Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 33,34

Chương 33

Trần Lâm tuy đã sớm lên giường như chưa ngủ. Mở chiếc đèn bàn mỏng manh trên đầu giường, cậu minh tưởng cuộn mình trong ổ chăn. Đêm nay Tống Đình Phàm không ăn cơm cùng bọn họ, cậu thật sự không cảm giác gì sao?

Thiếu một người luôn ngồi bên cạnh, vì mình mà từ lạnh nhạt lại trở nên ấm áp, có thể không có cảm giác sao? Thiếu một người luôn có thể bất động thanh sắc nhưng triệt để hiểu mình, có thể không có cảm giác sao? Thiếu một người lúc nào cũng như lơ đãng gắp đồ ăn mình ưa thích vào bát mình, có thể không có cảm giác sao?

Là, việc này Trần Lâm cũng tự làm được, nhưng luôn luôn có một người chiếu cố mình như vậy, Trần Lâm thế nào lại không có cảm giác?

Làm việc bình thường, nghỉ ngơi bình thường, nhưng đến giờ này còn chưa thể tiến vào mộng đẹp. Vậy cái gọi là ‘có cảm giác’ kia cũng không phải điều bình thường

Đột nhiên điên thoại đổ chuông, Trần Lâm ngồi bật dậy tìm điện thoại đang không biết để đâu. Bình thường mỗi khi ngủ cậu đều tắt máy. Hiển nhiên, hôm nay là ngoại lệ!

Một tin nhắn ngắn ngủi từ –Tống Đình Phàm. “Anh ở bên ngoài”

Lời nói mơ hồ không rõ nghĩa. Tống Đình Phàm nguyện ý để Trần Lâm chọn lựa. Nếu cậu thực sự đang ngủ, tin nhắn xem như không gửi đến. Hôm sau nhận tin cũng không làm được gì. Nếu cậu chưa ngủ, mở cửa hay không cậu đều tự mình quyết định

Không cần hỏi, Trần Lâm đọc tin này tất nhiên tim nhảy nhanh vài cái. Cậu không suy xét nhiều như vậy, chính xác là không suy xét nhiều như Tống Đình Phàm nghĩ. Mặc thêm áo ấm, cầm chìa khóa đi mở cửa cho Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm nhìn cánh cửa hắc ám trước mặt, đột nhiên một ngọn đèn chói mắt vạn phần lóe ra, khóe miệng dần dần cong lên. Khi Trần Lâm nhìn thấy Tống Đình Phàm, hắn đã đứng dưới trời tuyết rửa tội hồi lâu. Trên đầu, vai, quần áo, giày, không nơi nào không có tuyết

Trần Lâm vội vàng kéo hắn vào sau phòng ngủ, một bên vào buồng vệ sinh tìm khăn mặt, một bên vào phòng bếp pha cho hắn tách trà nóng. Tống Đình Phàm nhìn thiên hạ vì hắn mà bận rộn, trong lòng ấm áp vô cùng

Vừa cầm khăn phủi tuyết vừa nhìn chằm chằm giường Trần Lâm. Cậu ấy, đã ngủ rồi sao?…. Nhưng, vẫn dậy mở cửa cho mình?

Trần Lâm cầm khăn tay từ Tống Đình Phàm, mang cho hắn một li trà nóng. Trần Lâm đem khăn mặt vào phòng vệ sinh, trong lòng liền đoán, hắn, hẳn là đã đứng bên ngoài một lúc lâu rồi

Khi cậu đi ra Tống Đình Phàm đã vùi vào sô pha. Tay cầm tách trà lâm vào trầm tư. Đêm nay Tống Đình Phàm cãi nhau với cha mình, tuy cuối cùng chiếm được thế thượng phong, nhưng hắn vẫn có cảm giác mình đã tổn thương lão nhân một đời kiêu ngạo bất khuất kia. Khi do dự đứng ngoài cửa tiệm của Trần Lâm, hắn nghĩ đến cha mẹ cậu

