Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 25,26

Chương 25 

Trở lại trong cửa hàng, khi chỉ còn một mình, Trần Lâm mới có không gian suy nghĩ một ít tình tự của mình

Chạy trối chết?! Đúng vậy, đêm nay Quang ca đã dùng từ này để miêu tả phản ứng của mình khi nghe câu nói kia của Tống Đình Phàm, cũng không biết có trối chết thật không! Trần Lâm khó hình dung khi gặp lại hắn mình lại có những cảm giác này, bối rối có, kinh ngạc có, thất thố có, thậm chỉ còn kinh hỉ, chính là không chán ghét…. Cảm giác này không giống khoảnh khắc ‘da thịt chi thân’ kia. Điều này có ý nghĩa gì, Trần Lâm cũng mơ hồ hiểu ra một chút

Nghĩ ngày mai hắn sẽ tới cửa hàng mình, Trần Lâm có điểm khẩn trương và một chút mong đợi, hắn đến… là muốn giải thích điều gì sao? Là muốn giải thích chuyện ở quán bar, hay những chuyện trước kia nữa… sẽ chân thành giải thích, mà không có vẻ già mồm cãi láo sao?

Trần Lâm bị suy nghĩ bất chợt của mình làm cho hoảng sợ, thậm chí hoài nghi bản thân: chẳng lẽ mấy ngày nay về nhà, tiềm thức mình đã thông suốt vấn đề đó. Vấn đề đó? Vấn đề đó là vấn đề nào??? Trần Lâm cảm thấy đầu óc bắt đầu hỗn loạn

Kỳ thật không thể trách Trần Lâm với chuyện tình cảm này lại không minh bạch, mơ mơ hồ hồ. Nguyên nhân rất đơn giản, cậu lớn lên cũng chưa một lần nói đến chuyện yêu! Không phải không có con gái theo đuổi mà là Trần Lâm lúc ấy không có khái niệm gì về yêu đương. Mỗi lần đều hòa nhã cự tuyệt lời mời kết bạn

Sáng hôm sau, Trần Lâm vẫn mơ mơ hồ hồ. Có khách hàng hỏi cậu quầy kính cận ở đâu, cậu lại chỉ thẳng tay ra cửa! Thế này… Lí Tiểu Phàm, Kim Tinh làm sao không để ý được?

Khi bọn Lí Tiểu Phàm nghi hoặc nhắc nhở cậu xong, Trần Lâm mới cuối cùng bình thường mà làm việc. Nhưng trong lòng lại liên tục tự trách, thế nào mà mỗi khi gặp chuyện với hắn, mình lại có thái độ không đúng mực như vậy. Rõ ràng mấy tháng trước có gặp cậu cũng không biểu hiện như bây giờ!

Đến gần giữa trưa, Kim Tinh hỏi Trần Lâm ăn gì để nàng mua về cho, Trần Lâm có chút do dự. Kim Tinh nhìn thấy không hiểu thế nào, nhưng Lí Tiểu Phàm bên cạnh lại hiểu rõ, phỏng chừng giữa trưa  có người đến thỉnh cậu đi ăn cơm đi?

Không thể nói Lí Tiểu Phàm quá nhạy cảm với lời nói và thái độ của cậu, thử hỏi có ai đối mặt với người mình thích lại không chú ý 100% biểu hiện của đối phương?

Giữa trưa, Lí Tiểu Phàm và Kim Tinh đang định sang quán ăn 0h, mới vừa ra cửa, hai cô đã bị một nam nhân chặn lại

– “Tiểu Phàm!”. Giọng nói có vẻ rất hồi hộp

Lí Tiểu Phàm quay đầu nhìn bạn trai cũ, người mà khuôn mặt đã bắt đầu trở nên mơ hồ trong trí nhớ nàng. Lí Tiểu Phàm hờ hững nói “Là anh à, có chuyện gì không?”. Nàng không muốn liên hệ gì với người này nữa nên thái độ cũng tự nhiên mà không tốt đi nhiều

– “Tiểu Phàm, anh….”. Nam nhân trước mắt dè nhừng nhìn Kim Tinh đang bên cạnh nàng

– “Không sao, Tinh Tinh là bằng hữu của tôi, có gì thì anh nói đi”. Không quan tâm đến vẻ khó xử của hắn, Lí Tiểu Phàm trực tiếp ngăn chặn ý định để Kim Tinh lánh đi của hắn

Nam nhân biết không cách nào để người bên cạnh lánh đi, cũng rất dũng khí lớn tiếng, “Tiểu Phàm, trước kia trăm sai ngàn sai cũng là anh, anh biết anh thật có lỗi với em, hiện tại đã biết mình sai làm rồi. Em tha thứ cho anh, chúng ta hòa nhau được không?”

