Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông-39,40

Chương 39

Tuy quan hệ của Trần Lâm và Tống Định Phàm đã được xác định, nhưng cũng không vì thế mà biến đổi như keo như sơn. Trừ bỏ những hiểu biết cùng thân mật khi bên nhau, hai người khi xa cũng không làm những chuyện lãng mạn thường có của tình nhân. Một phần vì tính cách của cả hai, cho nên vẫn cứ bình lặng như mối tình già. Trần Lâm ăn cơm cùng bọn họ, buổi tối Tống Đình Phàm ghé lại cửa hiệu, bất đồng duy nhất là có khi hắn sẽ ngủ lại một đêm. Không nên hiểu lầm, thật chỉ là ngủ lại ‘đơn thuần’

Không phải Tống Đình Phàm không có dục vọng về chuyện kia, chỉ là nơi của Trần Lâm có chút không tiện. Hắn chính là muốn làm qua, nhưng công tác thanh tẩy cuối cùng cũng không dễ dàng giải quyết như vậy, điểm ấy Tống Đình Phàm đã sớm thể nghiệm. Huống chi, hắn cũng không muốn vất vả Trần Lâm như vậy. Mà Trần Lâm lại càng không có ý tưởng về phương diện kia, Tống Đình Phàm không đề cập, cậu cũng không chủ động

Mục Kiệt Lưu Dụ cuối cùng vẫn rất có năng lực, tuy công việc Tống Đình Phàm giao cho rất nhiều, rất khó, nhưng bọn hắn vẫn hoàn thành tốt đẹp. Mọi người không được nghỉ Tết Tây nên chỉ còn trông ngóng vào Tết Nguyên Đán. Kì thật Tết Tây qua đi thì nháy mắt cũng đã đến Tết Nguyên Đán

Lưu Dụ nhìn công ty không còn lại bao nhiêu nhân viên, cảm thán thật lớn, “Tết Tây vẫn còn rất nhiều người, bây giờ, ai… Không muốn nói nữa”. Bởi vì Tống Đình Phàm đã nói sẽ cho nhân viên nghỉ Tết sớm, công việc của công ty căn bản cũng đã hoàn thành. Còn lại chỉ là việc lên kế hoạch hoạt động cho năm sau. Nhân viên của công ty ở lại không nhiều, còn lại chỉ là cán bộ cấp cao

Trần Lâm có nói qua với Tống Đình Phàm, Tết âm lịch cậu sẽ về nhà. Bọn họ dù sao cũng là một cửa hàng kinh doanh, không giống công ty Tống Đình Phàm để linh hoạt công việc mà nghỉ Tết sớm. Nên cậu nghỉ Tết vào 29 tháng Chạp. Nhân viên trong cửa hàng giống như không chịu nổi, ngày 27 đã liền xin Trần Lâm nghỉ phép. Trần Lâm không phải người xấu tính, những chuyện cậu có thể tự làm thì sẽ đảm đương. Cho nên ngày 29 hôm nay trong tiệm đã không còn ai khác

Trương Bá Quang mấy hôm trước có gọi điện thoại, nói sẽ đến cửa hiệu cùng đưa Trần Lâm về nhà ăn Tết. Trần Lâm tự nhiên cũng không giấu diếm Tống Đình Phàm, hơn nữa cậu không nghĩ có gì để phải giấu diếm. Cho nên khi Lưu Dụ mở miệng hỏi cậu chuyện nghỉ Tết, Trần Lâm thuận miệng nói, nhưng vài người bên cạnh cậu cũng không phải tùy ý nghe

Ngày 29, xe của Trương Bá Quang dừng trước cửa hiệu, nhân viên trong tiệm đã nghỉ hết, chỉ còn Tống Đình Phàm đang nói chuyện với Trần Lâm

– “Tiểu Lâm, Tiểu Lâm…”. Trương Bá Quang gọi vài tiếng, Trần Lâm đi ra

Thời điểm Trương Bá Quang nhìn thấy người sau lưng Trần Lâm, ánh mắt lại mị mị mất tự nhiên

– “Quang ca, anh đến rồi!”. Trần Lâm niềm nở chào đón, không khó nhìn ra nét vui tươi trên mặt

Trương Bá Quang theo thói quen vươn tay chuẩn bị sờ sờ đầu Trần Lâm, nhưng bị cậu nghiêng đầu trừng mắt

