Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông-45,46

Chương 45 

Trần Lâm muốn nhìn một chút biểu tình của Tống Đình Phàm lúc này, chính là cậu không dám, cậu sợ hãi sự trầm mặc của Tống Đình Phàm. Ngay thời điểm Trần Lâm nghĩ mình sẽ bị bầu không khí này đông lạnh Tống Đình Phàm đã mở miệng, nghiến răng nghiến lợi rồi cực lực nhẫn nại, “RÚT-LẠI-NHỮNG-LỜI-EM-VỪA-NÓI!”

Trần Lâm cả kinh, một cử động nhỏ cũng không dám. Thật ra, cậu chưa bao giờ thấy Tống Đình Phàm tức giận rõ ràng như bây giờ, trước kia cho dù Tống Đình Phàm không vui người khác cơ hồ cũng không nhận ra. Nhưng hiện tại, Trần Lâm sợ, thực sự sợ. Cậu không dám tưởng tượng tiếp theo Tống Đình Phàm sẽ làm gì mình. Kì thật, lời kia vừa ra khỏi miệng, Trần Lâm cũng biết mình sai rồi, cậu hối hận. Nói vậy, không chỉ vũ nhục Tống Đình Phàm, mà còn vũ nhục chính mình!

Cậu cũng không biết tại sao mình lại thốt ra như vậy, bình thường mình không lỗ mãng tùy tiện thế, vì cái gì mỗi khi đối mặt Tống Đình Phàm, mình luôn không là chính mình chứ?

Đúng vậy, Tống Đình Phàm làm sao xem cậu là nữ nhân? Hắn có nói những lời này, nọ, đó, kia, cũng giữ gìn rõ ràng chính kiến của mình. Nhưng là người ta cho điều kiện tiên quyết, người ta nói sẽ để mình giải quyết trước, nếu mình giải quyết không được mới nhúng tay, cũng không phong bế quyền chủ quyết của mình! Hắn cho mình đủ quyền tự chủ, chính mình thế nào sẽ cho rằng hắn xem mình là nữ nhân?

Trần Lâm nếu ý thức mình không làm gì sai, có chết cũng không sửa lại. Có sai cậu sẽ thừa nhận

– “Thực xin lỗi. Em… nhất thời nói sai…”. Trần Lâm nơm nớp lo sợ giải thích. Cậu hiện tại không nắm bắt được tâm tình của Tống Đình Phàm

Nghe Trần Lâm thành tâm giải thích, hơn nữa trong thời gian mình trầm mặc thiên hạ sắc mặt hết trắng rồi xanh, Tống Đình Phàm như vậy cũng đã đủ cho Trần Lâm chuyển một vòng tâm tư. Chính là, dù có như vậy, hắn cũng không nghĩ sẽ bỏ qua ngay. Trần Lâm này, phải bị giáo huấn, thế nhưng có thế nói ra những lời không suy nghĩ như vậy!

Tống Đình Phàm lạnh mắt nhìn Trần Lâm, chút ý tứ tha thứ cũng không có. Trần Lâm nhìn thấy lại hốt hoảng một trận trong lòng

– “Ngày mai anh lái xe lại đây mang hành lí của em để tạm ở chỗ anh, em có thể về nhà một chuyến, sau đó trực tiếp đến Bắc Kinh”. Ngữ khí không lạnh không đạm nhưng cũng nghe ra vài phần cường ngạnh

Trần Lâm há mồm định phản bác nhưng bị Tống Đình Phàm liếc mắt một cái lại im lặng

– “Thế nào? Em còn muốn nói lời khác?”