– “Hòa nhau?”. Lí Tiểu Phàm châm biếm, cười nhạt hai tiếng. Tiếp tục nói. “Trước kia chính anh nói, khi đẩy tôi ra anh đã nói chúng ta từ đây về sau không còn quan hệ gì nữa. Cho nên… anh hôm này lại bày ra bộ dạng này, thật sự… không cần thiết!”

Nam nhân nhìn thấy thái độ lạnh lùng quyết liệt của nàng liền vươn tay giữ chặt Lí Tiểu Phàm đang muốn rời đi

Tiểu Phàm trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt đang rất tức giận. “Buông tay! Anh tự trọng đi!”

Kim Tinh ở bên cạnh thấy thế cũng biết mình không tiện chen vào. Tuy bình thường nàng nhọn mỏ hay nói, nhưng trong những trường hợp đặc biệt nàng vẫn phân biệt được phải trái, người trước mắt này là bạn trai cũ đã từ bỏ Tiểu Phàm, ra mòi bây giờ quay về muốn nối lại tình xưa, tình huống này… Không thích hợp để nàng nói chen vào! Vì thế suy nghĩ một chút, nàng quay lại cửa hàng tìm Trần Lâm

– “Anh không buông tay! Tiểu Phàm, anh biết sai lầm rồi, sau khi rời bỏ em anh biết mình đã phạm sai lầm trầm trọng. Cô gái kia….”. Nam nhân không giải thích rõ lí do mình bỏ đi, chỉ có thể miễn cưỡng nói tiếp, “Cho anh một cơ hội! Tiểu Phàm, cho anh.. một cơ hội nữa! Anh thề tuyệt đối sẽ không bao giờ làm em tổn thương nữa. Anh thề!”

Nhìn nam nhân trịnh trọng thề, khuôn mặt tràn ngập lo lắng đợi chờ đáp án. Lí Tiểu Phàm buồn cười đến cực điểm, nhưng cũng không khỏi bi thương. Dù sao đây cũng là người mình từng yêu!

Ổn định tâm tình của mình, Lí Tiểu Phàm xuất ra khuôn mặt không một biểu tình, nói, “Anh… cần gì phải làm thế? Anh trong lòng chắc cũng biết, chúng ta… không thể trở lại như xưa được…”

Nam nhân thấy Lí Tiểu Phàm nói chuyện dứt khoát như thật sự không muốn quay lại, thái độ lại khẩn trương vội vàng. “Tại sao, Tiểu Phàm, tại sao lại không thể quay về, anh vẫn còn yêu em mà!”

Lí Tiểu Phàm lắc đầu, trong mắt không một tia do dự

– “Em có bạn trai mới? Không đúng, anh tìm hỏi đồng nghiệp trước kia của em, các nàng đều nói không có… không có a…”. Nam nhân thất thần lẩm bẩm

Lí Tiểu Phàm xoay người muốn bỏ chạy, vì có rất nhiều người qua đường đang tập trung lại nhìn

Nam nhân biết Lí Tiểu Phàm muốn đi, dùng sức giữ chặt cánh tay của nàng

Nhất thời, chợt nghe một giọng nói thân mật gọi to, “Tiểu Phàm, sao lại đi trước, không đợi anh cùng ăn cơm trưa a!”. Đang nói, người vừa tới cũng thân thiết choàng vai Tiểu Phàm

Nam nhân thấy người này thân mật với Tiểu Phàm như vậy, sắc mặt thoáng chốc đã khó xử

– “Xin chào, tôi là Trần Lâm, là bạn trai của Tiểu Phàm”. Trần Lâm ôn hòa tươi cười làm người khác không đành lòng từ chối bàn tay đang vươn ra của cậu

Nghe Trần Lâm giới thiệu, mặt nam nhân lại một trận trắng một trận xanh. Cuối cùng, lắc đầu cười khổ, “Nguyên lai… nguyên lai chính mình thực sự đã bỏ lỡ”

