá Quang nói, thuận tiện xoay xoay cổ

Trần Lâm thấy hắn quả thật có chút mệt, liền gật đầu đáp ứng

Nhìn Trần Lâm ra khỏi xe, Trương Bá Quang suy nghĩ, hắn  biết Trần Lâm lần này về nhà ngoài chuyện của ba Trần, tựa hồ còn có tâm sự khác. Nhưng Trần Lâm không nói gì, hắn cũng không hỏi, chỉ thầm nghĩ trì hoãn thêm một ngày vui chơi cùng cậu

Trương Bá Quang rất rõ ràng việc mình có tình cảm với Trần Lâm, trừ bỏ tình cảm huynh đệ, còn có một ít … tình cảm khác. Vài năm trước hắn đã nhận ra tâm tư này. Nhưng hắn không muốn nói ra làm Trần Lâm bối rối, hiện tại bên cạnh Trần Lâm như bây giờ, hắn đã hài lòng! Ít nhất Trần Lâm ở trước mặt mình mới càng phát huy tính khí trẻ con- đây là điều hắn không muốn người ngoài nhìn thấy, chỉ có hắn mới có thể nhìn thấy! Đối với những kẻ khác, hắn biết rõ Trần Lâm luôn giữ khoảng cách, nói lời thỏa đáng

Trở lại của hàng, mọi người quan tâm hỏi tình hình mấy ngày gần đây của Trần Lâm, cậu ôn nhu cười với mọi người, không ngừng nói cảm ơn, cảm ơn. Khi đám người dần tản ra, Lí Tiểu Phàm đến nói mấy người kia ngày đầu tiên đã tới, sau đó Mục Kiệt còn đến tìm cậu thêm lần nữa, còn lại thì không đến

Trần Lâm gật gật đầu, ý bảo đã biết.

Lí Tiểu Phàm nhìn biểu tình của Trần Lâm, tuy rằng không biểu lộ gì, nhưng khi nghe đến ba người kia vẫn có chút biến hóa. Lí Tiểu Phàm cảm giác thế, cũng tin tưởng cảm giác của chính mình! Nếu hỏi nàng vì sao lại có cảm giác đó, nàng.. cũng chỉ lắc đầu cười khổ. Ai bảo đôi mắt nàng khi lần đầu tiên gặp mặt người đối diện đã đặc biệt chú ý như vậy rồi?

Lí Tiểu Phàm gặp Trần Lâm lần đầu là ở của hàng chính lại Bắc Kinh, cũng là thời điểm mình khó khăn nhất

Bạn trai cũ đòi chia tay, nàng không rõ nguyên nhân, nên đứng ở nơi mình mới vừa vào làm do dự, bộ dáng rất khó coi. Thái độ cố ý của nàng đổi lấy một đáp án, cũng đổi lấy tính kiên nhẫn của bạn trai! Hắn một phen đẩy nàng ra, còn đánh nhầm Trần Lâm

Ánh vào mắt Trần Lâm là khuôn mặt lê hoa đoái vũ, ánh mắt cũng rất quật cường! Khi Lí Tiểu Phàm ngã vào Trần Lâm, bạn trai đã nhàn nhã đi rất xa

Lí Tiểu Phàm nhớ rõ thời điểm kia mình khốn khó đến mức nào, thực sự không ngôn ngữ nào có thể giải thích. Nhưng Trần Lâm đều hiểu. Đỡ Lí Tiểu Phàm lên, đưa khăn cho nàng lau mặt, tự nhiên hỏi: “Tôi đến phỏng vấn, có thể giúp tôi tìm đường không?”. Trong ánh mắt không chút tò mò sự tình vừa rồi

Kì thật Lí Tiểu Phàm làm sao không hiểu, người trước mắt là muốn giữ gìn tự tôn cho mình, bảng hướng dẫn rõ ràng như vậy, cậu ấy có thể không biết làm sao đi đến nơi phỏng vấn sao?