Trần Lâm muốn hỏi, anh không cùng về Bắc Kinh với em sao? Nhưng ánh mắt lạnh lùng tà nghễ của Tống Đình Phàm nói rõ hắn chưa hết giận, Trần Lâm sợ có hỏi cũng như không, vì thế đôi môi đã mở ra cũng không phát ra tiếng

– “Anh đi tắm rửa”. Tống Đình Phàm không hề liếc nhìn Trần Lâm một cái đã trực tiếp đi vào buồng vệ sinh

Trần Lâm cứ căng cứng như vậy nghe Tống Đình Phàm nhất ngôn nhất ngữ, nhìn Tống Đình Phàm nhất cử nhất động. Đến khi tiếng cửa buồng vệ sinh đóng lại, cậu mới thanh tỉnh một chút. Lòng tràn đầy ủy khuất nhưng không thể nói ra. Bởi lí do tiên quyết là, cậu quả thật đã nói sai

Khi hai người nằm trên giường, Trần Lâm vẫn co quắp bất an đối mặt Tống Đình Phàm. Thân thể cứng ngắc cũng truyền cho Tống Đình Phàm tin tức này. Tống Đình Phàm bất đắc dĩ, động tay một chút kéo người vào lồng ngực. Tống Đình Phàm hiểu rõ sách lược, thiên hạ có điểm xao sơn chấn hổ là tốt rồi, làm gì cũng một vừa hai phải

– “Mời các nàng ăn cơm hay không, tùy em quyết định. Nếu không phải tất yếu thì cũng không cần thiết. Không ai trách em, cũng không ai trách móc lí do của em. Về phần Quang ca kia của em, nếu đã gửi đơn từ chức, nói lời từ biệt cũng không khác không nói là bao”. Giọng nói Tống Đình Phàm đã khôi phục hương vị bình thường

– “Ân”. Trần Lâm cũng nghĩ như vậy, cậu rời đi không có nghĩa về sau không gặp được các nàng, vấn đề ăn bữa cơm sau này vẫn có cơ hội. Bất quá Trần Lâm nghĩ, cậu hẳn là phải nói chuyện với Lí Tiểu Phàm một lần. Mà đối với Quang ca, Trần Lâm nếu đã tính toán đối xử lạnh nhạt, như vậy cậu từ chức theo trình tự công việc là được rồi, thông báo hay không thông báo cho Trương Bá Quang một tiếng đều phụ thuộc tâm tình của Trần Lâm, mà cậu vốn không có ý định thông báo

Sau khi Trần Lâm và Tống Đình Phàm trải qua mâu thuẫn nhỏ này, quan hệ hai người rõ ràng không còn dung hợp nhu sướng như trước. Nguyên nhân đầu tiên là từ Trần Lâm, Trần Lâm thực sự bị dọa, cậu hoài nghi mình hiểu hết người này sao? Thời điểm áp suất quanh Tống Đình Phàm rất thấp kia, Trần Lâm đều cảm giác hô hấp khó khăn. Cho nên, sau đó đối mặt với Tống Đình Phàm, vô hình trung cậu đều cẩn thận giữ khoảng cách. Mà Tống Đình Phàm dù biết rõ thế cũng không quan tâm

Nghĩ đến, hắn đều có ý định của mình!

Ngày hôm sau Tống Đình Phàm lại cửa hàng đón cậu, nhưng Lí Tiểu Phàm lại nói mọi người định cùng Trần Lâm đi ăn cơm trưa, xem như là tiệc chia tay. Trần Lâm tất nhiên vui vẻ đáp ứng, bởi vì Lí Tiểu Phàm chủ động hòa hảo với cậu. Bất quá Trần Lâm lo lắng có khách hàng đến tìm nên chuyển thời gian ăn cơm thành bữa chiều. Cậu muộn một ngày cũng không sao. Đương nhiên, chuyện này Trần Lâm cũng gọi điện báo Tống Đình Phàm, Tống Đình Phàm không nói gì, toàn bộ đều nghe theo Trần Lâm

Cửa hàng Trần Lâm ăn cơm, bên bàn cơm ai cũng lộ vẻ lưu luyến không tha, đương nhiên cũng khách sáo hàn huyên chúc mừng tiền đồ của Trần Lâm, thêm vài lời linh tinh nữa. Tuy rằng trong cửa hàng có vài người không hài lòng với quyết định từ chức đột ngột của cậu, nhưng ai cũng hiểu đạo lí người đứng chỗ cao, nước chảy chỗ thấp. Nếu Trần Lâm không giải thích minh xác, các nàng cũng không có lí do gì để tìm tòi đào sâu. Ai cũng không phải tinh khiết vừa vào đời, điểm tôn trọng tự do cá nhân ấy vẫn làm được

