Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 53,54

Chương 53

Tống Đình Phàm tựa ngày càng gần, Trần Lâm có thể tinh tường cảm nhận hơi thở ấm ấp phả trên mặt mình, còn có mùi kem đánh răng thơm ngát thản nhiên tản ra. Cúi mắt, Trần Lâm cũng không dám thở mạnh một chút

Tống Đình Phàm thấy bộ dáng quẫn bách thẹn thùng của Trần Lâm liền trực tiếp đem chóp mũi cọ vào hai má cậu, trêu chọc, “Hiện tại a, còn không phải em không dám thở….”. Trần Lâm còn không hiểu ý tứ gì, vừa định ngẩng đầu, thì lại vô tình dâng môi mình đến miệng Tống Đình Phàm. Hắn tất nhiên không bỏ qua, trực tiếp hàm trụ

Hai tay Tống Đình Phàm đặt ở bả vai và lưng Trần Lâm, trực tiếp gắt gao kéo cậu về hướng mình. Chiếc hôn này không giống những lần trước kia, mãnh liệt tình cảm, nóng bỏng đam mê, không kìm lòng được. Trần Lâm không biết Tống Đình Phàm là làm sao, nhưng tựa hồ cũng biết người trước mắt này đêm nay phải bạo phát. Hai cặp môi càng không ngừng biến hóa góc độ, trao đổi nước bọt lẫn nhau, phòng ngủ lặng im vọng rõ tiếng hai người

– “Ô…. Ân…..”. Trần Lâm cảm giác đầu lưỡi của mình bị Tống Đình Phàm mút run lên, chính là người trước mắt không có ý định buông tha

Hai người đột nhiên có khe hở, Tống Đình Phàm ấm ách nói, “Đáp lại anh, Trần Lâm….”. Vừa dứt lời liền tiếp tục hấp trụ đôi môi kiều diễm ướt át đã mọng đỏ của Trần Lâm. Trần Lâm mờ mịt không biết làm sao, cậu tất nhiên hiểu ý Tống Đình Phàm muốn nói

Chính là…..

Quả thật, hai người có vài lên tiếp xúc thân mật trước kia, Trần Lâm dù không cự tuyệt nhưng cũng không quá chủ động, có lẽ vì tính cách và cũng vì xấu hổ. Khi Trần Lâm vẫn chưa có phản ứng gì, Tống Đình Phàm đã khẩn cấp công thành đoạt đất

Trần Lâm chỉ biết thân mình ngày càng mềm ra, ngày càng nóng lên, giống như có một loại cảm xúc không tên trong cơ thể thoát ra. Khi Tống Đình Phàm nằm trên Trần Lâm, hai người đã lỏa thành gặp nhau. Như là tuần tra lãnh thổ, Tống Đình Phàm chăm chỉ nhất nhất tuần tra, mỗi nơi đều lưu lại ấn ký của mình

Trần Lâm trên người đầy vết ửng hồng

Khi đầu lưỡi Tống Đình Phàm đi đến nơi kín đáo của Trần Lâm, cậu thoáng chốc cảm giác một mảnh hơi thở ấm áp xâm nhập vào mình, “A…. không….. không cần”. Ý thức được Tống Đình Phàm đang làm gì, Trần Lâm kéo tóc hắn, hi vọng hắn biết mà dừng lại. Hắn…. không nên a….

Tống Đình Phàm vừa mới lược động một chút lời lẽ của mình, đi hút bột lọc hồng của Trần Lâm. Khó chống cự, không kìm lòng nổi, Trần Lâm, thế nhưng bắn! Tống Đình Phàm né tránh không kịp, chỉ có thể tiếp đầy miệng. Trần Lâm bối rối, hay tay dùng sức nắm cánh tay Tống Đình Phàm, “Đối…. thực xin lỗi, thực xin lỗi! Em….”. Tống Đình Phàm đem gì đó trong miệng phun ra tay, vươn người rút khăn giấy trên đầu giường lau tay, nhìn Trần Lâm trêu ghẹo, ha hả cười, “Nhanh như vậy?”. Trần Lâm sao chịu được những giễu cợt này của Tống Đình Phàm, nhất thời còn không nhấc đầu lên được