Dẫn cậu vào phòng phỏng vấn, ngay khi chính mình chuẩn bị xoay người rời đi, Trần Lâm nói với chính mình: “Con gái không khóc là đẹp nhất!”. Một câu đơn giản như vậy đã làm mình nín khóc mỉm cười

Thời gian trôi qua, người cũng lớn dần lên. Lí Tiểu Phàm cảm giác sâu sắc thời điểm đó mình ngây thơ đến nhường nào, thiếu chút nữa vì một kẻ không đáng mà phá hủy công việc mới của mình. Nàng không tin gây rối trước mặt thiên hạ như vậy, công tác không ảnh hưởng gì! Bất quá, nàng vẫn ‘cảm kích’ bạn trai cũ, vì bài học của hắn mang lại cho nàng lòng kiên cường, chính mình hiểu được không phải chuyện gì cũng đều có lí do chính đáng!

Đương nhiên, nàng cảm kích Trần Lâm, không giống như cách ‘cảm kích’ bạn trai cũ

Sau này làm việc cùng nhau, Trần Lâm không bao giờ nhắc lại chuyện ngày đó có lẽ vì muốn giữ mặt mũi cho mình. Không thể không thừa nhận, thời điểm kia nàng đã chú ý đến Trần Lâm, nhưng nàng che dấu rất tốt. Nguyên nhân? Nàng không ngốc, nàng biết Trần Lâm không có ý tứ kia với mình, vậy cần gì nàng phải phân tích chứng minh?

– “Tiểu Lâm, chúng ta ăn cơm ở đâu?”

– “Theo em đến nơi là được rồi, hỏi nhiều như vậy”. Trần Lâm trừng Trương Bá Quang, hỏi nhiều!

– “Hảo hảo, nghe theo em, đêm nay anh toàn quyền nghe lệnh, được chưa?”. Trương Bá Quang nịnh nọt

Buổi tối khi vừa đóng cửa hàng, Trần Lâm liền gọi điện cho Trương Bá Quang hẹn hắn ăn cơm. Trần Lâm, Trương Bá Quang đến một nơi, chính là có lần Tống Đình Phàm mang đến cho cậu bữa cháo cua gạch ăn khuya. Trần Lâm rất thích ăn gạch cua nấu cháo, hôm nay cậu cũng muốn Trương Bá Quang nhấm nháp một chút

Trương Bá Quang nhìn vẻ mặt thần bí của Trần Lâm, ánh mắt ngập tràn sủng nịch cười cười

Khi bát cháo được mang lên bàn, hai người đều chăm chú ăn. Trần Lâm nhìn bộ dáng ăn uống vui vẻ của Trương Bá Quang, biết mình không cọn sai chỗ

Khóe miệng Trần Lâm dính chút gia vị, Trương Bá Quang muốn lau giúp cậu, dư quang trong khóe mắt lại chú ý đến một người đang đi về hướng bọn họ! Một thân tản mác hơi thở nam nhân cường thế.  Hắn xác định mình không biết người này, như vậy…. là Trần Lâm biết sao?

– “Trần Lâm”

 Chương 24  

Bên tai vang lên giọng nói mình ấn tượng sâu sắc, Trần Lâm tay đang gắp thức ăn không khỏi run lên. Hít sâu một ngụm, buông đũa, Trần Lâm đứng dậy. “Trùng hợp như vậy, cũng đến đây ăn cơm sao?”

– “Ân”. Tống Đình Phàm liếc Trương Bá Quang đang bên cạnh Trần Lâm một cái, gật gật đầu với cậu

– “Ách… bọn Mục Kiệt Lưu Dụ đâu? Các anh hôm nay không đi cùng nhau?”. Thấy một mình Tống Đình Phàm, Trần Lâm vừa muốn tìm đề tài, vừa nghi hoặc hỏi

Tống Đình Phàm ngoắc một lóng tay, Mục Kiệt Lưu Dụ cũng đang đi đến. Kì thật khi bọn họ bước vào nhà ăn đã nhìn thấy Trần Lâm đầu tiên. Bọn họ phải thừa nhận, ở chung lâu như vậy nhưng chưa một lần gặp qua biểu tình trẻ con của Trần Lâm như vừa rồi. Ngẫu nhiên cậu còn có thể nhăn mặt chun mũi, nói không nên lời.. ách… là đáng yêu. Mà tất cả, giống như chỉ biểu hiện cho người đang ngồi bên cậu xem

Nam nhân kia, Mục Kiệt đầu tiên cảm giác: không tồi, sự nghiệp thành công, hơn nữa khuôn mặt cũng không tồi!

