Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 31,32

Chương 31 

Ngày như nước bình lặng trôi qua, tiết trời ngày càng lạnh, nhưng không khí lễ tết ngày càng nồng đậm. Gần tới ngày sinh Khổng Tử, Giáng Sinh, Tết Nguyên Đán, cửa hàng mắt kính của Trần Lâm có nhiều hoạt động khuyến mãi. Mỗi ngày sinh ý không ngừng tăng. Mà Tống Đình Phàm bên kia không cần phải nói, cũng đang bù đầu chuẩn bị những thủ tục dời công ty về Bắc Kinh. Vì vậy, việc mọi người tụ họp cùng nhau ăn cơm cũng không còn thường xuyên như trước

Tống Đình Phàm nếu đã nói nguyện ý cho Trần Lâm thời gian, như vậy hắn cũng không tùy tiện tìm những cơ hội hai người ở bên nhau. Hắn rất thích gặp Trần Lâm đi chung với ba người bọn họ, chỉ khi đó cậu mới lộ ra biểu tình tự nhiên cùng khoái hoạt. Chính là cũng có những thời điểm tất yếu, Tống Đình Phàm thật sự muốn chỉ có hai người một chỗ

Biết Trần Lâm thích uống trà hoa hồng có hương dịu nhẹ, Tống Đình Phàm thường xuyên mua trà cho cậu. Phải biết rằng trà hoa hồng bình thường mùi hương rất đậm, mà loại trà Trần Lâm dùng mùi hương tươi mát hơn nhiều, nhưng Tống Đình Phàm vẫn tìm ra trà hoa hồng nhẹ. Việc này cũng tốn của hắn không ít tâm tư

Trần Lâm nói hắn không cần phiền toái như vậy, cậu cũng chỉ thích chứ không phải không có không được. Tống Đình Phàm không nghe mà vẫn làm theo ý mình. Hắn vui vẻ nguyện ý hao tốn tâm tư như vậy, chỉ cần Trần Lâm hưởng thụ là tốt rồi

Đôi khi, sau khi tan ca tối, Tống Đình Phàm tự giác tìm đến cửa hàng của Trần Lâm, uống tách trà hoa hồng cậu ấy pha, tuy rằng chính mình không thích, nhưng cũng không nói là ghét được. Dù sao cũng là trà mình mua cho Trần Lâm, cho dù không thích thì khẩu vị cũng không thua nơi nào

Kì thật mỗi khi hai người bên nhau cũng không có quá nhiều lời nói, có lẽ vì Tống Đình Phàm vốn ít lời, có lẽ vì Trần Lâm không quen chủ động

Nếu ngày nào tính toán đến chỗ Trần Lâm, hắn sẽ mang vài tập tài liệu, ngồi trên sô pha của cậu mà làm việc tiếp tục; nếu không đến, hắn sẽ an vị ở đối diện mà nhìn cuộc sống bận rộn của cậu. Vài lần đầu tiên, Trần Lâm có chút thất thố với Tống Đình Phàm, sau số lần tăng lên, việc đó dần dà trở thành thói quen. Nếu một ngày Tống Đình Phàm không đến, Trần Lâm buồn cười nghĩ hôm nay sô pha của mình sẽ được nghỉ ngơi, nghỉ ngơi

Ở chung càng lâu, Trần Lâm càng hiểu Tống Đình Phàm vì mình mà hao phí không ít tâm tư. Mỗi lần đều chờ bọn Tiểu Phàm tan ca rồi mới đến gặp mình, Trần Lâm biết đây là một loại săn sóc khác của Tống Đình Phàm, mỗi lần đến, hắn cũng không nói lại chuyện yêu cầu hai người phải ở một chỗ hoặc cố ý bức bách mình bằng mọi cách. Hắn…. thực sự cho mình thời gian để thích ứng

Chính là, chính là hắn thì sao?