Cậu, thật không ngờ Tống Đình Phàm nguyện ý làm vậy vì cậu, chính là mình bình thường tắm rửa, nơi kia cũng không dám tinh tế cân nhắc tẩy trừ nhiều

– “Đi tắm, đi tắm”. Trần Lâm nói bằng giọng nhỏ như muỗi với Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm lắc đầu, lại bỗng nhiên ý thức Trần Lâm đang cúi đầu sẽ không nhìn thấy động tác của mình, vì thế mở miệng, “Nhìn anh”

Trần Lâm chậm rãi ngẩng đầu mới phát hiện Tống Đình Phàm đã đầy mồ hôi, theo tầm mắt Tống Đình Phàm nhìn lại cậu mới phát hiện giữa bắp đùi mình, thứ nóng rực kia đã cứng rắn nóng bỏng. Trần Lâm kinh ngạc vội vàng co chân, chính là Tống Đình Phàm giữ lại đúng lúc, môi hai người vững vàng vừa vặn tiếp xúc. Miệng Tống Đình Phàm vẫn còn mùi tanh, trong khoảng thời gian ngắn hai người gắn bó, mùi vị càng lan tràn. Trần Lâm thật sự bị Tống Đình Phàm dọa

Hắn…. miệng hắn vừa mới…… chính là tiếp theo….. của mình…… hiện tại lại cùng mình thân mật hôn môi, Trần Lâm trong lòng thật cảm thẹn. Nhưng Trần Lâm càng cảm thẹn thì thân thể ngày càng mềm yếu hơn

Đột nhiên cảm giác phía sau bị một trận lạnh lẽo xâm nhập, ý thức Trần Lâm đã không còn, hai mắt bất lực cùng mờ mịt nhìn Tống Đình Phàm, như hy vọng có được an ủi

Tống Đình Phàm chạm môi Trần Lâm, “Ngoan, thả lỏng, đây là thuốc bôi trơn, sẽ không làm em đau đâu”. Trần Lâm kì thật không lo lắng chút nào, cậu thâm căn cố đế nghĩ rằng, chỉ cần đối phương là Tống Đình Phàm, tất nhiên sẽ không bao giờ thương tổn cậu. Hơn nữa hai lần trước trên giường trải qua chuyện như vậy, Trần Lâm càng khẳng định chắc chắn

Chợt, thân thể Trần Lâm trầm tĩnh lại, hai tròng mắt vốn đã ướt át sương mù lúc này khẳng định cổ vũ Tống Đình Phàm càng hấp dẫn hơn. Tống Đình Phàm bị câu dẫn đến suýt mất định lực, lại khó khăn cưỡng chế. Trong lòng oán hận nói, đợi anh khuếch trương thật tốt mới được!! Tống Đình Phàm toàn tâm toàn ý khuếch trương mặt sau của Trần Lâm, thường thường lại chơi đùa trên thân thể cậu một phen, khinh ma nhẹ cắn hai khỏa màu son của Trần Lâm, đùa đến cậu thở hồng hộc

Dầu bôi trơn quả là có tác dụng nhất định, Tống Đình Phàm rõ ràng cảm giác, so với hai lần trước dễ dàng khuếch trương hơn nhiều. Một ngón tay đến hai ngón, ba ngón tay…. Tống Đình Phàm chậm rãi dò xét như cố ý muốn đếm từng nếp gấp của Trần Lâm. Trần Lâm làm sao chịu được kích thích như vậy, cả thân thể bắt đầu run lên, khó khăn nói, “Khả…. có thể….”

Tống Đình Phàm ngẩng đầu nhìn Trần Lâm muốn xác định, thật sự có thể sao? Trần Lâm bối rối gật đầu. Có được sự khẳng định của Trần Lâm, Tống Đình Phàm tự nhủ trong lòng, kế tiếp cũng không được trách anh!!