Từ Trần Lâm có thể thấy gia cảnh cậu là một gia đình bậc trung nhưng hạnh phúc. Không như mình, mất mẹ từ khi mới sinh ra, lão nhân nhi kia thì lại quân sự hóa cách giáo dục để mình trưởng thành. Nếu không phải từ nhỏ đã may mắn kết bạn với Lưu Dụ Mục Kiệt, Tống Đình Phàm không hiểu cuộc sống hắn có thể đơn điệu đến mức nào

– “Như thế nào lại về gấp cả đêm?”. Trần Lâm nhẹ giọng hỏi trước mắt Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm ngẩng đầu nhìn thiên hạ, biểu tình thản nhiên không che dấu được những lo lắng trong mắt cậu, Tống Đình Phàm bây giờ lại càng kiên định hơn với quyết tâm khi hắn đứng ngoài cửa và từ rất lâu rồi. Người này, hắn, đã chọn rồi!

Đặt tách lên bàn trà, Tống Đình Phàm ôm mạnh Trần Lâm. Vùi đầu vào lồng ngực cậu, tham lam hô hấp mùi vị của riêng cậu, tựa hồ còn có mùi chanh thản nhiên. Đêm nay hắn còn chưa tắm rửa

Trần Lâm cúi đầu nhìn người kia gắt gao vùi đầu trong ngực mình, thân thể mới đầu không được tự nhiên cũng chậm rãi thả lỏng. Trần Lâm chậm rãi vươn tay vuốt ve mái tóc ẩm ướt vì tuyết của người kia. Cậu cảm giác đêm nay người này có chút khác biệt. Tuy bình thường hắn kiệm lời làm người ta cảm thấy lạnh lùng bình thản, nhưng đêm nay, mọi chuyện tựa hồ trầm trọng hơn nhiều

– “Làm sao vậy? Công ty…. có vấn đề gì sao?”. Trần Lâm dò hỏi

Tống Đình Phàm vẫn không nói lời nào như trước

Tự nhiên, Trần Lâm cũng không hề nhắc lại, tùy ý để hắn ôm. Một lát sau, Tống Đình Phàm như phát hiện ra điều gì, vội vàng thả Trần Lâm ra, mang cậu đến bên giường, cũng mang vào đôi dép lê Trần Lâm vốn đã bỏ ra cho cậu, đem người bỏ vào ổ chăn quấn kĩ. Tống Đình Phàm thả Trần Lâm ra bởi vì phát hiện nhiệt độ trên người cậu rất thấp, vừa mới chạm vào hai chân cậu đã cảm giác lạnh băng

Chuẩn bị cho Trần Lâm hết thảy, lại ngẩng đầu nhìn Trần Lâm, trong mắt Tống Đình Phàm không hề ngoài ý muốn lóe lên một mạt tự trách. Trần Lâm vì ngượng ngùng, mặt đỏ một mảng nhưng cũng không bỏ qua ánh mắt tự trách như vậy của Tống Đình Phàm

– “Kì thật… cũng không lạnh như vậy, là… là nhiệt độ cơ thể em vốn thấp hơn bình thường một chút”. Trần Lâm nhìn Tống Đình Phàm, thấp giọng giải thích

Tống Đình Phàm di di chăn của Trần Lâm đang trên giường, hắn ngồi bên giường cậu. Chằm chằm nhìn nhãn tình của Trần Lâm, vừa như giải thích vừa như tuyên bố, “Đêm nay anh gặp lão đầu nhi nhà anh, anh nói với ông hết thảy rồi”

Trần Lâm vốn đang nửa nằm nửa ngồi đột nhiên bật dậy, mở to hai mắt nhìn Tống Đình Phàm, ánh mắt bên trong chứa đựng rất nhiều. Khó hiểu, lo lắng, sợ hãi, nghi ngờ… Tống Đình Phàm, anh là đang ép em sao?