Mục Kiệt Lưu Dụ cũng chú ý đến Tống Đình Phàm khi nhìn thấy một màn vừa rồi, nếu hắn không chủ động chào hỏi, bọn họ cũng không cần tỏ vẻ gì, cứ xem như không gặp

Chính là bọn họ vừa thấy không khí bên bàn Trần Lâm ngày càng nhiệt, như thế nào bây giờ lại ngày càng lạnh?

Còn chưa chuẩn bị gì, Tống Đình Phàm đã đi đến hướng của Trần Lâm. Hai người đối diện, lắc đầu buồn cười. Vốn không nghĩ sẽ đi đến mà chỉ tính toán đứng xem kịch, nhưng Tống Đình Phàm lại ngoắc tay chỉ bọn họ, bất quá phải đi theo

Lúc gần đến, còn chưa kịp chào hỏi Trần Lâm, đã nghe Tống Đình Phàm không lạnh không nhạt mở miệng. “Trần Lâm, không giới thiệu một chút sao?”. Lời tuy nói với Trần Lâm, ánh mắt lại nhìn chằm chằm Trương Bá Quang

Đương nhiên, Trương Bá Quang cũng không sợ hãi mà nghênh đón. Hắn thấy ba người Trần Lâm quen biết này thực không đơn giản! Riêng người đang đối diện hắn này, mang ánh mắt người thường không thể có. Hơn nữa trong ánh mắt người nọ nhìn Trần Lâm, tựa hồ hắn cũng hiểu được chút gì…

Mục Kiệt rõ ràng biết hai nam nhân đang đối chọi mãnh liệt, không biết Trần Lâm có nhận ra không?

– “Quang ca, đây là Tống Đình Phàm, bọn họ là Mục Kiệt, Lưu Dụ”. Trần Lâm trả lời câu hỏi của Tống Đình Phàm

Trương Bá Quang nghe Trần Lâm giới thiệu đơn giản, nhìn nhìn lại vẻ mặt cậu đang cười cười; mà Tống Đình Phàm nghe xong, mày đã nhăn thành một đoàn

– “Xin chào, tôi là Trương Bá Quang, là cấp trên trực tiếp của Trần Lâm, cũng là ca ca thanh mai trúc mã của cậu ấy….”. Trương Bá Quang thuận tay khoát vai Trần Lâm, cố ý khiêu khích. Đáng tiếc, hắn bị Trần Lâm bực bội trách móc

Có lẽ ý tứ của Trần Lâm chỉ muốn ngăn cản không cho Trương Bá Quang nói tiếp, chính là ở trong mắt ba người bên cạnh, bọn họ lại thành cãi nhau, quan hệ của Trần Lâm với hai bên, ai thân ai gần, sẽ không nói mà rõ…

– “Các anh cũng tới nơi này dùng cơm sao, khả…”. Trương Bá Quang chỉ vào bàn, tiếp tục nói: “Tôi và Trần Lâm ăn xong sẽ lập tức đi, tôi nghĩ chúng ta không thể ngồi ăn một bàn… Nếu không…”

Trương Bá Quang chưa nói xong đã bị Mục Kiệt đánh gãy: “Không cần, chúng tôi cũng còn có chuyện, không quấy rầy hai người”

Nghe người này thoái thác, ai cũng hiểu được vì có tại hạ nào đó hạ ‘lệnh đuổi khách’. Mục Kiệt trên mặt vẫn khách sáo nhưng trong lòng đã không vui. Hắn nghĩ: cho dù có nói bọn họ rời đi, cũng là Trần Lâm nói, cậu có phần sao?! Lại nhìn Tống Đình Phàm, hắn nhìn chằm chằm Trần Lâm như đang đợi cậu tỏ thái độ, với lời nói vừa rồi của Trương Bá Quang, hắn xem như không nghe thấy

Hiện tại, Trần Lâm cảm thấy không khí quái dị đang lan tràn khắp bàn ăn, cậu choáng váng. Hơn nữa không biết vì sao, cậu không muốn thân mật với Trương Bá Quang như vậy trước mặt bọn họ, hoặc nói đúng hơn là trước mặt Tống Đình Phàm?! Sợ lại gây nên hiểu lầm…

Đồng thời cậu với câu nói kia của Trương Bá Quang, cũng có chút không tự nhiên. Buồn bực nghĩ: Quang ca đêm này làm sao vậy, không giống bộ dáng bình thường chút nào!