Trần Lâm ngẩng đầu nhìn thân thể đang vùi hoàn toàn trong sô pha, gác chân đọc văn kiện trên tay. Không thể không thừa nhận, trong đêm đông rét buốt yên tĩnh như thế này lại có người không phát ra một tiếng động ở bên mình khoái trá làm việc. Tà tà liếc mắt một chút, thấy tách trà hoa hồng pha cho người kia đặt trên bàn tam giác đã không còn chút khói ấm. Trần Lâm đứng lên, đi vào bếp pha một chén trà khác, sau đó đặt trên bàn trà

Bàn trà này kì thật sau khi Tống Đình Phàm tới thường xuyên, Trần Lâm mới tranh thủ giờ nghỉ trưa đến cửa hàng nội thất mua về. Độ cao tương đương với sô pha, cũng tiện tay để Tống Đình Phàm tùy ý để đồ vật này nọ

Buổi tối khi Tống Đình Phàm đến, liếc mắt một cái liền thấy bàn trà đặt bên cạnh sô pha, mi lơ đãng nhướng cao, thong thả vào bếp ôm lấy thắt lưng Trần Lâm đang pha trà, dán vào tai Trần Lâm nói “cảm ơn”. Trần Lâm hoặc kinh hách hoặc xấu hổ, nói tóm lại, cả người cứng ngắt

Một hồi sau mới hiểu Tống Đình Phàm cảm ơn việc gì, mặt đỏ, tim đập mạnh hơn, tuần hoàn máu tựa hồ không thông, Trần Lâm hoàn toàn mất tự nhiên. Nói thật, cậu không nghĩ nhiều khi mua bàn trà này, chỉ đơn thuần để Tống Đình Phàm thuận tiện hơn thôi. Bây giờ nhớ đến mới biết mình rất mạo muội

Tống Đình Phàm như vô tình đùa cậu, rất nhanh sau đó đã rời cậu bước ra khỏi gian bếp nhỏ hẹp. Mà Trần Lâm ở bên trong dọn dẹp một lúc, lòng thầm kêu: nguy hiểm thật nguy hiểm thật! May mắn là mình buông ấm nước sôi rồi mới bị ôm, bằng không thể nào cũng bị phỏng

Trần Lâm này cũng không ngẫm lại, Tống Đình Phàm có thể không nghĩ đến chuyện kia sao? Hắn thế nào lại bỏ qua được? Hắn khi nắm chắc thời cơ rồi sẽ hành động ngay!

Một đêm ấy, Trần Lâm rất không tự nhiên! Thật ra khi bị trêu chọc trong phòng bếp, cảm xúc cậu đã tốt lên nhiều. Nhưng Tống Đình Phàm không muốn quên ngay mà thường ngắm ngắm Trần Lâm, khóe miệng luôn lộ vẻ tươi cười không rõ ý tứ hàm xúc, làm cho Trần Lâm trong lòng phập phồng như mèo con cong người

Bất quá cũng ‘an ổn’ mà qua được một đêm, không việc gì làm tim cậu đập nhanh phát sinh thêm

Trần Lâm vốn đang định mua một cây viết thuận tiện để Tống Đình Phàm viết tay. Chính là sau sự kiện bàn trà, cậu liền đánh mất ý tưởng này. Nếu bị Tống Đình Phàm thủ nháo lần nữa, cậu quả thật không biết sẽ phải làm gì. Bất quá cũng may, Tống Đình Phàm tuy mang theo tài liệu viết tay nhưng đa phần văn kiện đều lưu trong máy tính. Nếu đôi khi cần lên mạng hoặc kiểm tra thư, hắn chỉ cần mượn máy tính Trần Lâm là được rồi. Mà loại tình huống này cho đến giờ cũng chỉ xuất hiện một lần. Nhưng Trần Lâm tính toán: vẫn không mua bút. Tại sao lại chủ động tặng cơ hội cho người kia giễu cợt? Hừ!

Thời gian hai người bên nhau yên lặng ôn nhu trôi đi. Ai cũng nói không có thay đổi gì nhiều, nhưng cũng phải thừa nhận, quả thật có thay đổi…

Trần Lâm ngồi sau quầy bắt đầu kiểm toán doanh thu tháng này của cửa tiệm, trong lòng cười nói, ân, quả thật không tồi. Dựa vào lễ tết doanh thu tăng lên cũng là tất yếu, tuy rằng cậu không có khái niệm gì với những ngày lễ đó

Mấy cô gái trong cửa hàng xôn xao tán chuyện. “Nghe nói năm nay, sau ngày sinh Khổng Tử thành phố sẽ có tuyết!”