– “Hảo hảo hảo, anh sai rồi, phải không?”. Tươi cười lấy lòng

Tống Đình Phàm nhìn hai người, thủy chung không nói một lời

– “Nga, đúng rồi, Quang ca, đây là Tống Đình Phàm, hai người lần trước có gặp qua rồi”. Trần Lâm nhớ ra mình quên mất người bên cạnh

Trương Bá Quang bắt tay Tống Đình Phàm, điện quang hỏa thạch của hai người so với lần trước chỉ hơn chứ không kém. Bốn mắt hình nhau, thủy chung ngươi ta nhìn nhau, rốt cuộc bất phân thắng bại

– “Trần Lâm, vậy anh đi trước. Em chú ý đi đường an toàn”. Tống Đình Phàm nói với Trần Lâm, lại gật đầu chào Trương Bá Quang, đi ra

Tống Đình Phàm biết rõ, từ góc độ của Trần Lâm, quan hệ của hai người tuyệt đối an toàn; mà từ góc độ của Trương Bá Quang, nếu hắn không xuất hiện hôm nay, có lẽ cũng an toàn. Nhưng hiện tại hắn xuất hiện, có lẽ rất khó nói. Ánh mắt người kia nhìn Trần Lâm đầy thâm ý, tuyệt đối không phải mới năm một năm hai mà có, đã rất nhiều năm rồi đi. Nếu nhiều năm như vậy hắn vẫn không nắm chắc cơ hội, như vậy, hắn đã thua!

Tuy trong lòng chắc chắn như vậy, nhưng nam nhân ai cũng có chút lòng dạ hẹp hòi, nhất là những việc liên quan đến tình cảm, biết người biết ta mới có thể nắm chắc thắng lợi! Cho nên hôm nay Tống Đình Phàm vẫn ghé lại cửa hàng của Trần Lâm để tái kiến Trương Bá Quang một lần. Sau hai lần gặp mặt, Tống Đình Phàm không nghĩ mình sẽ bị đe dọa gắt gao, cho nên hắn không quá để ý chuyện này, để Trương Bá Quang chiếu cố chiếu cố Trần Lâm. Dù sao, đây cũng chỉ là tạm thời!

Thu hồi ánh mắt chăm chú thăm dò người kia, Trương Bá Quang dò hỏi, “Tiểu Lâm, em và người kia….”

Trần Lâm không biết Trương Bá Quang đã nhìn ra được gì, nhưng hiện tại cậu không có ý định giải thích với hắn, vì thế thay đổi câu trả lời, “Em hôm nay không phải sẽ về nhà nghỉ Tết sao? vì thế anh ta chỉ lại đây chào hỏi thôi”

– “Được rồi, Quang ca, em thu dọn xong rồi, chúng ta có thể đi chưa?”. Trần Lâm không để ý biểu tình do dự của Trương Bá Quang, đi vào phòng ngủ lấy gì đó

Trương Bá Quang có thể ngốc sao? Bước vào xã hội nhiều năm như vậy mới lên được vị trí như bây giờ, ánh mắt đánh giá không thể nói là tuyệt đỉnh nhưng tối thiểu cũng tinh ý rất nhiều. Hôm nay Trần Lâm lảng tránh như vậy, người kia lạnh lùng như vậy, giống như nhất định phải làm mình bị động

Trên đường về tuy Trương Bá Quang phập phồng bất định, nghi hoặc đầy trời, nhưng hắn cũng không muốn làm Trần Lâm khó xử. Hai người vẫn cứ tán gẫu trên đường. Nói chuyện công việc, nói tình hình gần đây của cả hai, nói không khí đón năm mới thế nào, dù sao những đề tài đại chúng như thế đều có thể dễ dàng tán chuyện. Một chút tẻ nhạt cũng không xuất hiện

Trần Lâm về đến nhà là 5h chiều, chân ba Trần đã khỏi hẳn. Biết hôm nay con trai trở về, mẹ Trần hôm nay đã để ba Trần xuống lầu đợi ở ngoài hiên, mà nàng hôm nay tự tay vào bếp làm cơm

– “Ba, sao ba ngồi ở đây a, trời vẫn còn lạnh lắm!”. Trần Lâm nói, liền đỡ ba Trần vào nhà ngồi

Ba Trần chỉ chỉ vào xe, Trần Lâm mới ý thức Quang ca còn ở đây. Cậu ngượng ngùng cười cười

– “Thúc thúc, Tiểu Lâm cũng không còn là tiểu hài tử. Người ngồi ở đây đợi làm gì a, có con ở đây người vẫn còn lo lắng!”. Trương Bá Quang tắt máy, vui đùa cũng ba Trần

– “Nào có như vậy, ta không phải chờ nó a, ta chờ con! Đi một chút, vào nhà ngồi chơi, a di con hôm nay tự mình xuống bếp nấu nhiều món ngon lắm!”