Đối mặt Tống Đình Phàm, Trần Lâm nói: “Mục Kiệt, các anh còn có việc, vậy đi trước thôi”

Quay đầu nhìn Trương Bá Quang, ngữ khí đã có chút hậm hực, “Quang ca, anh nói chúng ta ăn xong rồi, vậy đi thôi. Thời gian cũng muộn rồi, anh cũng lái xe trực tiếp quay về cửa hàng chính đi”

Trần Lâm thốt nên lời này, quan hệ thân sơ với song phương đã biến hóa… Trương Bá Quang trong lòng cười khổ, xong rồi, Tiểu Lâm đã bực bội, đã vậy còn làm hắn mất mặt!

Mà bên kia, Tống Đình Phàm nghe câu nói của Tiểu Lâm đã thư thái không nên lời. Khuôn mặt đang đanh lại trong nháy mắt cũng cũng thả lỏng. Thật không ngờ Trần Lâm như vậy còn giữ gìn mặt mũi bọn họ, cả Mục Kiệt Lưu Dụ cũng cười

Tống Đình Phàm từng bước đi về trước, tiến sát gần tai Trần Lâm. “Ngày mai qua cửa hàng tìm cậu, không được biến mất nữa”. Câu cuối cùng cũng thật bá đạo

Trần Lâm cả kinh, lui từng bước, cuối cùng ngồi xuống ghế. Lại nhanh chóng đứng lên. “Quang ca, chúng ta đi!”. Vội vàng đi ra cửa nhà ăn

Tống Đình Phàm có thể thấy, hai tai người kia đã đỏ cả lên. Trong mắt lại lòe lòe ý tứ hàm xúc

Cảnh này ánh vào mắt Trương Bá Quang, lòng hắn khổ sở bất thường. Gật đầu chào bọn họ, vội vàng thanh toán tiền, Trương Bá Quang đuổi theo Trần Lâm

Mục Kiệt Lưu Dụ nhìn tâm tình đã quay về với Tống Đình Phàm, ý niệm đầu tiên hiện lên trong đầu bọn họ là: tiếp theo, công tác sẽ giảm cho chúng tôi một ít đi? Mấy ngày Trần Lâm vắng mặt, Tống Đình Phàm thoạt nhìn vô sự, nhưng công việc giao cho bọn họ thì có tăng chứ không giảm!

Không muốn để ý hai người bên cạnh, Tống Đình Phàm trở lại bàn của mình

– “Mục Kiệt, tôi cảm giác hai người bọn họ thú vị a!”. Lưu Dụ nói câu đầu tiên trong đêm nay

Mục Kiệt xem thường liếc hắn: “Tôi còn nghĩ cậu đổi tính, nửa ngày không nói lời nào! Tình huống vừa rồi cũng không thấy cậu há mồm cấp cho chúng tôi chút thể diện?”

Lưu Dụ hừ to một tiếng, “Đình Phàm rõ ràng chờ Trần Lâm tỏ thái độ, tôi chen vào làm sao được! Hơn nữa, Trương Bá Quang kia cũng không phải là quan hệ bình thường với Trần Lâm, tuy rằng Trần Lâm cuối cùng làm hắn mất mặt, nhưng cũng chỉ nói với chúng ta một câu rồi vội vàng đứng lên, cho Trần Lâm chút mặt mũi đi? Đừng quên, chuyện quán bar lần trước cũng chưa xong đâu”

– “Yêu, Lưu Dụ, cậu nghĩ nhiều thế, không ngờ tâm cậu lại nhẵn nhụi như vậy”. Mục Kiệt chế giễu Lưu Dụ

Lưu Dụ khinh thường liếc nhìn Mục Kiệt, “Chẳng lẽ cậu không nghĩ vậy? Đừng nghĩ tôi không biết vừa rồi cậu rất tức giận nhưng vẫn kiềm chế. Còn không phải vì Trần Lâm!”

Hai người hiểu rõ nhau cũng không đấu khẩu nữa. Lập tức đến chỗ Tống Đình Phàm.

Ngời trong xe, Trần Lâm không nói nửa lời, vì cậu còn bồng bềnh như bị vây ở tầng mây thứ bảy. Trương Bá Quang muốn mở miệng vài lần, nhưng cũng nhịn nhịn mà im lặng

Tới cửa hàng Trần Lâm, Trương Bá Quang không nhắc nhở không được. “Tiểu Lâm, đến nơi rồi!”