Nhìn Trần Lâm trước mặt hắn tự thấy xấu hổ, người đang tươi cười ôn hòa không nhìn ra một chút giả dối, làm sao lại không xứng với Tiểu Phàm? Không chỉ thế, trên người Trần Lâm còn mang theo vẻ tinh thuần cùng chân thành, đủ để người từng phản bội Tiểu Phàm như mình– xấu hổ vô cùng

Nam nhân không giới thiệu chính mình, liền xoay người li khai

– “Trần Lâm, tôi lại lần nữa bị anh nhìn thấy vẻ khốn khó…”. Lí Tiểu Phàm cười khổ

Đây là lần đầu tiên Tiểu Phàm chủ động nhắc đến hoàn cảnh lần đầu tiên hai người gặp nhau

Trần Lâm lắc đầu, “Không phải khốn khó, Tiểu Phàm. Con người lúc nào cũng gặp những chuyện mình không nắm chắc trong tay, chuyện phát sinh này cũng không phải chủ quan, mà là tồn tại khách quan”

– “Haha…” . Nghe Trần Lâm nói, Lí Tiểu Phàm che miệng cười khẽ, “Trần Lâm, không ngờ anh cũng là triết gia”

Sau đó lại cảm kích nói, “Bất quá, hôm nay quả thật cảm ơn anh, hơn nữa cũng cảm ơn anh… chưa bao giờ tò mò về chuyện này. Haha”

– “Tôi là bạn trai của cô, có gì phải cảm ơn. Bạn trai trợ giúp bạn gái đối phó người yêu cũ, chuyện này cũng đâu có gì”. Trần Lâm còn đang nắm tay Tiểu Phàm, nửa đùa nửa thật nói

Kì thật, cậu chỉ muốn làm tâm tình Tiểu Phàm nhẹ nhõm một chút, đương nhiên, Lí Tiểu Phàm nghe cậu nói cũng cười rạng rỡ. Loáng thoáng, Lí Tiểu Phàm cảm thấy giống như người yêu của nhau, tâm tình nàng lại rung động, cười như tỏa nắng

Hai người hoàn toàn dắm chìm trong bầu không khí vui đùa, không chú ý đến động tĩnh của người bên cạnh

– “Trần Lâm”

Nghe giọng nói Tống Đình Phàm, Trần Lâm bỗng nhiên quay đầu lại, kinh hỉ không nói nên lời. Nhưng lời nói tiếp theo của hắn thật làm cho cậu trắng mặt, giận run lên

– “Nguyên lai, cậu và Lí Tiểu Phàm yêu nhau a, giữ bí mật lâu như vậy đúng là giỏi thật!”. Khóe miệng Tống Đình Phàm mỉm cười, nhưng trong mắt lại không chút ý cười

– “Anh…”. Trần Lâm vì câu nói này của hắn mà thật tức giận

Lí Tiểu Phàm nhìn hai người giương cung bạt kiếm, cũng không dám nói gì. Miễn cưỡng vừa muốn giải thích thay Trần Lâm, chỉ thấy Tống Đình Phàm kéo cậu lại gần, nói gì đó vào tai cậu. Mặt Trần Lâm trắng bệch, toàn thân đều ức đến run rẩy

Trần Lâm ngốc lăng đứng nhìn bóng Tống Đình Phàm rời đi, bên tai vẫn không ngừng vọng lại câu nói kia, “Cho dù em cự tuyệt anh, cũng không đáng phải dùng cách này”

Tống Đình Phàm, anh… Anh quá đáng!

  Chương 26  

– “Trần Lâm, các cậu… cậu… không có việc gì đi?“. Lí Tiểu Phàm lo lắng hỏi Trần Lâm, nhạy cảm như Lí Tiểu Phàm, nàng làm sao không nhận ra khúc mắt giữa hai người kia

Ánh mắt Tống Đình Phàm nhìn Trần Lâm như vừa giận lại vừa bất đắc dĩ, hơn nữa còn lẩn khuất tình yêu. Mà ánh mắt nhìn mình, dù mình không e ngại, nhưng cũng một trận làm tâm mình loạn chiến. Gặp lại Trần Lâm, ánh mắt là tràn đầy vẻ … ủy khuất không cam lòng. Làm sao nói người kia không có chút tình cảm nào với Trần Lâm. Hắn… chắc là đã hiểu lầm mối quan hệ giữa nàng và Trần Lâm?