Quả thật, ba Trần ra hiên ngồi đợi vì muốn mời Trương Bá Quang vào nhà ăn cơm. Cha mẹ Trần vẫn nghĩ Trần Lâm còn cần hắn chiếu cố nhiều lắm, việc này bọn họ hiểu rất rõ. Thừa dịp hôm năm là 29 Tết, năm cũ còn có một ngày, thế nào cũng phải mời cơm người ta. Mà đêm mai là Giao Thừa không thể mời người ta vào nhà ăn cơm được. Tuy để sang năm sau cũng được, nhưng chuyện năm nay lại kéo dài đến sang năm, như vậy cũng không tốt lắm

– “Không được, không được, thúc thúc, con phải về nhà ăn cơm, cha mẹ con còn đang đợi ở nhà!” 

– “Chúng ta cũng mời ba mẹ con, bọn họ vốn nói sẽ đến, nhưng ba con hiện tại còn có bữa tiệc, tới không được. Đêm nay a, con vẫn phải ăn cơm nhà chúng ta”. Nói xong, ba Trần liếc mắt nhìn Trần Lâm

– “Quang ca, đi thôi, vào nhà em ăn cơm, mẹ em không có dễ dàng xuống bếp như vậy đâu”. Trần Lâm lại mời mọc, Trương Bá Quang cũng không tiện từ chối quá nhiều

Vì thế hắn quay lại xe lấy một ít quà vốn định tặng cha mẹ Trần ra. Năm nào cũng vậy, Trương Bá Quang ngoài việc đối tốt với Trần Lâm còn rất tốt với cha mẹ Trần, mỗi dịp lễ tết đều sẽ có quà cho hai người

Trần Lâm vào nhà nhìn thấy một bàn đầy đồ ăn liền sáng tỏ, xem ra lần này mẹ thật là mất một phen tâm tư nấu ăn. Trương Bá Quang làm sao không rõ, việc nấu cơm linh tinh ở Trần gia đều do ba Trần làm, 30 năm qua ba Trần hầu hạ mẹ Trần như hầu hạ Thái lão phật gia, không dễ dàng để nàng động thủ. Mà lần này mẹ Trần ra tay vào bếp, xem ra là thật tâm muốn cảm tạ hắn. Trương Bá Quang cao hứng lại vừa chua xót, dù sao từ khía cạnh nào cũng thấy có một chút khách sáo

Bên bàn cơm, mẹ Trần không ngừng săn sóc Trương Bá Quang, không thể không nhìn thấy tình cảm nồng hậu. Cho dù là đối tốt với con trai mình, mẹ Trần cũng không làm quá như thế. Trần Lâm nhìn, trong lòng có chút chua. Là, Quang ca quả là rất tốt với mình! Nhưng ân tình này lại để ba mẹ thay mình báo đáp, Trần Lâm cảm thấy mình có chút bất hiếu. Tính cách của ba mẹ, mình hiểu rõ nhất. Sống cả đời, sợ nhất là thiếu người khác cái gì, phiền toái người khác cái gì. Bây giờ hai người vì mình mà lại….

Ăn cơm chiều xong, Trương Bá Quang ngồi trong phòng khách Trần gia nói chuyện với ba Trần, Trần Lâm giúp mẹ rửa chén trong bếp

– “Mẹ, con…. cảm ơn hai người”. Trần Lâm nhất nhất nhận chén bát mẹ đã rửa xếp lên kệ, giống như vô tình nói

Mẹ Trần đột nhiên dừng tay, lé mắt nhìn con trai, “Yêu, con trai, con hiện tại mới cảm tạ chúng ta sinh con ra, có phải hay không có chút chậm rồi?”. Mẹ Trần trêu ghẹo

– “Mẹ!”. Trần Lâm bất đắc dĩ nũng nịu gọi, da mặt đều đã đỏ lên

Mẹ Trần lau tay, hai tay khoát lên vai con, “Con trai ngốc, con là con của chúng ta a! Có gì để cảm ơn!”. Thuận tay nhéo nhéo mặt con trai, mẹ Trần thật đang hoài niệm khuôn mặt bầu bĩnh trước kia của con. Tại sao sau khi Trần Lâm lớn lên, mặt lại không còn tròn trĩnh bầu bĩnh như nhỏ nữa?