Kim Tinh trước kia vì Trần Lâm không chú ý đến tâm tình của Lí Tiểu Phàm, rồi không thông báo kịp thời cho mọi người tin tức chuyển đi cũng có chút trách cứ, bây giờ cũng tan thành mây khói

Kì thật nếu nói thẳng ra, Kim Tinh cũng không trách cứ lí do của Trần Lâm. Bởi vì hai việc kia thì có một không phụ thuộc vào chủ quan Trần Lâm. Trần Lâm đã thông báo mình sắp sửa rời cửa hàng, cũng không trách được gì. Về phần Lí Tiểu Phàm, Kim Tinh rất quan tâm chuyện của cô, đương nhiên, Lí Tiểu Phàm cũng phải một phen khai đạo giải thích, Kim Tinh mới lượng giải

Đến đây, Lí Tiểu Phàm đã có thể hiểu Trần Lâm, chính là sẽ phải nói ra, duy trì lâu sẽ khó nói. Vì thế, ăn cơm xong, Lí Tiểu Phàm hẹn Trần Lâm đến quán cà phê, xem như cho hai người một cơ hội nói chuyện với nhau

– “Trần Lâm, thực xin lỗi”

Trần Lâm đang nghịch tách cà phê, ngẩng đầu nhìn Lí Tiểu Phàm, đột nhiên tươi cười. Cậu biết vì sao Lí Tiểu Phàm lại nói vậy, hẳn là vì thái độ lảng tránh lạnh nhạt của cô trong thời gian qua đi

– “Tôi biết gần đây tôi có chút thất thường, tôi chỉ là có chút… không lí giải được….”. Lí Tiểu Phàm không hiểu mình nói gì, nàng nghĩ mình có thể hiểu tâm trạng của Trần Lâm, nhưng những lời vừa nói đây, nàng phát hiện nàng còn không hiểu mình. Trần Lâm, thực sự cùng người kia quay về Bắc Kinh sao?

Trần Lâm không giật mình vì những lời đột ngột của Lí Tiểu Phàm. Cậu đã sớm biết, theo tác phong của Lí Tiểu Phàm, nàng không thể chỉ vì mình từ chức mà thay đổi thái độ, xem ra lời nói của Lưu Dụ ngày đó vẫn ảnh hưởng nhất định đến nàng

Trần Lâm nhấp một ngụm cà phê, thật đắng, mình chưa bao giờ thích cà phê. Đặt tách xuống, Trần Lâm ngậm hai viên đường vào cho đỡ đắng. Lí Tiểu Phàm lúc này mới tươi cười trấn an

– “Tiểu Phàm, không cần giải thích. Tôi cũng không có ý trách cô”

Trần Lâm nói vậy làm cho Tiểu Phàm hạ khóe môi, tựa tiếu phi tiếu

– “Trần Lâm, anh luôn như vậy, tất cả mọi chuyện theo anh đều là râu ria, có lẽ thái độ lặng im bình tĩnh của anh là vĩnh viễn. Có lẽ, theo ý anh, tôi không cần phải giải thích, chính là tôi tự biết mình đã vượt qua hạn độ của anh. Ngẫm lại xem, tôi có lí do gì để phản ứng với anh như vậy. Nếu là bằng hữu, tôi cũng không quá khích như thế”. Lí Tiểu Phàm giống như vừa nén giận vừa không làm Trần Lâm thình thịch từng đợt trong lòng

Cậu không ngờ, mình, nguyên lai, vẫn làm người khác có ấn tượng như vậy…

Là, thái độ làm người của cậu quả nhiên dừng lại ở một chừng mực nội tâm nhất định, không dễ dàng để người khác quấy rầy, đối đãi với người chung quanh là tiếp cận không thân cận, quan tâm cũng không quan tâm, kết giao không thâm giao. Trần Lâm vẫn cho rằng như vậy không có gì không tốt, ít nhất đến giờ cậu cũng không thấy có gì không đúng. Chẳng lẽ nguyên tắc làm người của mình từ trước đến nay đã làm cho Tiểu Phàm có ấn tượng như thế sao?