– “Đúng vậy, đúng vậy, thật vui, nhiều năm rồi chưa thấy tuyết rơi lại”. Một nhân viên nữ kích động

– “Nói vậy, năm nay có thể sẽ có một Giáng Sinh trắng phải không? Chờ mong a…”. Lại một câu nói kích động khác

Lí Tiểu Phàm đứng một bên nhìn sức sống tỏa ra tứ phía, ai cũng có tình cảm mãnh liệt mênh mông, không ngừng lắc đầu buồn cười. Bất quá nàng nếu nói đó là do tuổi trẻ, chính mình không phải trẻ sao? Chỉ là tâm tính thành thục hơn một chút so với người khác

Kim Tinh ở bên cạnh giúp Lí Tiểu Phàm một tay, hỏi, “Tiểu Phàm, cậu làm gì trong ngày sinh Khổng Tử a, cậu cũng biết, chiều 24 ông chủ đã đồng ý cho chúng ta nửa ngày nghỉ”

Lí Tiểu Phàm nhìn về hướng Trần Lâm, lắc đầu nói: “Tôi ở lại coi tiệm, cũng không có dự định nào khác. Chỉ một mình Trần Lâm ở lại, tôi sợ anh ấy quản không xuể”

Kim Tinh nghĩ, đó là đêm an lành a! Ai lại đi mua mắt kính vào giờ đó! Cậu còn không phải muốn ở cùng ông chủ! Chính là ông chủ… Ai

Người nếu đã động tình, cũng không thể nói buông là buông ngay, cho dù chính mình tự an ủi nội tâm thế nào cũng chỉ có tác dụng hữu hạn. Lí Tiểu Phàm chú ý Trần Lâm gần đây có thay đổi, nàng khó nói đó là gì, cũng không nói chính xác thay đổi kia là gì, nhưng nàng biết Trần Lâm thay đổi. Này… có lẽ là trực giác của nữ nhân đi

Kim Tinh tựa hồ cảm giác mình gần đây có tâm sự, luôn bóng gió quan tâm mình, nàng rất cảm kích việc ấy. Kết quả là, một buổi tối không kìm lòng được, Kim Tinhlại gợi ý nàng tỏ tình với Trần Lâm

Cái này nguy, Kim Tinh cả ngày vội vàng ghép đôi nàng và Trần Lâm, còn luôn mồm nói, tôi đã nói mà, tôi sớm biết hai người thực xứng đôi! Cuối cùng nếu nàng không ầm ĩ uy hiếp nếu Kim Tinh nói ra chuyện này, nàng sẽ bỏ việc ngay lập tức, phỏng chừng giờ này Trần Lâm đã sớm hiểu được tâm tư thầm kín của nàng

Đôi khi Lí Tiểu Phàm tự hỏi, nếu mình hoặc Kim Tinh thổ lộ với Trần Lâm, nàng cũng không thể cùng một chỗ với cậu, nhưng ít nhất vẫn nói cho cậu biết, như vậy có tốt hơn không? Chính là, đây chỉ là ý tưởng lớn mật ngẫu nhiên thôi

Kim Tinh nghe Lí Tiểu Phàm nói vậy, ủy khuất: “Vậy được rồi, chiều đó tôi cũng ở lại trông tiệm. Tôi sợ hai người cũng quản không xuể”. Lí Tiểu Phàm nhìn Kim Tinh, bất đắc dĩ cười cười

– “Nhạ, nhưng tôi không được nghỉ lễ, sau khi tan ca tôi muốn có một bữa ăn thật no!”

– “Hành hành hành, đại tiểu thư, lúc đó tôi mời cô”. Lí Tiểu Phàm cam đoan với Kim Tinh

Đột nhiên Kim Tinh đảo mắt, chạy đến trước mặt Trần Lâm, tò mò hỏi: “Ông chủ, đêm sinh nhật Khổng Tử anh làm gì?”