– “Nói cho con biết, năm nay chúng ta chuẩn bị cho con một phần quà rất lớn! Con a, đợi đến mùng một năm mới sẽ nhận được”. Nói xong còn không quên cười thần bí với con trai

Trần Lâm cũng phối hợp hỏi thêm mấy câu, hoàn toàn thỏa mãn tính cách con nít của mẹ Trần. Nhìn mẹ đáng yêu như thế, Trần Lâm cảm động trong lòng. Cậu biết những chuyện khác cũng không cần phải nói

Thời gian không sai biệt lắm, Trần Lâm cầm một ít quà ba Trần giao đưa cho Trương Bá Quang, nói là quà cho ba mẹ hắn gì đó. Cùng Trương Bá Quang đi xuống lầu. Nhà hai người cũng nằm trong một tiểu khu, chỉ cách một tòa nhà mà thôi

– “Quang ca, đều là nhờ anh a, không thì em và ba làm sao nếm được tay nghề của mẹ, haha”

– “Vậy còn không mau cảm ơn anh, ơn của anh lớn lắm a”

– “Cũng được, anh muốn em cảm ơn anh như thế nào?”. Trần Lâm nghiêng đầu nhìn hắn

– “..Ách, muốn cảm ơn anh thật tốt, thì trả lời Quang ca một vấn đề đi”. Trương Bá Quang thật do dự, hắn không biết có nên bắt lấy cơ hội này hay không, dù vui đùa cũng có khi sẽ thành

– “Vấn đề gì?”. Giọng nói Trần Lâm đã nhẹ đi rất nhiều

Trương Bá Quang dừng bước, quay lại trước mặt Trần Lâm, nhìn cậu, “Em và Tống Đình Phàm kia là… bằng hữu sao?”. Trương Bá Quang hàm hồ hỏi vấn đề này, nhưng ý tứ cũng rất minh bạch. Cho dù không rõ, Trần Lâm ngẩng đầu nhìn đôi mắt đen láy kia cũng phải rõ

– “Ân”. Trần Lâm không do dự, cũng không lẩn tránh. Khi Trương Bá Quang nói muốn hỏi một chuyện, cậu đã đoán ra. Một tối này, tuy rằng Quang ca vui cười ngạn ngạn, nhưng Trần Lâm biết hắn có nghi vấn trong lòng nên không thoải mái, thậm chí là không vui

Trần Lâm trả lời nhanh như vậy, kiên định như vậy làm Trương Bá Quang phản ứng không kịp. Vốn tính toán sẽ hỏi thêm nhưng lại không dám. Hắn không biết vị thế của mình có thể hỏi nhiều được bao nhiêu

– “Như vậy a, vậy hai người rất thân đi, cũng tốt, có bằng hữu cũng thuận tiện, chiếu cố em thêm một chút”. Trương Bá Quang không nói rõ ràng, chỉ mở thêm thâm ý được che đậy trong lời nói. Trần Lâm thẳng thắn như thế làm hắn không biết làm sao, hắn ôm tia hi vọng nghĩ, có lẽ mình…. đa tâm, dù sao trong mắt hắn, Trần Lâm lúc nào cũng đơn thuần

Chương 40

Sau khi Trương Bá Quang đi về, có thể nói hắn cũng không hỏi gì thêm. Trần Lâm đã nghĩ, nếu hôm nay Quang ca hỏi, cậu sẽ trả lời; nếu hắn không hỏi; cậu cũng không chủ động nói ra. Có một số việc nhất định nói, nhưng có một số việc cũng không cần nhất định phải nói

Thời gian– sẽ trả lời tất cả

Về đến nhà, mẹ Trần nói ngày mai một nhà ba người ra đường sắm đồ Tết, coi như cả nhà cùng ra ngoài chơi một ngày. Đêm nay phải nghỉ ngơi thật tốt!