 – “Anh làm vậy không phải muốn ép em, cha mẹ em bên kia, anh vẫn cho em thời gian như cũ”. Tống Đình Phàm như đọc đường suy nghĩ của Trần Lâm, bình thản giải thích

– “Vì cái gì?”. Trần Lâm nhìn chằm chằm Tống Đình Phàm, hỏi trong vô thức

Tống Đình Phàm lại đặt Trần Lâm vào trong ổ chăn, cũng thuận tiện sửa lại góc chăn không có gió lọt vào

– “Trần Lâm, anh nói thật cho em biết, lão đầu nhi nhà anh vô luận có thái độ gì cũng không thay đổi được quyết định của anh. Anh nói cho ông ấy cũng chỉ là nói”. Giọng nói Tống Đình Phàm vẫn mười phần bá khí như trước

Trần Lâm im lặng. Tống Đình Phàm cũng lẳng lặng nhìn cậu, hắn biết Trần Lâm nghĩ gì tuy rằng hắn nguyện ý cho cậu thời gian. Nhưng mà Trần Lâm nếu nghĩ thông suốt càng sớm thì càng tốt, hắn cớ sao lại không làm vậy?

Trần Lâm lại ngẩng đầu nhìn Tống Đình Phàm, thái độ đã không giống vừa rồi, “Em không cách nào làm như anh được, em phải tôn trọng cha mẹ mình. Nhưng mà, em cũng có cuộc sống của mình, bọn họ cũng không thể can thiệp vào”

Trần Lâm nói rất chậm, Tống Đình Phàm ghi nhớ từng chữ từng chữ một trong lòng

– “Cho nên, cho em thời gian để có thể nói với cha mẹ”. Khi Trần Lâm nói câu cuối, ánh mắt cũng chấp nhất khẳng định như vậy. Hiện tại nếu nói Tống Đình Phàm nghe được vẫn còn thơ ơ thì hắn là thần nhân

Không hề nghi ngờ gì, đây là câu nói thổ lộ tình cảm của Trần Lâm với hắn, khiến cho Tống Đình Phàm căn bản không khống chế được phản ứng của mình. Nghiêng nửa người trên, lập tức hôn lên môi Trần Lâm

Chương 34

 – “A…”. Lời lẽ kinh ngạc của Trần Lâm đã tiêu thất ở hai cánh môi đang chạm vào nhau

Tống Đình Phàm không cho Trần Lâm có thời gian thích ứng như trước, mà trực tiếp đem đầu lưỡi mình dò xét trong miệng Trần Lâm. Trần Lâm cho dù đã hôn một lần nhưng trúc trắc vẫn là trúc trắc. Hoàn toàn không biết đáp lại, bất quá Tống Đình Phàm cũng không ngại

Tống Đình Phàm quấn quít lấy đầu lưỡi Trần Lâm, không cho cậu cơ hội tạm nghĩ ngơi đã bức cùng của mình du lủi khắp nơi. Hắn càng hôn càng kịch liệt, như muốn hút hết nước bọt của Trần Lâm vào miệng mình, cơ thể Trần Lâm dần dần trượt xuống, cậu cảm giác sâu sắc mình ngày càng hô hấp không thông, cánh tay trong ổ chăn vừa như khước từ vừa như không. Tống Đình Phàm đương nhiên ý thức được nên hơi mở ra khoảng cách cho hai người

– “Ân….”. Trần Lâm trong vô thức vì khoảng cách kéo giãn ra mà phóng túng rên rỉ một tiếng

Thế này với Tống Đình Phàm là một loại hấp dẫn, môi hai người còn chưa kịp tách ra đã lại gần gụi dây dưa cùng một chỗ. Tống Đình Phàm điều chỉnh thân thể mình một chút, từ nghiêng người trở thành nằm sấp, nhưng hắn vẫn chú ý không đè người dưới thân, để khỏi áp hết chút không khí còn lại trong lồng ngực cậu