Trần Lâm bị giọng nói của Kim Tinh làm hoảng sợ, dừng một chút mới trả lời. “Tôi có hẹn ăn cơm với người khác”

– “Ai a ai a? Anh có bạn gái?”. Kim Tinh hỏi, mắt liếc nhìn Lí Tiểu Phàm

Trần Lâm lắc đầu cười, không có ý định nói tiếp. Mấy hôm trước, bọn Tống Đình Phàm đã hẹn đêm an lành sẽ cùng nhau ăn cơm. Lúc đó Lưu Dụ còn khinh bỉ nói, “Bốn nam nhân độc thân cùng ăn cơm, đây là ý tứ gì?” bị Tống Đình Phàm nói lại “Cậu không thích ăn, không ai miễn cưỡng” liền im lặng không lên tiếng. Trên mặt đầy căm giận nhưng không dám nói, hiện tại Trần Lâm nhớ đến còn rất buồn cười

Từ khi hiểu được tâm tư của Tống Đình Phàm, cậu hiếm khi nhắc đến hắn trước mặt nhân viên, dù trước kia cũng rất ít nhắc tới

Lí Tiểu Phàm như hiểu được, đến kéo Kim Tinh đi, còn nói thêm một câu: “Cậu còn muốn quản ông chủ a, càng ngày càng không có quy củ”

Trần Lâm nhìn bóng dáng các nàng cười cười nhưng trong lòng không khỏi phiền muộn, Tiểu Phàm rất nhạy cảm!

Chương 32

Vốn định 4 người sẽ ăn cơm trong đêm an lành, nhưng việc dời trụ sở công ty về Bắc Kinh lại đột xuất phát sinh khó khăn, buộc phải có người quay về Bắc Kinh giải quyết. Mục Kiệt Lưu Dụ tính toán hai người bọn họ sẽ trở về, Tống Đình Phàm ở lại đi ăn cùng Trần Lâm. Nhưng sự việc phát sinh kia chỉ Tống Đình Phàm là hiểu rõ nhất, để hắn trở về là chọn lựa tốt nhất, nên Tống Đình Phàm phải quay về Bắc Kinh. Lưu Dụ Mục Kiệt cùng đi ăn với Trần Lâm

Chuyện này bọn họ đã báo cho Trần Lâm từ giữa trưa, cậu thấy không vấn đề gì, công việc là quan trọng nhất. Buổi tối ba người cùng ăn cơm. Bàn ăn thiếu một người, thiếu một người bình thường vốn trầm mặc, không biết người khác có cảm giác gì không. Dù sao bên ngoài có Lưu Dụ khuấy động không khí, Mục Kiệt cổ vũ, Trần Lâm cũng cảm thấy vui vẻ, bữa ăn cũng vui vẻ trôi qua

Cơm nước xong vẫn còn sớm, mới 9h đêm, hai người kia vốn định mang Trần Lâm đi chơi tiếp. Nhưng nghĩ lại đã đến giờ nghỉ ngơi thông thường của cậu, vẫn là đừng đảo loạn để về sau rất khó điều chỉnh. Nếu đôi mắt ấy thâm quầng đón Tống Đình Phàm trở về, hai người bọn họ còn không biết sẽ bị Tống Đình Phàm xử thế nào. Vì thế thành thành thật thật đưa Trần Lâm về cửa hàng

Hai người bọn họ vốn định tiếp tục điên cuồng vui chơi, nhưng lại nhớ thời đại học ở Bắc Kinh cái gì cũng kinh qua rồi nên có điểm mất hứng. Quên đi, đến quán bar của Nghiêm Tử Vĩ uống một chén vậy

Vài người này đêm nay thản nhiên chơi đùa vui vẻ. Ai ngờ, Tống Đình Phàm ở Bắc Kinh phải đối mặt với chuyện gì

Tống Đình Phàm về Bắc Kinh, khó khăn trong công việc kia hắn hiểu rõ nên giải quyết nhanh chóng dễ dàng. Giữa trưa đến Bắc Kinh, 6h tối mọi chuyện đã giải quyết xong. Gọi điện thoại báo cho Mục Kiệt Lưu Dụ một tiếng, vừa vặn lúc đó bọn họ chuẩn bị ăn cơm chiều. Trân bàn cơm Lưu Dụ còn chế nhạo Tống Đình Phàm số khổ, bọn họ nổi tiếng uống lạt, mà Tống Đình Phàm thật bôn ba trong tuyết a! Trần Lâm cười cười từ chối cho ý kiến