Họ hàng Trần gia không nhiều, mẹ Trần là con một, trong nhà không có anh chị em; ba Trần có một chị gái nhưng mắc bệnh đã qua đời. Những người khác là ngoại thích, không được tính là thân. Cho nên mỗi lần đón Tết ở Trần gia đều là chuyện của ba người một nhà. Mua hàng Tết và vân vân đều được định vào sáng ngày 29 và 30 Tết. Mà mẹ Trần muốn đợi con trai trở về cùng nhau mua sắm nên 29 vẫn chưa mua gì, sẽ đợi đến sáng mai

Tắm rửa xong, Trần Lâm nhìn thấy hai cuộc gọi nhỡ, đều là Tống Đình Phàm gọi. Không nghi ngờ gì, chỉ như vậy nhưng tâm tình người ta vô duyên vô cớ cũng tốt lên nhiều

– “Uy….”

Tuy cố bình tĩnh trong lòng, nhưng nghe được giọng nói trầm thấp vang lên, Trần Lâm vẫn cảm giác tim đập nhanh

“Em, em vừa mới đi tắm rửa”. Xấu hổ giải thích

– “Ân. Em về nhà lúc nào?”

– “Hơn 5h chiều, không phải em đã gửi tin cho anh rồi sao?”

– “Không nhận được”

– “Sao lại như vậy, có lẽ nghẽn mạng, haha”. Trần Lâm đoán. Người kia nhất định vì không nhận được tin nhắn mới gọi điện thoại,  được người khác quan tâm là một cảm giác rất tốt

Nghe Trần Lâm cười, tâm tình Tống Đình Phàm cũng vui hơn. Hai người nói thêm một lát rồi cúp máy. Trước kia, Lưu Dụ trong một lần tán chuyện đã nói cho Trần Lâm, Tết âm lịch năm nay là thời điểm mọi người rảnh rỗi nhất, nhưng cũng là thời điểm bọn họ bận rộn nhất. Công ty quay về Bắc Kinh, có rất nhiều việc cần phải lo. Tuy rằng Bắc Kinh cũng được xem là địa bàn của bọn họ, nhưng những phương diện quan trọng vẫn phải chuẩn bị tốt. Phỏng chừng việc xã giao bên bàn rượu, lần này Tống Đình Phàm cũng không được miễn trừ

Ngày hôm sau Trần Lâm cùng mẹ Trần ra đường mua đồ, người trên đường đông nghịt

– “Vốn tưởng hôm nay sẽ ít người, thế nào đã là 30 Tết người vẫn nhiều vậy a! Mẹ dự đoán sai a!”. Mẹ Trần một bên oán giận, một bên lôi kéo con trai đi vào trong đám người. Mẹ Trần không hỗ là người làm công tác văn nghệ, vài thập niên rồi vẫn giữ dáng rất đẹp, nhìn từ sau, nói đó là một cô gái hơn 20 tuổi cũng có người tin. Dáng người Trần Lâm càng không cần nói đến. Mà ba Trần còn nguy hiểm hơn, rõ ràng mập lên nhưng nhìn không thấy được bao nhiêu. Ngược lại, vòng bụng hơi to ra còn tăng thêm mị lực của tuổi trung niên. Chỉ là cố xuyên qua một đám người nhiễu loạn nên mị lực kia cũng khó nhìn thấy

Mẹ Trần vừa chọn đồ, vừa nói, cái này rất tốt a, cái kia không đáng giá tiền như vậy, nhưng mà xuống tay không tiếc. Nhìn trúng liền mua! Cuối cùng đều giao cho ba Trần giữ. Hai cha con liếc nhau, ý cười phi thường, trong lòng không cần nói cũng biết. Tính cách mẹ Trần là như vậy, ngày lễ ngày Tết, mua sắm là niềm vui, là thống khoái. Nếu phải tính toán chi li thì ăn Tết còn gì vui?!

Một nhà ba người, mua thịt cá, rau xanh cải trắng, đồ ăn nấu sẵn, hoa quả đồ ăn vặt, mua rất nhiều! Đương nhiên, bấy nhiêu cũng đủ cho ba người ăn. Trong nhà chỉ có ba người, mua nhiều cũng lãng phí, cho dù còn muốn tiêu tiền cũng không thể lãng phí như vậy.

8h sáng ra khỏi nhà, đến gần 1h chiều mới trở về. Mẹ Trần vung tay ngồi trên sô pha, “A, mệt chết, mệt chết, sao lại mệt như vậy?” 

Trần Lâm và cha cùng nói thầm trong lòng: còn không phải do mẹ dày vò!

Nhưng không ai dám nói ra, Trần Lâm vào bếp rót nước cho hai người

– “Mẹ, mẹ mệt rồi, vậy tối nay để con với ba làm! Mẹ nghỉ ngơi! Ba, ba nói có phải hay không?”