Một đĩnh mà vào, Trần Lâm chấn động cả người. Cắn răng ‘hừ’ nhanh một tiếng, sau đó không nói gì nữa. Tống Đình Phàm biết cậu rất ít khi phát ra tiếng trên giường, đến những rên rỉ rất nhỏ cũng rất ít. Nâng mắt nhìn người làm mình phải liều thân nhẫn nại đè nén, Tống Đình Phàm quyết định, đêm nay, hắn nhất định phải được nghe người dưới thân ngâm nga!

Tống Đình Phàm liền bất động. Chính là không ngừng những chuyển động rất nhỏ, việc này đối với hai người không khác gì uống rượu độc giải khát. Trần Lâm bị gây xích mích không biết làm sao, cả thân thể bị vây trong trạng thái lo lắng, lo lắng lo lắng mới quyết định mở miệng hỏi, “Sao….. sao?”

Chưa hỏi xong, vừa mới mở miệng đã bị người trên thân lui mạnh. Ngay tại chỗ bí huyết kia, ngừng lại. Trần Lâm trở tay không kịp với biến hóa đột nhiên này, phát ra một tiếng thét chói tai, “A…..”. Chính là chỉ mới vừa kêu được một nửa đã dừng lại, thật sự thẹn thùng mình thế nhưng lại phát ra âm thanh như thế. Hai mắt tức khắc nhìn cũng không dám nhìn Tống Đình Phàm, lập tức nghiêng đầu sang một bên. Biểu tình Trần Lâm mê người như thế, Tống Đình Phàm có muốn nhẫn nại cũng không thể

Trong giây lát, thu lại những ôn nhu thế thái trước kia, hung mãnh bắt đầu. Mỗi lần xâm nhập là một lần sâu đậm sâu đậm, Trần Lâm cả người như cá trôi dạt lên bờ cát, cả người vùng vẫy. Sau vài lần, Tống Đình Phàm mới phát tiết bên trong Trần Lâm. Nháy mắt, thân thể cậu xụi lơ, đầu óc trống rỗng. Mà đoàn chia hoa hồng giữ hai chân kia vẫn còn ngạnh vì không được phát tiết. Ra mòi đã phát tiết một lần, lần này có chút chậm

Trần Lâm chưa kịp lấy lại tinh thần đã bị Tống Đình Phàm bế lên ngồi trên người hắn. Hai người vốn vẫn liên kết nhau, lúc này càng sâu. Hai mắt Trần Lâm đột nhiên trợn to, có chút bất an khó hiểu nhìn Tống Đình Phàm. Tống Đình Phàm vẫn không giải thích gì, chính là dùng hai tay đẩy Trần Lâm về trước một chút, sau đó đột nhiên buông, Trần Lâm bị dọa, hai tay vội vàng ôm lấy cổ Tống Đình Phàm. Bởi vì tự trọng, Tống Đình Phàm càng thâm nhập sâu vào trong Trần Lâm làm cậu cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều rối loạn lên. Rốt cuộc không kịp thu lại tiếng kêu sợ hãi, rên rỉ, liền như vậy thốt ra. Tống Đình Phàm sau khi nghe được, cuối cùng cũng mỉm cười

Một tay nâng nhẹ mông Trần Lâm lên, lại hạ xuống, lại nâng lên, lại hạ xuống, mỗi lần tựa như sáp nhập rất sâu, căn bản không cần gì phụ trợ. Trần Lâm bị kích thích như vậy cũng không rảnh nghĩ ngợi, miệng rên rỉ thởi dốc, như là mất tự chủ liên miên không dứt. Tống Đình Phàm nghe được, tâm dưỡng khó nhịn, tình triều khó nhịn, thầm nghĩ phải nghe thêm nhiều lần nữa

