VĨNH HẰNG- 55,56

55.

Bốn năm giờ chiều sắc trời đã tối sầm, mọi người quây quần bên bữa cơm tất niên. Trương Khải Huy ngồi bên cạnh tôi, thỉnh thoảng lại liếc tôi vài lần. Bữa cơm tất niên này thiếu mất một chủ nhân, thêm vào đó là hai vị khách bên ngoài, tôi cắn bánh chẻo trong miệng mà không rõ là hương vị gì. Vì không để cha mẹ thương tâm, nhà Lưu Phong nói rất nhiều, nhất là đứa cháu trai kháu khỉnh đáng yêu kia. Gọi ông nội thật dài, kêu bà nội thật ngắn, lại gắp bánh chẻo cho ông bà, lại làm ngáo ộp cho chúng tôi xem. Mọi người đều thoải mái cười to

Đang ăn, di động Trương Khải Huy đổ chuông. Hắn buông đũa xin lỗi nhỏ nhẹ rồi đi bắt điện thoại. “Hello?”. Xem ra là trò chuyện cùng đối tác nước ngoài. Những câu tiếng Anh liên tiếp hấp dẫn bé con kia, hài tử chạy đến bên tôi nhỏ giọng hỏi: “Chú Vương, chú Trương đang nói cái gì a?”

Tôi cười nói. “Lát nữa con hỏi chú ấy thì biết”

– “Nga, chú nghe cũng không hiểu a”. Bé thất vọng rời đi, đôi mắt nhỏ nhìn Trương Khải Huy cách đó không xa, chu chu cái miệng nhỏ nhắn

– “…. ok, that’s all. Bye”. Trương Khải Huy cúp điện thoại quay lại chỗ ngồi

Tiểu tử kia lập tức ngẩng đầu hỏi : “Chú Trương, chú vừa nói là cái gì a?”

Lưu Phong lập tức ngắt lời, “Hiểu Quân! Không được vô lễ”. Hiểu Quân rất không tình nguyện chu môi ngồi xuống

Trương Khải Huy cười nói: “Tiếng Anh, con muốn học không?”

– “Muốn!”. Tiểu tử kia lại vui vẻ. Bé như vậy đã có hứng thú với tiếng Anh, có thể tưởng tượng vì sao Lưu Bác lại giỏi tiếng Anh như vậy, nét hiếu học này có thể là di truyền

Trương Khải Huy chỉ chỉ tôi, “Chú này rất giỏi tiếng Anh, để chú dạy con”. Thế mà lại đá quả cầu sang tôi!

– “Chú Vương không hiểu mà”. Tiểu tử thật tín nhiệm tôi, tôi trừng mắt liếc Trương Khải Huy. “Chú Trương, chú dạy con đi. Trước kia chú ba cũng có dạy….”. Phỏng chừng cha mẹ không cho bé nói đến Lưu Bác trước mặt ông bà, lời vừa mới nói xong đã ngập ngừng. Ánh mắt mọi người đều nhìn hai người lớn tuổi, nhìn bọn họ mỉm cười ăn bánh chẻo, tâm trạng mới nhẹ nhàng. Hiểu Quân lúc này không hỏi thêm nữa, ngoan ngoãn ăn bánh chẻo, thỉnh thoảng lại sùng bái lén nhìn Trương Khải Huy

Ăn xong, Hiểu Quân dắt chúng tôi ra ngoài đốt pháo hoa. Tôi nói phía Nam có rất nhiều nơi cấm bắn pháo hoa nên lâu rồi tôi cũng chưa chạm vào thứ này. Bé bất khả tư nghị giật mình nhìn tôi. “Thật sao? Vậy mọi người ở đó mừng năm mới bằng gì? Không có pháo thì sẽ không vui!”. Xem ra, bé đã đánh mất ý niệm theo tôi về phía Nam trong đầu. Với cháu mà nói, lễ mừng năm mới chính là nghịch tuyết, đốt pháo, ăn bánh chẻo, dán câu đối lên cửa… những thứ này không tìm thấy ở miền Nam

Cả tối tôi phụ trách phóng pháo hoa, Hiểu Quân châm lửa, Trương Khải Huy vòng tay trước ngực đứng một bên thưởng thức pháo hoa nở rộ. Tất cả đều do Hiểu Quân ‘an bài’, bé con nói tôi là đệ tử, mà Trương Khải Huy lại là thầy giáo của bé, cho nên được hưởng ‘đặc quyền’. Trương Khải Huy vui sướng nhìn tôi gặp họa, tôi nói hắn lạc thú của bắn pháo hoa không phải nhìn, mà là bắn! Hắn nói tôi ăn nho nên lời nói cũng chua theo. Hiểu Quân không quên nhắc Trương Khải Huy dạy tiếng Anh, Trương Khải Huy muốn cự tuyệt cũng khó

Đến giao thừa, Hiểu Quân mới không tình nguyện lên giường. Lưu Phong xin lỗi chúng tôi một gian phòng khách có vấn đề, sưởi như thế nào cũng không ấm, hỏi chúng tôi hai người có thể cùng ngủ trong phòng Lưu Bác không

Tôi chưa kịp mở miệng, Trương Khải Huy đã chấp nhận: “Không sao! Anh đừng áy náy!” Nói xong liền vào nhà mang hành lí vào phòng Lưu Bác. Lưu Phong gật gật đầu đi về phòng, tôi cũng đi vào

56.

– “Tại sao không mang theo di động?”. Hắn hỏi trước tiên

– “Anh tới làm gì?”. Tôi đóng cửa, nhẹ giọng nói

Hắn hít một hơi thuốc. “Anh sợ em gặp chuyện không may!”