Ba Trần ngồi bên cạnh không ngừng gật đầu

Mẹ Trần mở to mắt, “Con trai, không cần lo cho mẹ, khó có được cơ hội chiếu cố hai người trong một năm, đêm nay a, mẹ vẫn phải làm”. Nói xong liền một hơi uống cạn li nước. Vẫn hào hứng đầy khí thế!

Hai cha con lại nhìn nhau cười

Đột nhiên, chuông cửa và chuông điện thoại đồng thời vang lên. Trần Lâm đi bắt điện thoại, ba Trần ra mở cửa

– “Uy”. Giọng nói Trần Lâm vẫn còn ý cười vì hành động của mẹ

“Anh về đến Bắc Kinh rồi”

– “A? Mọi người đều về?”

– “Ân? Vừa rồi cười gì vậy?”

– “Cười mẹ em”. Trần Lâm đại khái kể lại sự tình, Tống Đình Phàm nghe xong cũng cười thành tiếng

Nói thật, Trần Lâm chưa từng nghe qua tiếng cười giòn giã tinh khiết như vậy của Tống Đình Phàm. Trước kia nghe hắn cười thường không phải là trường hợp tốt, không thì mặt đối mặt, không khí luôn hơi căng thẳng. Nhưng chưa bao giờ như bây giờ. Có lẽ, là vì hai người không gặp mặt đi?

Trần Lâm nghĩ nửa ngày vẫn chưa hồi phục tinh thần, trên mặt lại đỏ ửng một tầng mỏng

– “Uy?”. Tống Đình Phàm đợi nửa ngày vẫn không thấy động tĩnh gì, “Trần Lâm, làm sao vậy?”

– “A, ách, không có gì”. Trần Lâm có chút xấu hổ mình lạc hồn lên trời cả buổi. Hơn nữa lại là vì tiếng cười của Tống Đình Phàm

Trần Lâm gác điện thoại, liền nhìn thấy cha mẹ Trần nhìn cậu kì quái. Trương Bá Quang khi nãy nhấn chuông cửa, tuy rằng đang ngồi yên những nhãn tình sáng đến trời

Vừa rồi, Trần Lâm đứng gần phòng kho nói chuyện điện thoại, nơi đó ánh sáng tối hơn trong nhà, hơn nữa là ánh sáng da cam mờ mờ. Ba người kia chưa ai nói gì bởi vì ánh sáng vừa chiếu vào làm ánh mắt Trần Lâm sáng ngời, nụ cười tươi tắn vốn có của Trần Lâm bây giờ lại hiện lên nét tươi tắn khác. Tóm lại ba người cùng nhau tán thành, trong nháy mắt kia, Trần Lâm rất xinh đẹp. Có lẽ dùng từ xinh đẹp để miêu tả một nam nhân luôn không thỏa đáng, bất quá đó là từ đúng nhất với Trần Lâm vừa rồi

Trương Bá Quang đến biếu trà cho nhà Trần Lâm. Từ khi thấy biểu tình kia của cậu, nội tâm hắn liền ở trong tình trạng bất an, hắn muốn biết vừa rồi Trần Lâm nói chuyện điện thoại với ai, hắn muốn biết có phải người kia làm Trần Lâm cười như vậy, hắn muốn biết Trần Lâm có phải hay không vì người kia mới cười như vậy… Rất nhiều điều muốn biết… Cuối cùng khi ra về, trong lòng hắn vẫn tràn ngập chấm hỏi chấm hỏi…. Nguyên lai, ở một nơi mình không biết, người mình nhiều năm tâm tâm niệm niệm vẫn có vẻ mặt kinh người như thế, đây là điều mình chưa thấy bao giờ…

Giống như nháy mắt kia, đều phá hủy hết thảy nhận thức của Trương Bá Quang với Trần Lâm

Trần Lâm tuy bị ba người nhìn chằm chằm cũng có chút xấu hổ nhưng vẫn không hỏi gì

Buổi chiều, Trần Lâm cùng ba Trần vào bếp giúp mẹ nấu ăn, mẹ Trần giống như vô tình hỏi, “Con trai, khi nào ra mắt bạn gái cho chúng ta biết a?”

Bàn tay đang làm thức ăn dừng lại một chút, sau đó lại tiếp tục, “Mẹ, con…. con còn chưa có bạn gái!”. Trần Lâm hơi khẩn trương trong lòng, với ý đồ của mẹ Trần, cậu chỉ có thể tìm một đáp án bên ngoài sự thực trước tiên. Cậu, quả thật không có bạn gái!