Giải quyết xong mọi chuyện, Tống Đình Phàm cân nhắc một chút, nếu đêm nay không trở về thì hắn về nhà gặp lão nhân đi, vừa lúc có một số việc cũng nên nói cho ông biết

Khi Tống Đình Phàm về nhà đã nhìn thấy Tống lão nhi đầu đang chiêu đãi khách trong phòng, hắn do dự một chút, vẫn đi vào

Cửa mở. Hắn nhận ra hai người khách kia, một người là giám đốc đương nhiệm của trường cán bộ cấp cao Trung Ương, còn cô gái trẻ tuổi bên cạnh, Tống Đình Phàm nhíu nhíu mày, không cần nói cũng biết đó là con gái của ông. Trong mắt Tống Đình Phàm, cô gái kia cũng chỉ là con chim trong lồng son, nhưng một người xuất thân từ gia đình danh giá, khí chất cũng không che dấu được

Tống lão nhi đầu nhìn thấy đứa con đã vài năm không gặp, khuôn mặt cương nghị hơn 10 năm không đổi lại hiện lên biểu tình kinh ngạc cùng kinh hỉ. Không thể không nói hai cha con rất giống nhau. Dáng người khôi ngô cao ngất. Chính là ánh mắt hai người bây giờ lại không giống nhau

Cha Tống Đình Phàm xuất thân từ quân đội, sau này mới xuất ngũ nhưng không bỏ được bản tính một quân nhân. Ví dụ như cách dạy con cũng đều dùng mệnh lệnh. Đương nhiên, vì gia thế quan hệ rộng rãi, có thể nói ông đã giương cánh hùng phi có số làm quan, trở thành quan chức cấp cao của chính quyền

Không phải như người thường, cảm xúc cũng tự nhiên thu lại rất mau. Cha con phối hợp ăn ý hài hòa trước mặt quan khách. Chờ hai người kia rời khỏi, Tống Đình Phàm liền trực tiếp đến thư phòng của lão nhân

Cửa phòng đóng lại, không khí bên trong cứng ngắt như hóa đá

Tống lão nhân ngồi sau bàn làm việc, nhấp nháy quắc mắt thẳng tắp nhìn đứa con. Nói không kiêu ngạo là giả dối, cha con hai người bởi vì vấn đề kia mà nảy sinh khoảng cách, nhưng cũng không người cha nào không tự hào về đứa con vĩ đại của mình

Tuy rằng con trai không theo chính sự, nhưng ông tuyệt đối không tiếc nuối. Nhà bọn họ có đủ thực lực để đứa con oai phong một cõi trong thương trường, dù tương lai ông có về hưu đi nữa. Ông cũng tin tưởng con mình có thể hoàn toàn làm chủ một phần thiên hạ!

– “Không cần nói với ta lần này còn về vì nhớ ta”. Tống lão nhân trêu chọc dạo đầu

Đáng tiếc không có hiệu quả như ông mong muốn, Tống Đình Phàm nghe ông nói cũng không chớp mắt một chút

– “Hai người tối nay, mặc kệ ông xử lí thế nào cũng không cần liên lụy đến con. Con đã có người của mình”. Tống Đình Phàm nói xong chuẩn bị rời đi

– “Con! Đây là thái độ con nói chuyện với cha sao?”. Giọng nói ông vẫn uy nghiêm mười phần, rõ ràng đã rất tức giận

Tống Đình Phàm sắc mặt không chút thay đổi, xoay người lại. “Nếu không phải nhìn thấy biểu tình của ông khi gặp con, con đã nghĩ đây là buổi tiệc thân mật được chuẩn bị cho con”

Đúng vậy, Tống lão nhi đầu vốn tính toán như thế. Ông biết đứa con chuẩn bị chuyển trụ sở công ty về Bắc Kinh, như vậy chuyện đầu tiên ông lo lắng là hôn nhân. Sở dĩ hành động nhanh như vậy, vì đã qua vài năm, ông vẫn không chấp nhận sự thật con mình là đồng tính luyến ái!