– “Tiểu Phàm, cô có thể đã lầm, tôi tuy rằng im lặng bình tĩnh, có thể tính cách của tôi không hướng ngoại, nhưng điều đó không có nghĩa việc gì với tôi cũng là râu ria. Tôi biết rõ như thế, ví dụ, nếu cô nói cô không quan trọng với tôi, tôi không cần…. ngồi đây nghe cô nói những lời này mà có thể tìm lí do thoái thác”. Trần Lâm dùng ngữ khí lạnh nhạt bày tỏ quan điểm của mình, câu cuối lại thay đổi khẩu khí

– “Tôi nghĩ, cô vẫn là đang nghi vấn quan hệ của tôi và Tống Đình Phàm đi”. Trần Lâm dùng câu hỏi tu từ để biểu đạt ý tứ

– “Tôi và anh ấy thật là ở cùng nhau”

Chương 46 

Lí Tiểu Phàm mở to hai mắt, sự tình nàng hoài nghi trong lòng bây giờ được Trần Lâm bình tĩnh nói ra, nói Lí Tiểu Phàm không cả kinh là nói dối. Chính là, nàng trấn định rất nhanh, có gì để cả kinh đâu? Mình không phải đã sớm nhận thấy sao? Điều không ngờ nhất là đương sự thản nhiên khẳng định. Mà hiện tại, Trần Lâm cũng đã giải thích cho cô

Kì thật chuyện đêm nay Tiểu Phàm muốn hỏi cũng là việc Trần Lâm quay về Bắc Kinh cùng Tống Đình phàm. Nhưng nàng không tìm ra lí do uyển chuyển để mở lời, thật không ngờ Trần Lâm lại thẳng thắn nói ra như vậy. Lí Tiểu Phàm vẫn có ý định nói Trần Lâm ở lại, nàng không phủ nhận mình có ý định đó, vì lo lắng cho Trần Lâm nhiều hơn

Không biết có phải nàng lo lắng quá nhiều hay không, tuy rằng nàng không kì thị đồng tính luyến ái, nhưng sự việc diễn ra với Trần Lâm làm nàng sầu lo. Cho dù không tự tìm hiểu, nhưng thông tin vỉa hè cũng đủ Lí Tiểu Phàm biết con đường đồng tính luyến ái đó không dễ đi, một người đơn thuần chất phác như Trần Lâm có thể thích ứng mà vượt qua mọi trở ngại trên đường sao? Hơn nữa tình cảm của Trần Lâm và người kia cũng mới bắt đầu không lâu đi? Một thời gian ngắn như vậy đã đủ cho Trần Lâm quyết định quay về Bắc Kinh cùng người kia sao? Liên tiếp nhưng nghi vấn trăn trở, nàng vẫn rất lo cho Trần Lâm

Đoạn thời gian vừa rồi, nàng vài lần muốn đề cập chuyện này với Trần Lâm, chính là luôn không biết làm sao mở miệng. Nguyên nhất thứ nhất, nàng không chắc chắn hai người Trần Lâm và Tống Đình Phàm có yêu nhau hay không; thứ hai, theo tính cách của Trần Lâm, dù nàng có là bằng hữu thì nói ra việc này cũng có vẻ quá đáng

Vừa rồi, Trần Lâm nói những lời đó, đã có ý miễn cưỡng mình đi?

– “Anh… anh không lo lắng sao?”. Hỏi xong, Lí Tiểu Phàm mới ý thức được câu hỏi cảu mình dư thừa đến nhường nào. Không suy nghĩ kĩ càng thì Trần Lâm có thể đáp ứng người kia sao?

Trần Lâm kiên định gật đầu với Lí Tiểu Phàm. Bởi vì Trần Lâm cần sự ủng hộ để tin tưởng vào kết quả sau này của mình và Tống Đình Phàm, thời gian này Trần Lâm rất bất an. Xung đột nho nhỏ kia lại càng dấy lên những bất an trong lòng

– “A, tôi không muốn tò mò. Nhưng… anh vì anh ta mới từ chức?”. Lí Tiểu Phàm không bận tâm nhiều, nếu chính mình muốn thổ lộ thì liền thổ lộ đi

Phải trả lời thế nào? Không thể nói phải, cũng không thể nói không phải. Cho dù không thông báo cho Quang ca, Tống Đình Phàm phải về Bắc Kinh, mình vẫn sẽ từ chức. Không, có lẽ còn có cách giải quyết khác, là xin Quang ca chuyển công tác của mình về Bắc Kinh, không nhất định phải dùng đến lựa chọn từ chức duy nhất này