– “Nga, như vậy a, mẹ còn tưởng con có bạn trai rồi”

– “Khụ… khụ khụ…, em, em sao lại nói như vậy, Tiểu Lâm là con trai, bạn trai cái gì a!”. Ba Trần ngồi bên cạnh bị câu nói của mẹ Trần dọa cho sặc sụa. Không biết người ta nghe câu nói kia của mẹ Trần, có biết rằng nàng là khuê nữ có con trai không?

Mẹ Trần vẫn không ngại ngần gì, xuy xuy ba Trần. Không ai biết câu nói kia tột cùng là mẹ Trần vô tình hay cố ý. Chỉ là khi Trần Lâm nghe xong câu nói của cha, da mặt cũng có điểm đỏ ửng

Đến hết Tết mẹ Trần cũng không nhắc lại chuyện này

Ba người nhà Trần Lâm đón Tết thực truyền thống, buổi trưa ba người bận bịu chính là giúp mẹ Trần chuẩn bị một bữa tiệc lớn vào giao thừa. Ăn uống no đủ, cả nhà bắt đầu cùng nhau xem TV. Vừa xem TV vừa cùng nhau ăn bữa cơm tất niên. Tuy rằng ăn Tết truyền thống không chút mới mẻ, nhưng một nhà ba người đều thực hưởng thụ bầu không khí này. Có gì vui vẻ hơn việc cả nhà nhàn rỗi ngồi bên nhau, ngẫu nhiên vui đùa hạnh phúc?

Đêm giao thừa năm nay cũng như vậy, nhất là hài kịch làm cả nhà Trần Lâm lớn tiếng cười vang. Trần Lâm không chán ghét việc này, trái lại còn rất ưa thích, có thể bởi vì từ nhỏ đã như vậy nên Trần Lâm chưa bỏ qua đêm giao thừa nào. Nếu muốn hỏi những tiết mục nổi tiếng hằng năm, cậu cũng có thể một hai ba vanh cách kể tên

Chợt nghe mẹ Trần vừa ăn bánh chẻo vừa nói, “Ai nha, mẹ không thích xem Chu Quân diễn, hắn không có cổ, mặc quần áo sẽ mau chết hơn. Đổi đài đổi đài….”. Nhưng cuối cùng cũng không đổi dài

Khó coi, khó coi quá, mẹ Trần sẽ ồn ào như vậy trong chốc lát, nhưng hai cha con Trần gia không thấy phiền, ngược lại còn rất hưởng thụ, cả nhà đoàn tụ lúc nào cũng náo nhiệt như vậy!

Ăn bánh chẻo xong, Giao thừa mới bắt đầu được một nửa, còn 3 tiếng nữa mới sang năm mới. Vì thế dọn dẹp một chút, bày ra một chút đồ ăn vặt, ba người Trần gia lại tiếp tục xem truyền hình. Gia đình Trần Lâm là như vậy, năm nào cũng kiên trì xem hết đêm giao thừa, đợi thời khắc bước sang năm mới. Trong tiểu khu của bọn họ, 12h sẽ có pháo hoa, là chính quyền chuyên môn tổ chức, người thường muốn phóng cũng không có cơ hội. Chỉ có thể nhìn đã mắt

Trong TV bắt đầu đếm ngược, nhà Trần Lâm đều chạy ra ban công, đợi xem pháo hoa mĩ lệ lung linh phi phàm. Mẹ Trần lúc ấy sẽ giống tiểu hài nhi, nói nhao nhao nàng cũng muốn phóng cũng muốn phóng, nhưng hàng năm nàng đều không được phóng

Xem pháo hoa xong, trở lại phòng, Trần Lâm cầm điện thoại định gửi tin nhắn chúc mừng năm mới cho Tống Đình Phàm. Nhưng di động của cậu lại nhận được một tin nhắn trước tiên– đến từ Quang ca, “Trần Lâm, anh thích em”

Năm chữ, một dấu phẩu. Vô cùng đơn giản lại khiến hai mắt Trần Lâm choáng váng, trong lòng như bị nện một tảng đá to. Cậu nên nói thế nào? Cậu nên trả lời thế nào? Cậu có thể nói thế nào? Cậu có thể trả lời thế nào

Trần Lâm lăng lăng cầm điện thoại, trả lời cũng không phải, không trả lời cũng không phải. Mẹ Trần nhìn con trai đang ngốc lăng, “Ai, con trai, đừng thất thần, sang năm mới rồi, nhanh lên cho ba mẹ chúc tết”

Trần Lâm cất điện thoại vào túi. Trong lòng cười khổ, Quang ca, mừng năm mới, anh cho em một món quà thật lớn a!