– “Ân?”. Trần Lâm mờ mịt ngẩng đầu. “A, nga, Quang ca, tới rồi a”

Trương Bá Quang cười khổ gật gật đầu, “Tiểu Lâm, em đêm nay… giận anh?”

Trần Lâm không nghĩ Trương Bá Quang sẽ hỏi như vậy, có chút bất ngờ, tinh thần vừa phục hồi lại bắt đầu mờ mịt. Cậu tại sao phải bực bội QUang ca? Những điều Quang ca nói đều là sự thật, không sai chút nào! Tuy rằng thái độ Quang ca lúc ấy có chút…. Nhưng chính mình lần này lại làm mất mặt Quang ca trước bọn Tống Đình Phàm, có phải hay không có chút quá đáng?

– “Quang ca, em…”

Trương Bá Quang ý bảo Trần Lâm không cần nói, trong lòng tuy rằng đã khẩn trương đến phát run nhưng lại nhẹ giọng nói, “Em lần này về nhà, trừ bỏ những lo lắng thân thể của cha, còn có một chuyện phức tạp khác, chính là đến từ hắn… bọn họ?”. Vốn định chỉ dùng một từ ‘hắn’ nhưng cuối cùng lại thêm vào từ ‘bọn họ’. Hắn không muốn trực tiếp kinh động đến Trần Lâm

Trần Lâm trầm mặc không nói

Trương Bá Quang tiếp tục nói. “Khi ở nhà ăn gặp bọn họ, thái độ của em thực khác thường, sự tình có gì để em phải hít thật sâu trước khi gặp mặt hắn? Hơn nữa, khi giới thiệu chúng ta, em cũng tỏ thái độ không muốn nhiều lời. Thậm chí cuối cùng, chỉ vì một câu nói của hắn mà chạy trối chết, tất cả… đều vì cái gì?”

Trương Bá Quang nhìn Trần Lâm, hắn vô cùng hi vọng cậu có thể cho hắn một đáp án, nhưng Trần Lâm…

– “Quang ca, em biết là anh quan tâm em, cám ơn anh. Chuyện đêm nay em rất xin lỗi”

Đối mặt với một Trần Lâm như vậy, Trương Bá Quang còn có thể làm gì? Trần Lâm không muốn nói, không muốn cho hắn biết, hơn nữa xuyên thấu cậu mắt kia, thực thành tâm xin lỗi chính mình, chính mình còn có thể làm gì? Chỉ có thể thuận theo tâm ý của Trần Lâm, nếu cậu không muốn nói, chính mình cũng không thể miễng cưỡng, duy trì hiện trạng là lựa chọn tốt nhất

Trương Bá Quang lắc đầu, cười cười. “Em ít nói a, em với Quang ca còn nói này nói đó, có cái gì phải giải thích? Còn có, còn có, rõ ràng em nói mời anh ăn cơm, sao lại chạy trước để anh ở lại trả tiền! Xem lần sau anh bắt đền em như thế nào!”. Nói xong đã có ý vui đùa

Trần Lâm cũng đột nhiên nhớ, chính mình còn chưa tính tiền đã đi trước, đều là do Tống Đình Phàm hại! Bất quá hiện tại còn nhớ đến khi hắn đến gần, hơi thở hắn nóng rực bên tai cậu… Nghĩ nghĩ lại đỏ mặt…

Ai nha nha! Trần Lâm! Ngươi rốt cuộc suy nghĩ loạn thất bát tao gì a!!!

– “Tiểu Lâm”. Trương Bá Quang gọi Trần Lâm đang thất thần

– “A, Quang ca”. Vội vàng nói. “Được, lần sau anh muốn ăn gì em đều mời, haha”

– “Vậy, anh lái xe trở về đây”. Nói xong còn thở dài nói thêm. “Anh đêm nay không chạy gấp về, ngày mai sẽ đi, em xem được không?”

– “Quang ca…”. Trần Lâm hiển nhiên có chút xấu hổ, nhớ tới lúc trước khi đi ăn đã từng nói Trương Bá Quang như vậy

– “Hahaha… không đùa nữa”. Sớm mai anh lại đi, bây giờ quay về khách sạn nghỉ ngơi một đêm. Ngày mai em không cần tiễn anh, anh cũng không đến đây chào nữa. Đến lúc đó nhắn tin là được rồi

– “Ân, hảo!”. Trần Lâm gật gật đầu

5 thoughts on “Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 23,24

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s