Cho nên Trần Lâm trả lời Lí Tiểu phàm, “Cứ xem là vậy đi!”. Cậu không nghĩ sẽ nói chuyện tình cảm của mình cho Quang ca nghe, không chỉ vì muốn giữ mặt mũi cho Quang ca, mà còn không muốn Tiểu Phàm suy nghĩ quá nhiều

Nhưng Trần Lâm không quan tâm nhiều, nếu lúc này cậu nói ra, có lẽ sẽ làm cho Tiểu Phàm bớt lo lắng và hiểu ra vài điều khác, ít nhất Tiểu Phàm sẽ hiểu cậu từ chức không phải là một quyết định dễ dàng chỉ vì Tống Đình Phàm, bên cạnh đó còn lí do khác, nhưng cậu không nghĩ sẽ nói ra bây giờ. Vì Trần Lâm không nói gì nên Lí Tiểu Phàm mới càng lo lắng. Đến nhiều năm sau này, Lí Tiểu Phàm mới hiểu tất cả những nguyên nhân làm Trần Lâm từ chức, lúc đó nàng chỉ có thể cười thoải mái

Câu ‘xem như là vậy đi’ của Trần Lâm làm Tiểu Phàm rất khó hiểu

– “Cái gì ‘xem như là vậy đi’?”. Lí Tiểu Phàm hỏi theo bản năng

Trần Lâm mất tự nhiên nhíu nhíu mày, Tiểu Phàm đêm nay làm sao vậy? Bỗng dưng lại gây sự?

Bất quá Trần Lâm vẫn kiềm chế mà giải thích cho nàng, “Khi bắt đầu công việc này tôi đã có dự tính của mình. Hiện tại từ chức cũng là trong dự định, không hoàn toàn là vì anh ấy”. Trần Lâm nói đầy đủ rõ ràng

Lí Tiểu Phàm nghe xong chỉ nghĩ Trần Lâm cãi chày cãi cối, chính là Trần Lâm có giải thích cũng rất mập mờ, nghĩa là cậu không muốn nói ra. Cho nên Lí Tiểu Phàm cũng không dây dưa nữa, chỉ thay đổi sang vấn đề khác

 “Trần Lâm, anh có lo lắng việc bị phụ huynh mình phát hiện, phụ huynh anh ta, bằng hữu thân thích, hoặc những quan niệm xã hội không, hai người phải đối mặt với tất cả sao?”

Trần Lâm trầm mặc, Lí Tiểu Phàm cụ thể vạch rõ ‘một ít vấn đề’ Tống Đình Phàm từng nói

Trần Lâm không phải không nghĩ đến những vấn đề này, trước khi đáp ứng Tống Đình Phàm cậu cũng đã lo lắng qua, nhưng không thể tìm ra câu trả lời xác thực. Sau khi đáp ứng Tống Đình Phàm, người kia nói sẽ cho mình thời gian. Mà thời gian này, Trần Lâm chỉ lo cho cha mẹ mình, hi vọng bọn họ càng biết muộn càng tốt, không cần bọn họ phải…. vì mình mà thương tâm quá sớm. Trần Lâm nghĩ đây là cách hiếu thuận mềm dẻo duy nhất mình có thể đền đáp cha mẹ

Cũng không phải muốn giấu diếm, chỉ là những chuyện có thể tổn thương người khác nếu tránh được thì nên tránh, như vậy có thể không nói ra bao lâu thì sẽ tốt bấy lâu. Về phần người khác, Trần Lâm không quan tâm, hành vi của mình, đạo đức của mình không tổn hại gì đến đạo đức xã hội, vậy thì người khác có thể trách gì, có thể bàn tán gì?

Khi Trần Lâm đang trầm mặc, bên ngoài trời đổ mưa. Cơn mưa rất lớn tạt vào khung cửa thủy tinh của quán cà phê từng giọt nặng nề giòn vang

Trần Lâm nhìn mưa ngoài cửa sổ, ánh mắt mênh mông, “Mưa rồi…..”