– “Em có thể xảy ra chuyện gì?”. Tôi cười khổ một tiếng, đi đến giường, phủ chăn lên đầu. “Anh khi em là nữ nhân, anh nghĩ em yếu ớt như vậy sao?”

– “Xong việc thì theo anh trở về”. Hắn từ trước đến nay khi nói chuyện đều không cho người khác thương lượng, bộ dạng theo tôi là ngạo mạn

Tôi nuốt lửa giận, dù sao đây cũng không phải nhà mình. “Anh ít chỉ huy em, trở về nhà anh đi”

– “Anh đang làm thủ tục li hôn”. Hắn lạnh nhạt nói một câu như vậy, đầu tôi nổ tung một cái, không phải vì câu nói kia của tôi chứ?

– “Anh phát thần kinh cái gì không biết”. Tôi thấp giọng căm tức nhìn hắn, nắm chặt áo hắn dí vào tường. Hắn thế mà thật bình tĩnh, dập thuốc, nghiêng đầu nhìn tôi

– “Đây là chuyện sớm hay muộn, nàng kết hôn với anh cũng bởi vì lợi ích của cả hai, anh, vốn đã muốn hoàn toàn quên em, nhưng anh làm không được? Em không phải đã thừa nhận cũng yêu anh sao? Chúng ta cũng không cần giả vờ nữa”. Nói thật thoải mái, hành động này của hắn lại làm tôi thấy áp lực. Tôi không nói gì

– “Buông tay a, em muốn ngủ đứng hay sao?”. Giọng điệu không hề để ý nhìn tôi, lại nhìn bàn tay tôi đang nắm chặt áo hắn. Tôi buông lỏng tay, buồn bực quay lưng về giường ngủ. Cảm giác phía sau có một bàn tay ôm lấy thân thể tôi, tôi thủy chung không quay đầu lại, đại khái làm cái tay kia như hàng trưng bày

Ngày mới sớm tôi đã mở mắt, Trương Khải Huy ngồi bên cạnh tôi hút thuốc. Khó tin a, đại thiếu gia dậy sớm hơn tôi, hôm nay mặt trời mọc đằng tây a? Hay là chuyện li hôn làm hắn lo âu?

– “Sớm vậy đã dậy rồi?” Tôi mơ hồ giương mắt nhìn hắn

Hắn nhả khói, vòng vo .“Giường này anh ngủ không được”. Nga, nguyên lại ngủ giường cứng đã ủy khuất Trương tổng, tôi vui mừng trong lòng

– “Vậy anh về đi, hoặc ra ngoài thuê khách sạn ở, đừng ở trong này chịu tội”. Tôi thấp giọng. Hắn không nói gì, chỉ im lặng hút thuốc. Tiếng pháo vang lên bên người, tôi mở cửa sổ chuẩn bị xem thì bị một trận gió lạnh đánh úp, tôi quay về cuộn thành một đoàn trong chăn

– “Vương Hân, em định khi nào về?”

– “Anh chịu không được? Chịu không được thì có thể đi trước”. Tôi quay lưng về phía hắn, kì thật tôi cũng muốn đi, ở đây ngây người đã 4 ngày, tôi định ngày mốt sẽ đi

– “Em chừng nào về, anh chờ em. Theo anh trở về!”. Mõm hắn vẫn ra lệnh như vậy

Tôi nhấc nửa người lên. “Nếu em cự tuyệt….”. Hắn đột nhiên đứng lên, dùng môi có chút mùi thuốc là hôn tôi, qua nửa ngày hắn mởi ngẩng đầu, tôi mở mắt ra. “Bây giờ thì sao?”

Tôi cười. Sự tự tin của hắn luôn làm tôi giật mình

Lưu Hiểu Quân vẫn luôn bám theo Trương Khải Huy hăng say bi bô “one two three four…”. Từ khi có ‘thầy giáo’ này, bé con liền sa thải tôi. Cả khi đấu võ mồm cúng giúp đỡ Trương Khai Huy, hai đánh một thường làm cho tôi phải áp dụng chiến thuật trầm mặc. Nhà bọn họ muốn chúng tôi ở đến mùng 5, nếu tôi nhất quyết phải đi, hai bác liền giữ tay tôi không buông tha. Hiểu Quân khóc lóc ôm chân Trương Khải Huy, tội nghiệp nhìn hắn. Trương Khải Huy đành phải ôm lấy bé, nói lần sau sẽ dẫn đi HongKong chơi. Tiểu tử kia liền nín khóc mà cười. Xem ra, công phu dỗ tiểu hài tử của Trương Khải Huy cũng không tồi!

Tôi nắm tay hai bác nói. “Bác trai, bác gái, hằng năm con sẽ về thăm nhà mình. Vương Hân con cũng là con của hai người”. Nhìn bọn họ chảy nước mắt, mũi tôi cũng lên men

Tôi theo Trương Khải Huy trở về nơi đã rời đi ba năm trước___

10 thoughts on “VĨNH HẰNG- 55,56

  1. cuối cùng thì cũng 2 anh về lại bên nhau, nhưng đang ở quê rất hạn phúc mà lại có bé hiểu quân đáng yêu nữa , giá mà 2 anh có đứa con thì thích nhỉ

    1. Gia đình có điều kiện mà bạn, sau này nhận con nuôi mấy hồi. Nhưng chắc anh Hân cũng đỡ đầu cho Hiểu Quân không nhiều thì ít ^^

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s