Luồn tay vào chăn của Trần Lâm, càng nghĩ càng muốn tiến thêm một bước tiếp xúc. Không thể không nói, Tống Đình Phàm rất giật mình bởi vì ổ chăn của Trần Lâm bây giờ vẫn không hết lạnh lẽo, cậu nằm trong chăn ít nhất cũng 5 phút rồi? Lâu như vậy ổ chăn còn chưa ấm lên sao? Đưa tay thăm dò thân thể Trần Lâm dưới tầng tầng lớp lớp áo ấm, vẫn là có chút lạnh, Tống Đình Phàm lơ đãng nhíu nhíu mày. Hắn rất bội phục chính mình ở thời điểm bây giờ vẫn có thể chú ý đến chi tiết đó

Một tay bên ngoài chăn chạm vào mặt Trần Lâm, thật lợi hai, bàn tay này lại cảm nhận độ ấm không đồng dạng trên người Trần Lâm. Tống Đình Phàm không thể nói rõ cảm giác trong lòng bây giờ, chỉ là, thực tự cao, thực ham muốn, thực khao khát….

Lần này quyết định để Trần Lâm hô hấp hoàn toàn, hắn cũng không muốn làm gì thêm, Trần Lâm sẽ bởi vì mình hôn mà hít thở không được đến vong mạng cũng nên. Khoảng cách tự nhiên cũng mang theo một đoạn chỉ bạc giữa khóe miệng hai người, “Trần Lâm, cơ thể em vẫn còn lạnh như vậy….”. Tống Đình Phàm nói câu mơ hồ ý tứ

Trần Lâm vốn đã được hắn hôn đến mơ mơ màng màng, chỉ có thể mở to đôi mắt hơi mang mị, ngập nước nhìn Tống Đình Phàm, theo bản năng liền trả lời câu hỏi, “Em…. Hô…. Thể…. Nhiệt độ cơ thể vốn thấp như vậy….”

– “A… haha, cái này em đã nói rồi…. anh sẽ sưởi ấm cho em…”. Tống Đình Phàm nhìn biểu tình trì độn của thiên hạ dưới thân, cảm thấy thực…. Yêu

Trần Lâm lại cảm giác da thịt trên cơ thể không thuộc về mình mà lại có vật gì dao động, tuy thoải mái nhưng Trần Lâm cũng thực sợ hãi, vươn tay giữ thứ đang di động kia, muốn hắn rời đi. Nhưng ngực trái lại bị niết một chút, Trần Lâm cả kinh giật nảy người, lại bị người ta khắc chế

Tống Đình Phàm lại đặt môi trên mặt Trần Lâm, hai trán kề vào nhau, hơi thở của cả hai quanh quẩn khắp môi, “Còn không minh bạch sao?”. Tống Đình Phàm một bên tiếp tục giữ khỏa bên ngực trái Trần Lâm, một bên như vô tình hỏi. Trần Lâm bị hắn làm cho thở dốc liên tục, “Vù vù… Hô… Hô”, cách lớp quần áo của mình, tay Trần Lâm vẫn giữ bàn tay Tống Đình Phàm đang rục rịch, lần nữa không cho hắn kìm chính mình

– “Em, em… em minh bạch…, nhưng mà…”. Lí trí của Trần Lâm dần dần trôi đi. Cậu chưa chuẩn bị tốt như vậy, thậm chí cũng chưa nghĩ nhiều như vậy. Thế này, quá nhanh đi…

Không cho cậu có cơ hội nói xong, Tống Đình Phàm cúi đầu ngậm lấy đôi môi tràn ngập hấp dẫn đang chu ra kia, không sai, quả thật từ chu môi được hắn dùng đúng mực. Môi Trần Lâm trải qua một lần thăm dò của Tống Đình Phàm đã trở nên kiều diễm vô cùng, đỏ mọng ướt át