Ngược lại còn cúi đầu cắn hồng anh trước ngực Trần Lâm, còn tay kia lại phù thương cap thấp chà xát của Trần Lâm, hai viên ngọc châu tất nhiên không buông tha, không ngừng vuốt ve khinh nhu thưởng thức. Cùng một lúc chịu ba kích thích nặng nề như vậy, một người có nhiều kinh nghiệm trên giường còn khó chống cự, huống chi là Trần Lâm

Trần Lâm mất tự nhiên ngửa đầu ra sau thành một độ cung xinh đẹp, hầu kết bình thường không hiện rõ giờ lại rõ ràng nhìn thấy, nghẹn ngào, “Ô….. Ân….. Đình…..”. Không biết Trần Lâm muốn gọi tên Tống Đình Phàm hay muốn dừng, khi âm thanh cuối cùng phát ra, một nơi trong cơ thể bị chạm tới khiến cậu lập tức mềm nhũn. Nếu không phải Tống Đình Phàm đang ôm cậu, phỏng chừng đã trượt ngã xuống

Phản ứng Trần Lâm rõ ràng như thế làm cho Tống Đình Phàm biết mình đã tìm đúng địa phương. Hôn môi Trần Lâm, mang theo chút hương vị trấn an, lập tức lộ ra tươi cười khó nắm bắt. Trần Lâm hoảng hốt liền cảm thấy nơi kia của mình liên tực bị công kích.“A…. Ân… Đình…… Đình Phàm….”. Hai tay ôm lấy bả vai Tống Đình Phàm, dù Trần Lâm không để móng tay nhưng cũng làm lưng hắn xuất hiện vài vết đỏ

– “Không…. Anh đừng…. đừng bính…… nơi đó….”. Giọng nói Trần Lâm cơ hồ như nức nở, hai mắt nhìn Tống Đình Phàm, bất lực ai khẩn như vậy nhưng lại mê hoặc lòng người không nên lời

Tống Đình Phàm tất nhiên sẽ không nghe theo Trần Lâm, mỗi lần xâm nhập càng mạnh, hoàn toàn, kịch liệt. Trần Lâm cảm giác mình sớm bị khoái cảm đánh úp, miệng rầm rì cũng không biết rốt cuộc là oán giận gì, vẫn khó lòng kìm nổi

Bảo trì tư thế này hai người đồng thời đạt đến cao trào phát tiết ra. Trần Lâm thấy hai chân mình đều chết lặng, đầu tựa trên vai Tống Đình Phàm không muốn động đậy. Tống Đình Phàm tuy đau lòng cậu mệt mỏi nhưng cũng không muốn vội ra, hai người nằm xuống, để Trần Lâm nằm trên người mình, vừa muốn Trần Lâm lần nữa

Thời điểm chấm dứt, Trần Lâm đã mệt mỏi chịu không được. Hay mắt vẫn chưa hết sương mù nhìn Tống Đình Phàm, như là muốn hỏi, đã xong rồi sao? Còn chưa được trả lời, đầu vừa tiếp xúc với gối đã nhắm hai mắt lại. Tống Đình Phàm bất đắc dĩ nhìn qua, biết mình đêm nay thực sự làm mệt chết Trần Lâm. Bất quá, không còn cách nào khác, hai lần trước hắn phải nhẫn nại, cũng không phải là nhục hình tra tấn bình thường!

Mình hiện giờ là ở trong nhà mình, các phương tiện cần thiết đều chuẩn bị sẵn, chính mình có hơi quá phận cũng có thể lí giải đi? Tống Đình Phàm nghĩ như vậy cũng phì cười, mình khi nào làm chuyện gì phải viện cớ? Giương mắt nhìn thần tình mệt mỏi rồi vẻ đỏ mặt chưa hết của Trần Lâm, Tống Đình Phàm trong lòng trong mắt tràn đầy sủng nịch, hắn nghĩ, Trần Lâm những lúc thế này, trừ bỏ hắn, ai cũng không nhìn thấy!