Lòng mình tuy tràn ngập chua xót, nhưng cũng đã sớm sáng tỏ mình và Trần Lâm không có khả năng. Trần Lâm chưa bao giờ để ý đến nàng, những ôn nhu của của Trần Lâm chỉ vì nàng là người quen của cậu thôi. Kia… nàng nghĩ như vậy! Nếu không chiếm được, thì nàng tình nguyện buông tay, cũng vì thế mà nàng chậm chạp không chịu thông báo nguyên nhân căn bản cho Trần Lâm

Tuy nàng không biết nhiều, gặp nhiều về đồng tính luyến ái, nhưng việc đó cũng không ảnh hưởng gì khi Lí Tiểu Phàm biết Trần Lâm là đồng tính luyến ái! Dù vậy, nàng cũng sẽ thật tâm chúc phúc cho cậu!

– “Tôi không sao”. Trần Lâm trấn an cười cười với Lí Tiểu Phàm. “Tôi quay về tiệm gọi Kim Tinh ra đi ăn với cô, nàng còn bị tôi bắt ở lại trông coi cửa hàng. A~”

Lí Tiểu Phàm hỏi ngay. “Vậy cơm trưa của anh thì sao?”

Trần Lâm biết Lí Tiểu Phàm lo lắng cho mình, nên nói, “Vậy các cô mua về giúp tôi một phần là được rồi, tôi ăn trong tiệm”. Trong lòng lại nghĩ, vốn đã định… cơm trưa là ăn cùng người nọ

Tống Đình Phàm quay lại bãi đậu xe, Mục Kiệt Lưu Dụ đã đợi sẵn. Hai người bọn họ muốn tạo cơ hội cho Tống Đình Phàm nói rõ mọi chuyện với Trần Lâm, sau đó bốn người sẽ vui vẻ cùng nhau đi ăn trưa

Chính là, hiện tại, nhìn biểu tình trên mặt của Tống Đình Phàm, bọn họ không dám tùy tiện phỏng đoán đã xảy ra chuyện gì

Trần Lâm cũng không đi cùng, bọn họ lại không dám vuốt râu lão hổ Tống Đình Phàm, chỉ có thể im lặng nhìn nhau. Mục Kiệt liếc nhìn Lưu Dụ, quyết định buổi chiều bọn họ phải đi gặp Trần Lâm một chuyến

Mà hiện tại, Tống Đình Phàm ra vẻ nhắm mắt dưỡng thần trong xe, nhưng ai có thể đoán được, lòng hắn đang giận long trời lở đất thế nào  đâu?

Trong óc không ngừng xuất hiện cảnh Trần Lâm ‘liếc mắt đưa tình’ với Lí Tiểu Phàm. Nam cười đến tao nhã tri kỉ, nữ cười đến phát sáng chói lòa, thật là một đôi trời sinh! Vừa rồi hắn vội đi về phía Trần Lâm vì muốn nhìn rõ biểu tình của cậu và Lí Tiểu Phàm. Không ngờ lại thấy hai người đang nắm tay!

Khi Tống Đình Phàm đến còn nghe câu nói cuối cùng của Trần Lâm, hắn không biết mình có nghe lầm không. Không thể phủ nhận, Tống Đình Phàm nhìn thấy cảnh kia, phẫn nộ là thật, bất đắc dĩ cũng là thật. Hắn thật không ngờ Trần Lâm lại dùng cách này từ chối mình. Nếu không phải hôm nay chính mình vô tình bắt gặp, thì cậu ấy định khi nào mới nói cho mình biết?

Tống Đình Phàm tự vấn, cho dù cậu ấy có bạn gái, mình sẽ buông tay sao? Đáp án được khẳng định: sẽ không, tuyệt đối sẽ không! Chính là, hắn có thể phải thay đổi phương thức tiếp cận Trần Lâm…. Sau đó, cường thế của nam nhân, thông qua một phen chuyển đổi tâm tư, sẽ nhuần nhuyễn thể hiện ra bên ngoài…

Buổi chiều, trong công ty ba người

– “Trời ạ~! Mục Kiệt, Đình Phàm có phải điên rồi không? Giao cho chúng ta nhiều việc như vậy? Nhiều thế này chúng ta làm sao có thể hoàn thành kịp mà đi tìm Trần Lâm?”. Lưu Dụ nhìn trợ lí Lưu Tâm của Tống Đình Phàm mang qua một xấp văn kiện. Lớn tiếng oán giận

– “Cậu ít oán giận đi, cậu ấy cái gì cũng không nói, phỏng chừng vì không muốn chúng ta hỏi đến, chúng ta thành thành thật thật làm xong việc đi. Thuận tiện cho cậu ấy khỏi ý kiến”. Mục Kiệt oán giận nhìn Lưu Dụ. Ngoài miệng nói đã chịu nhiều mệt nhọc, trong lòng lại nghĩ: không muốn chúng tôi nhúng tay thì chúng tôi sẽ không nhúng tay sao? Hừ, cậu mơ đi!