– “Ô… Ô ô….. Ân, Tống Đình Phàm… Anh…. Anh trước…. dừng…. một chút….”. Đôi môi đã bị phong bế đứt quãng rời rạc không nói rõ ý tứ. Nhưng người bên trên xác thực nghe hiểu, hoặc nói là cảm thụ được. Bởi vì một tay Trần Lâm gắt gao giữ lại không cho mình có ý đồ tiến thêm một bước khiêu khích bằng tay, tay còn lại tuy rằng bị giữ dưới thân mình nhưng hắn cũng cảm thụ được giãy dụa của nó

 – “Hô… anh…. Anh nhất định phải như vậy sao?”. Trần Lâm được thả ra vì xấu hổ mà cao giọng hỏi Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm xốc tấm chăn trên người Trần Lâm lên, chính mình ngồi thẳng dậy thoáng lui ra khỏi ổ chăn, đồng thời cũng cầm tay phải của Trần Lâm vừa giãy dụa dưới thân hướng đến khố hạ của mình. Trần Lâm vừa mới chạm đến đã vội rụt tay lại. Đầu thấp đến không thể thấp hơn, mặt đỏ đến không thể đỏ hơn. Ánh đèn chói mắt trong phòng cũng không qua được mắt Tống Đình Phàm

Cường ngạnh nâng đầu Trần Lâm lên, hai tay xoa lên mặt cậu, “Em, không tin anh sao?”. Giọng nói Tống Đình Phàm mà Trần Lâm ưa thích bây giờ càng phát huy nhuần nhuyễn. Bên trong tràn ngập hấp dẫn cùng nhu tình hiếm có

Trần Lâm thong thả mà kiên định lắc đầu

– “Vậy, em không tin chính mình?”. Tống Đình Phàm hướng dẫn từng bước, không chút nào cảm thấy như vậy là lãng phí thời gian, hắn biết hắn phải làm cho Trần Lâm minh bạch, việc này là chuyện không sớm thì muộn, hiện tại xảy ra cũng không tính là sớm. Chỉ cần hai người tin tưởng lẫn nhau

Trần Lâm không lên tiếng. Tống Đình Phàm có điểm uể oải. Đương nhiên cũng chỉ là một chút, một chút

– “Nhìn anh, anh tin em, mà em chỉ cần tin tưởng anh tin em” 

Nghe mệnh lệnh này, Trần Lâm vốn nghĩ não mình hiện tại bị vây trong trạng thái mơ hồ sẽ không hiểu được, nhưng mà cậu, vừa nghe đã hiểu. Trong đôi mắt thăm thẳm không đáy kia của Tống Đình Phàm lại lóe lên ánh sáng, tựa hồ giúp mình. Đúng vậy, mình đã có đầy đủ dũng khí để gánh vác hết thảy, nhưng không có đủ tin tưởng để giải quyết nên mới sinh ra một loạt vấn đề khác. Ánh mắt cổ vũ, kiên định, chấp nhất, thậm chí là tự tin của người này, hẳn là đều bắt nguồn từ niềm tin dành cho mình

Hồi lâu, thấy hai tay Tống Đình Phàm vẫn giữ chặt lấy mặt mình, nhẹ giọng nói nhanh, “Anh tắt đèn đi”. Nói xong, Trần Lâm tự cảm thấy hắn sớm muộn gì cũng bị khuôn mặt nóng rực này của mình thiêu chết! Hoàn toàn không để ý đến Tống Đình Phàm, Trần Lâm liền giở chăn xoay người nằm xuống, bao phủ toàn thân mình

Tống Đình Phàm không vì câu nói này của Trần Lâm mà vui sướng đến ngẩn người hoặc khoa tay múa chân, hắn biết Trần Lâm sẽ làm vậy, hắn biết ngay từ đầu. Trần Lâm hoàn toàn tín nhiệm mình. Không cần bất kì điều gì khác thuyết minh, ánh mắt Trần Lâm nhìn mình cũng nói lên tất cả. Hắn sở dĩ chọn lựa từ từ sẽ đến chính vì để Trần Lâm có thời gian thích ứng. Trần Lâm cần, chậm rãi, thông suốt!