– “Tiểu Phàm, đừng hỏi tôi những chuyện xảy ra trong tương lai, vì chính tôi cũng không biết đích xác thế nào. Không thể phủ nhận, việc cô hỏi cũng là việc tôi lo lắng, nhưng lo lắng thì làm được gì? …. Cha mẹ tôi, haha, tôi vẫn không nghĩ nếu bọn họ kiên trì phản đối, tôi nên…. lựa chọn thế nào, hay nói cách khác, tôi vẫn không dám nghĩ đến…”

Giọng nói Trần Lâm yếu ớt và mờ mịt hiếm thấy, Lí Tiểu Phàm chưa từng gặp qua một Trần Lâm như vậy, nàng đau lòng

– “Trần Lâm, tôi….”

Trần Lâm khoát tay, chậm rãi nói tiếp, “Tiểu Phàm, cô biết không? Từ nhỏ đến lớn tôi chưa làm cha mẹ lo lắng quan tâm lần nào, không phải họ không thương tôi hay công việc của họ quả bận rộn. Ngược lại, bọn họ rất yêu tôi, dùng cách thức giáo dục tự do để tôi lớn lên, hơn nữa… còn để tôi quyết định mọi chuyện. Không ép buộc tôi bất kì chuyện gì, đến giờ tôi vẫn nghĩ mình rất may mắn khi có cha mẹ như vậy. Chính là, có lẽ trong tương lai không xa tôi sẽ làm họ tổn thương không thể vãn hồi….”

Không biết vì ý nghĩ gì, vì muốn an ủi khuyên can Trần Lâm, Lí Tiểu Phàm vội vàng mở miệng, “Không phải không thể vãn hồi, còn kịp, còn kịp, còn có thể vãn hồi….”

Có thể bởi vì quá mức kích động, giọng nói Lí Tiểu Phàm cao vút lên làm Trần Lâm kinh ngạc. Thu hồi ánh mắt vẫn đang nhìn ngoài cửa sổ, Trần Lâm nhìn thẳng Lí Tiểu Phàm, cười ‘phì’ một tiếng

– “Tiểu Phàm, hài quá, kích động như vậy a!”. Lắc đầu, khuôn mặt tươi cười bất đắc dĩ

Đột nhiên, điện thoại Trần Lâm vang lên, nhìn tên người gọi đến, Trần Lâm cũng không ngại ngần gì mà thoải mái bắt máy trước mặt Tiểu Phàm

– “Uy”

– “Ân, em ở quán cà phê Bán Đảo”

– “Hảo, vậy em cúp máy”

Lí Tiểu Phàm nhìn Trần Lâm, khi có cuộc gọi đến, nhưng mê man và yếu ớt của Trần Lâm biến mất không chút bóng dáng, ngược lại, trên mặt còn có vẻ an tâm

Cúp điện thoại, Trần Lâm có chút xấu hổ nhìn Lí Tiểu Phàm, phải biết rằng cậu chưa bao giờ bộc bạch nội tâm quá nhiều với một ai đó như vừa rồi. Nhưng thật ra Lí Tiểu Phàm hiểu được, bây giờ Trần Lâm cũng đã nói quá nhiều với mình. Mặc kệ trước kia bởi vì mình muốn thổ lộ hết với Trần Lâm mới có bữa gặp mặt này, ít nhất bây giờ nàng cũng được nghe Trần Lâm bộc bạch

Trần Lâm khôi phục vẻ mặt bình tĩnh lạnh nhạt như bình thường mới nói, “Ách, anh ấy lát nữa sẽ lại đây”. Trần Lâm không có ý định giấu diếm nội dung đoạn hội thoại vừa rồi với Tống Đình Phàm

Lí Tiểu Phàm nhìn bên ngoài vẫn đang mưa to, “Vì trời mưa?”