Bất quá, nhìn đống văn kiện trên bàn, Mục Kiệt từ biết hôm nay chưa làm gì được

Giữa trưa hôm sau, Tống Đình Phàm nhìn thời gian không sai biệt lắm, gọi trợ lí Lưu Tâm đi xem hai người kia có ở văn phòng không, nhưng không muốn cho họ biết. Lưu Tâm dù nghi vấn vẫn làm theo lời Tống Đình Phàm. Nàng trở về nói hai người đã đi rồi, trợ lí nói bọn họ đã vội vã đi vào lúc 11h trưa

Nghe Lưu Tâm nói xong, Tống Đình Phàm cười cười, hơn nữa trong mắt còn có ý vị sâu đậm

Hắn làm sao không biết Mục Kiệt Lưu Dụ nghĩ gì? Biết bọn họ quan tâm đến mình như thế, làm sao lại không cảm động? Chính là mình còn muốn lợi dụng loại quan tâm kia một chút, nếu không lại có lỗi với tâm tư của bọn họ?! Haha, Tống Đình Phàm vuốt cằm nghĩ

Hiện tại, bọn họ chắc là đang đi thăm hỏi Trần Lâm? Hôm qua hắn sỡ dĩ giao cho bọn họ nhiều công việc vì ngăn cản bọn họ tức khắc đi tìm Trần Lâm, hắn cũng không muốn Trần Lâm nghĩ mình là người nóng nảy như thế! Vì chuyện của mình, lại để bằng hữu huynh đệ đích thân ra ngựa!

Tiếp theo, hắn sao có thể trực tiếp nói với Mục Kiệt Lưu Dụ, Trầm Lâm tìm bạn gái cự tuyệt mình. Hắn, Tống Đình Phàm, không bao giờ như vậy! Tuy rằng Mục Kiệt Lưu Dụ không sớm thì muộn cũng sẽ biết chuyện này, nhưng sẽ không phải từ miệng hắn, mặt mũi dù sao cũng phải giữ!

Như vậy sau này, khi thu phục Trần Lâm, chính mình mới có thể nắm chắc thắng lợi!

Lí Tiểu Phàm vừa thấy Mục Kiệt, Lưu Dụ vào cửa hàng liền kinh ngạc không thôi, nhưng trên mặt cũng bất động thanh sắc

– “Ông chủ đang ở sau cửa hàng, cần chúng tôi gọi cậu ấy ra không?”

Mục Kiệt thấy quái dị, Lí Tiểu Phàm này sao lại không giống như ngày thường

– “Ở phía sau a, chúng tôi tự tìm cậu ấy, vừa lúc cũng có việc cần gặp~ a!”. Lưu Dụ nói xong liền đi vào trong

Lí Tiểu Phàm muốn ngăn cản bọn họ, ai cũng biết sau cửa hàng là không gian riêng tư của Trần Lâm, người xa lạ không thể vào. Chính là, bọn họ cũng là người xa lạ sao?

– “Các anh đợi ở đây, tôi đi gọi ông chủ”. Kim Tinh tuyệt nhiên nói như vậy, nàng không do dự như Tiểu Phàm!

Lưu Dụ, Mục Kiệt nghe ra ý ngăn cản của Kim Tinh, vừa định mở cửa đã thấy Trần Lâm từ sau đi ra. “Mục Kiệt, Lưu Dụ, hai anh vào đi. Chúng ta ngồi nói chuyện”

Vào phòng ngủ của Trầm Lâm, hai người không thể không thấy thoải mái. Nơi này của cậu, chỉ có hai chiếc ghế bên bàn ăn, một ghế trước bàn máy tính, một sô pha màu da cam. Trần Lâm để bọn họ tùy ý ngồi, hỏi. “Nơi này của tôi chỉ có trà hoa hồng và nước lọc, các anh….”