Tống Đình Phàm đứng dậy tắt đèn trong phòng, chậm rãi quay về bên giường cùng Trần Lâm. Trần Lâm rõ ràng cảm giác một bên giường trầm xuống rất nhiều, ở trong ổ chăn lo lắng không thôi

Tống Đình Phàm một bên lật chăn lên, một bên kéo Trần Lâm đối diện với chính mình, trong miệng còn nói, “Cho dù nằm trong chăn, em cũng không ấm lên”

Tống Đình Phàm nghiêng người nằm trên người Trần Lâm. Lúc này không hề là nửa người thiếp nhau như vừa rồi mà là hoàn toàn hoàn toàn

– “Tống Đình Phàm….”. Trần Lâm nhỏ giọng cấp thiết gọi

Hắn làm sao không biết người dưới thân đang khẩn trương? Hắn, cũng sẽ không nghĩ lầm rằng đây là lời mời gọi của Trần Lâm

– “Đừng lo lắng, đều giao cho anh, giao cho anh….”. Âm thanh cuối cùng tiêu thất giữa hai bờ môi

18 thoughts on “Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 33,34

  1. Tiểu Phàm Phàm, giỏi hơn Liễu Hạ Huệ rồi nga, đến lúc đó mà vẫn còn dừng lại được! Khâm phục, hảo khâm phục.
    Thảo nào làm thê nô=)) =))

    1. Làm tới đây lại nghĩ, Liễu Hạ Huệ ơi, anh thanh danh thế mà sao con cháu bây giờ nó cứ lôi xxx ra để nói ‘tôi không phải Liễu Hạ Huệ”
      Anh ấy mà biết chắc cũng không đầu thai được =))
      Phàm chắc là thê nô từ trong trứng thê nô ra, chứ ko phải thê nô từ ngã bảy ngã ba thê nô về =))=))

        1. Khoản nào? Ngta nổi tiếng thanh sạch không chút dục niệm, thế mà giờ bị con cháu nó xỉa xói thế đấy =))=))

  2. Tội nghiệp Phàm ca quá =)), mà giờ thì thế sau này ko biết có vậy ko ta … hô hô…*suy nghĩ suy nghĩ*
    Thansk ^^

  3. Nàng a, nàng là dùng QT edit hay là dùng bản raw thế? Bản QT bị thiếu đấy nàng à -_-|||, cảnh H ở trên là lần 2 rồi :-s

    1. Chẹp, cái này mình cũng biết, nhưng tổng thể không ảnh hưởng gì đến nội dung của mạch truyện nên mình cũng không bận tâm lắm :D
      Thiếu 9 chương thì phải, và mình cũng không thích H quá nhiều
      Sau này H thật tác giả cũng có nói ‘hai lần thân mật trước’ >'<

      1. Ta thấy đoạn đấy cũng có nhiều thứ quan trọng chứ ko chỉ là H a, điển hình là chuyện Quang ca thổ lộ với Lâm ca (ko đọc đoạn này thì vụ Lâm ca lạnh lùng với Quang ca sẽ hơi khó hiểu ‘-‘) . Thời gian của đoạn H thứ 2 này cũng là đã qua Tết nguyên đán rồi ‘_’

        1. Ừ, vậy nếu bạn có thì cho mình xin, vì mình đã làm đến chương 50 rồi, nên…. quay làm lại thì mình hơi nản
          Nhưng mình đọc để tham khảo và bổ sung
          Cảm ơn bạn trước ^^

  4. E rất thích, rất thích cách tiểu Phàm coi tiểu Lâm là thiên hạ. Cảm giác ôn nhu, đầy tình ý. Như thể người đó là tất cả trong cuộc đời này. Rất là ái ý sâu đậm. Ước gì sau này ny mình cũng thế :”>

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s