Ba Trần mẹ Trần ngồi nghiêm chỉnh trên sô pha, con trai họ đứng đối diện. Trần Lâm nhìn biểu tình nghiêm túc của cha mẹ liền biết bọn họ có chuyện muốn nói. Vì thế tạm thời không nghĩ đến tin nhắn kia của Trương Bá Quang. Thực sự chăm chú đáp lại hai người

– “Ba, mẹ, chúc hai người năm mới hạnh phúc! Thân thể khỏe mạnh, bình an!”. Trần Lâm cúi 90 độ

– “Ân, chúc nhị hoàng tử của mẹ năm mới hạnh phúc! Sang năm có thể thực hiện giấc mộng! Mỗi ngày vui vẻ! Vĩnh viễn anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong”

– “Mẹ…”. Trần Lâm dở khóc dở cười nhìn mẹ

– “Cấp, Tiểu Lâm, đây là lì xì, ba mẹ lì xì năm mới cho con”. Ba Trần đã chuẩn bị sẵn một bao lì xì đưa cho con trai

Trần Lâm nhận lấy, xúc cảm dâng trào

Mẹ Trần vội vàng thúc giục, “Con trai, con trai, mau mở ra nhìn xem, nhìn xem”

Mẹ Trần gấp đến không đợi được, Trần Lâm mở bao lì xì, rút ra một chi phiếu— 10 vạn tệ

– “Mẹ, này…., ba… hai người đây là….”. Trần Lâm có chút không biết làm sao

– “Con trai, này xem như ba mẹ tài trợ quỹ cho con. Chúng ta đều biết giấc mộng của con, muốn mở cửa tiệm của riêng mình….”

– “Ba… Hai người làm sao lại biết?”

– “Con là con trai của chúng ta, chúng ta sao không biết!”. Mẹ Trần trừng mắt, ý bảo: con trai mình thật là khờ!

– “Con sau khi tốt nghiệp, không vào công ty mà lại chọn lựa cửa hàng mắt kính của Bá Quang, không phải vì muốn học hỏi kinh nghiệm, hơn nữa cũng thuộc ngành dịch vụ, có thể tiếp xúc với nhiều người sao?”. Ba Trần nói ra những suy nghĩ giấu trong lòng vài năm qua, nhưng cũng là lời rất hiểu con trai mình

– “Ba…”. Mắt Trần Lâm đã hơi phiếm đỏ. Tiếng ‘Ba’ kia cũng nghẹn ngào thẹn thùng. Đêm nay đích xác tình cảm rất nhiều

– “Yêu, nhìn hai cha con xem, cảm động a! Con trai, con ngốc a, con lớn như vậy còn được cha mẹ cho tiền tiêu, con không mừng thầm thì thôi còn khóc cái gì hả con!”

Trần Lâm bước tới ôm chầm lấy mẹ, “Cảm ơn mụ mụ” 

Câu này từ khi Trần Lâm học xong cấp 2 mẹ Trần chưa được nghe lại. Đều có nghĩa là ‘Mẹ’, nhưng hai tiếng ‘Mụ Mụ’ như vậy lâu rồi chưa được nghe lại. Mẹ Trần nghe xong trong lòng cảm động, mũi chua chua

– “Được rồi, được rồi, mẹ đi hấp bánh trôi, ăn nhanh rồi ngủ. Ngày mai, không, hôm nay mẹ muốn đi dạo phố!” 

5 thoughts on “Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông-39,40

  1. Tsk, quá trễ Quang ca, thật chia buồn.
    Em thích 2 người đàn ông nhà này, thật hiểu chuyển, thật hiểu nữ vương thụ trong nhà=)) =))

    1. =))=)) ước mơ được như nàng
      ước mơ được chồng ‘HẦU HẠ’ như lão phật gia =)). Anh chỉ cần lão phật gia thôi chứ không cần thái lão phật gia làm gì =))=))

      1. Cái này ah, năm mới tỏ tình bị từ chối đã là xui rồi, mà có làm gì đi nữa thì Phàm ca vẫn công thành đoạt đất thôi?! Nói chung là anh Quang nè là muốn năm nay xui tận mạng chứ còn j nữa!! :))!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s