Hai người trăm miệng một lời, “trà hoa hồng”

Trần Lâm cười cười, pha ba tách trà hoa hồng. Thời tiết đã bắt đầu chuyển lạnh, từ khi quen biết bọn họ đến nay cũng đã ba tháng, bên trong dù không mở lò sưởi nhưng làn khói mỏng manh bốc lên từ chén trà nóng vẫn rõ ràng

Mục Kiệt nhìn chén trà Trần Lâm mang đến, mặc dù không phải chất liệu thượng đẳng nhưng rất tinh xảo, phỏng chừng cũng tốn không ít tiền. Không thể tưởng tượng Trần Lâm cũng nghiên cứu về trà!

Nhìn thấy ánh mắt Mục Kiệt, Trần Lâm mở lời giải thích. “Đây là quà ba tôi tặng năm sinh nhật 20, kì thật… tôi cũng không nghiên cứu về trà”

– “Nga, đúng rồi, trà hoa hồng này cũng là ba tôi tặng. Tôi thấy hương vị không tồi, mùi hương thoang thoảng thoang thoảng, không nồng đậm như mùi hoa hồng, nên vẫn uống đến giờ. Các anh cũng uống thử xem sao”

Mục Kiệt Lưu Dụ bưng tách trà uống một ngụm, quả thật như lời Trần Lâm nói, cũng phối hợp gật gật đầu. Kì thật bọn họ không có loại trà nào chưa nếm qua, nhưng vẫn tán thành với Trần Lâm. Đương nhiên, trà này cũng không tồi

Lặng im nửa ngày, ai cũng không nói gì

Trần Lâm đại khái đoán được bọn họ đến đây vì chuyện gì, nhưng thủy chung không mở miệng

Lưu Dụ chịu không được, đánh vỡ bầu không khí trước tiên, “Trần Lâm, chúng ta nói cho rõ. Cậu hẳn là biết Tống Đình Phàm thích cậu, dẫn cậu vào bar cũng là muốn biết thái độ của cậu về đồng tính luyến ái. Chúng tôi là huynh đệ của cậu ấy, cũng không có ý gì khác, chỉ là giúp cậu ấy một con ngựa. Cậu có thái độ gì, thì tỏ rõ ra a!”

Trần Lâm nghe Lưu Dụ thẳng thắn nói Tống Đình Phàm thích mình, mặt tự nhiên đỏ lên. Khi nghe xong việc quán bar là muốn thử cậu, biểu tình lại lạnh xuống. Lại nghe Lưu Dụ nói tỏ thái độ, tỏ thái độ? Cậu tỏ thái độ gì?! Sao không nhìn xem ngày hôm qua Tống Đình Phàm có thái độ gì?! Nghĩ đến đây, sắc mặt lại trắng ra

Mục Kiệt ở một bên nhất thanh nhị sở với biến hóa của Trần Lâm

Giả vờ ho khan hai tiếng, “Ách.. Trần Lâm, cậu đừng giận a, cậu cũng biết Lưu Dụ luôn nói chuyện thẳng thừng như vậy”. Nói xong còn liếc mắt cảnh cáo Lưu Dụ. Lưu Dụ bực bội mắng thầm trong lòng, con bà nó, hắn chỉ muốn làm người tốt!

Trần Lâm lắc đầu, tỏ vẻ chính mình không để bụng

Mục Kiệt nói tiếp, “Bất quá, cậu ấy nói… cũng không sai! Trần Lâm, cậu… rốt cuộc là có thái độ gì?”

Trần Lâm buồn cười trong lòng, ép tôi tỏ thái độ? Vậy người kia sao không đến? Thật sự nghĩ, tôi sẽ làm theo lời các anh sao?

7 thoughts on “Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 25,26

    1. Để tìm thử xem, nhưng chắc không có khả năng, mồm mép như nhau thế thì có mà… như vợ chồng nhà lùn bán bánh mì gần nhà ta =))=))

        1. Tự nhiên bị ám ảnh couple đó mà =))=))
          Vờ chồng hợp nhau từ ngoại hình đến tính cách như thế không phải ai cũng có đâu =))

  1. thanks bạn :”) truyện hay quá :”) mình đọc 1 lèo từ đầu đến chương này :”) bị thích bạn Phàm *hự hự*
    goodjob~~~

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s