Trần Lâm nghe Lí Tiểu Phàm hỏi, trong lòng có chút buồn cười, lắc đầu, “Tiểu Phàm, chúng tôi không phải thiếu nam thiếu nữ, không được lãng mạn như vậy”

Ánh mắt Lí Tiểu Phàm như không tin, Trần Lâm mặc dù buồn cười nhưng cũng không giải thích thêm

– “Trần Lâm, nếu có thể vãn hồi, không làm cho cha mẹ anh thương tâm, anh nguyện ý sẽ chọn lựa sao?”. Lí Tiểu Phàm dò hỏi, không biết tại sao khi nghe Trần Lâm nói thế, nàng vẫn muốn thử thêm một lần

Không khí vốn vừa thả lỏng được một chút, vì câu hỏi của Lí Tiểu Phàm lại bắt đầu tịch mịch

– “Lựa chọn? Lựa chọn kết hôn với nữ nhân sao?”

Lí Tiểu Phàm không rõ câu hỏi này của Trần Lâm muốn ám chỉ điều gì, nàng không dám ngẩng đầu nhìn mắt cậu. Cúi đầu, miễn cưỡng ‘Ân’ một tiếng

– “Tôi…. không biết…. Nói thật, chính mình có phải là…. đồng tính luyến ái không, đến giờ tôi vẫn không rõ ràng….”. Trần Lâm thực khó khăn nói ra bốn chữ ‘đồng tính luyến ái’

Lí Tiểu Phàm nhấc mạnh đầu, “A, kia…. Vậy anh thế nào lại cùng anh ta….”. Ánh mắt mở to

– “Tôi, tôi cũng không biết, những người khác tôi không nghĩ qua”

Lí Tiểu Phàm giật mình, không biết quan hệ hai người đã tiến triển đến đâu, nhưng thật không ngờ, Trần Lâm cũng mơ hồ như vậy sao?

Lí Tiểu Phàm không biết nên hỏi gì Trần Lâm nữa

– “Được rồi, Tiểu Phàm, không cần lại hỏi tôi. Những vấn đề tiếp theo tôi đều không trả lời được”

Lí Tiểu Phàm không rõ ý của Trần Lâm, chính là theo ánh mắt Trần Lâm, nàng hiểu được

Người kia, đến đây

8 thoughts on “Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông-45,46

    1. Về Bắc Kinh yêu nhau dễ dàng, chung sống gian nan =))
      Chẳng qua có người đợi khong được, muốn thấy cảnh sinh hoạt gia đình đó mà ;;)

  1. Ai nha~~ thấy chị edit đam mỹ lâu nay rồi mà chưa nghía qua. Đêm qua rảnh lại ngồi đọc chút, không nghĩ lại thú vị như vậy. Em cũng hay đọc đam mỹ nhưng toàn đọc cổ trang không á, hiện đại văn không đọc mấy, càng không nói thanh thủy văn. Nhưng lâu đổi món cũng hay ;)) Đời thực được mấy cuộc tình yêu nhau chết đi sống lại, long trời lở đất =)) Cứ nhẹ nhàng thực tế như này lại hay.

    Thực ra em định đọc hết rồi com luôn thể ( vì chị cũng làm xong bộ này rồi mà ^^ ~~ hảo nhanh ) nhưng đọc mấy chương này thấy căng quá. Thế nào mà Phàm ca cùng Lâm ca lại chiến tranh tâm lí thế này :-ss đọc có chút trúc trắc ( nghĩ đã minh bạch lại có chút ko minh bạch @@ ). Ah~~ thôi thì đọc tiếp rồi hạ hồi phân giải ^^~~

    Cảm ơn chị nhìu nha :x * Hun trộm cái *

    1. Hahaha, tình yêu thường nhật theo kinh nghiệm của chị thì nó bình dị và đơn giản thế này thôi, chứ không to tát quá đâu
      Nhưng chị sợ kiểu chiến tranh tâm lí thế này lắm, có gì thì chị nói ngay chứ cứ im im mà… thu liễm thế này thì……. :))
      *Hun trộm lại*
      Chúc em vui! ^^v

  2. Không biết tính tình 2 người về sau có thay đổi gì kO nhưng hiện giờ mình thực sự kO thích cp chính, công thì lạnh lùng, bá đạo, tính tình như cha ngta vậy. Nvat thụ thì ngày càng nhược (đối với nvat công) và quá vô tình với người anh – BQuang đã chăm sóc mình bao nhiêu năm cùng những nvien trong tiệm kính. Dù sao cũng cảm ơn Quỳnh đã edit truyện này. Ngày vui.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s