Vài năm trước khi con nói chuyện này với ông, ông đã không chỉ tức giận mà muốn cường quyền cải tạo con. Chính là cuối cùng đứa con lại chọn cách rời Bắc Kinh, thoát li gia đình, một mình gây dựng sự nghiệp. Không thể không nói, ông lúc đó vừa đau lòng vừa mãn nguyện. Đau lòng vì con mình là…. Mãn nguyện vì con có chí khí!

– “Ta làm vậy là vì tương lai của con”. Lão nhân cơ hồ nhảy dựng lên, một lần lấy lại giọng uy nhiêm, thêm vào vạn phần kích động nói với con

– “Không cần, con đã có người của mình”. Thái độ Tống Đình Phàm trước sau vẫn thản nhiên như vậy. Không vì cha kích động mà mình chịu ảnh hưởng

Lão nhân hiểu con mình, hắn vẫn bình tĩnh như vậy khi mình đã cường điệu hai lần, chắc chắn là đã tìm được người mong muốn. Ông… thực sự không biết phải nói gì thêm với con… cảm giác bất lực ngập tràn thân thể

Đứa con thực sự đã trưởng thành. Từ nhỏ nếu hắn đã quyết định, cũng không ai có thể thay đổi. Ông từng xem tính cách này của con là kiêu ngạo, mà hiện giờ…. Loại kiêu ngạo này, người làm cha như ông cũng lay động không được

Phất tay, ý bảo con đi ra ngoài

Khi tay con chạm vào nắm đấm cửa, cổ họng lão nhân thấp giọng một câu, “Con… còn chưa gọi ta một tiếng ‘cha’.”

Người gần cửa đột ngột dừng lại, “Ân”, sau đó đi ra ngoài

Lão nhân bị lưu lại trở thành pho tượng, nửa ngày cũng không có phản ứng

Tống Đình Phàm trải qua trận tranh chấp cùng lão nhi đầu đã không còn ý tưởng ngủ lại một đêm ở nhà nữa. Trò chuyện với quản gia vài câu, hắn liền lên ô tô rời đi. Hắn, quyết định trở về

Hơn ba giờ hành trình, trờ về cửa hàng của Trần Lâm đã là chính lễ Giáng Sinh, đêm an lành vừa qua. Khi hắn trở về trời mới bắt đầu rơi bông tuyết linh tinh, bây giờ từng tảng tuyết lớn rơi xuống

Tống Đình Phàm ra khỏi xe, độ lạnh bên ngoài chênh lệch với khoang xe làm hắn run lên. Một đường đi ô tô trở về, vốn cũng không có ý niệm gì, chỉ là đột nhiên muốn trở về. Rất muốn, rất muốn. Cửa hàng của Trần Lâm đã không còn ánh sáng, chỉ có ánh sáng mơ hồ từ bên trong thoát ra. Làm như cũng không có thực

Người kia, đã ngủ chưa?

Tống Đình Phàm bây giờ không biết có nên đánh thức người bên trong hay không

8 thoughts on “Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 31,32

    1. =))=)) Đấy, giải đáp thắc mắc cho cô rồi
      Nên còn mót vấn đề gì nữa thì cứ từ từ đọc sẽ biết, chứng đừng cứ bắt tôi spoil trước
      Em không cần hỏi, hãy để anh tự kể =))=))

  1. Hay za, hai anh chị thì cứ tha hồ tự sướng với nhau, còn em út giựt tem hoài mà ko được :((

  2. Chào bạn, mình là người đọc mới ở nhà bạn, rất ít khi lên tiếng. Hôm nay mình ló mặt vì mình phát hiện chương 31 trên có chỗ sai, nhỏ thôi hi vọng bạn không khó chịu nhé.

    Đoạn đối thoại của Lí Tiểu Phàm và Kim Tinh, ở chỗ Tiểu Phàm đồng ý mời Kim Tinh đi ăn: “Hành, hành, hành…” Nếu không lầm thì hán tự Trung Quốc là 行,nếu dịch ra thuần Việt có nghĩa là Được hay Đồng ý. Mình nghĩ nếu dùng “hành” sẽ có chút khó hiểu nên nhắc bạn thôi. Nếu mình có nói sai thì bạn cho ý kiến nhé . Thân ~

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s