– “Lâm Lâm, tỉnh tỉnh, anh ôm em đi tắm rửa”. Tống Đình Phàm nhẹ nhàng vỗ hai má Trần Lâm, ôn nhu gọi. Chính là Trần Lâm thực sự mệt chết đi được, ngọ nguậy vài cái muốn lảng tránh vật gì ở trên mặt. Miệng còn chu lên than thở

Tống Đình Phàm lại buồn cười, lần nữa khẳng định đã mệt chết cậu. Dán gần tai Trần Lâm, “Anh ôm em đi tắm rửa, tẩy xong lại ngủ tiếp, ngoan”. Lời nhỏ nhẹ bay vào tai, có lẽ đã có tác dụng. Trần Lâm mông mông lung lung vắt hai tay lên cổ Tống Đình Phàm để hắn bế cậu vào phòng tắm

Tống Đình Phàm đã chuẩn bị sẵn nước tắm, đưa tay thử một chút, độ ấm hơi cao, bất quá thích hợp để Trần Lâm thư giãn. Hai người ngồi vào trong bồn tắm, Tống Đình Phàm để Trần Lâm ngồi trên người mình, có lẽ vì nước ấm, Trần Lâm thanh tỉnh một chút, ngẩng đầu nhìn Tống Đình Phàm gần trong gang tấc, mặt lại đỏ au!

Tống Đình Phàm vỗ vỗ vai cậu trấn an, hôn nhẹ môi cậu. “Em ngủ phần em, anh giúp em tẩy trừ”. Trần Lâm thất thố chỉ có thể mờ mịt gật đầu

Bồn tắm này rất lớn, đủ sức chứa hai người. Hơn nữa còn phi thường thuận tiện cho Tống Đình Phàm tắm rửa sạch sẽ cho Trần Lâm, một chút cũng không thấy khó khăn. Trước kia Tống Đình Phàm ít khi tắm ở chỗ Trần Lâm, nguyên nhân chính là tắm rửa không tiện. Hơn nữa, thân thể Trần Lâm sẽ không khỏe để hôm sau làm việc. Vì hai lí do này mà trước kia Tống Đình Phàm cật lực khắc chế

Chính là hiện tại, không cần phải…. như vậy? Tống Đình Phàm nghĩ nghĩ, trên mặt cũng cười

Hai người vừa tẩy rửa xong Trần Lâm đã nửa tỉnh nửa ngủ, đến khi lên giường liền xoay người bên Tống Đình Phàm, tìm tư thế thoải mái mà tiến vào mộng đẹp

Tống Đình Phàm vẫn còn chuyện muốn nói với Trần Lâm, chính là xem tình hình này, có lẽ ngày mai mới nói được

Chương 54 

Giữa trưa hôm sau Trần Lâm mới tỉnh lại, bụng đã đói sôi sùng sục, cậu cũng không phải thần nhân, đêm qua bị gây sức ép luân phiên như vậy, thể lực tất nhiên tiêu hao rất nhiều. Chỉ thấy Tống Đình Phàm mang một bát cháo hoa đến cho Trần Lâm, xem như cho cậu lấp trước dạ dày đi

Sau khi tỉnh lại, Trần Lâm một khắc cũng không biết xấu hổ nhìn Tống Đình Phàm, vừa giống như vô tình ngắm ngắm xung quanh. Tuy có chút thẹn thùng, nhưng là có chút trách cứ. Cậu thực sự không ngờ, đêm qua Tống Đình Phàm lại, ách, kích cuồng như vậy! Theo khái niệm dĩ vãng của Trần Lâm, bây giờ khôi phục lại tinh thần, lòng lại thinh thích, xem ra hai lần trên giường trước, Tống Đình Phàm thực sự đã khắc chế rất nhiều, cũng dễ dàng tha thứ cho mình rất nhiều

– “Nếm chút cháo lót dạ đi”. Tống Đình Phàm không để ý Trần Lâm hãy còn đang đỏ bừng mặt, đặt bát cháo vào tay cậu

Trần Lâm mới cử động thân thể một chút liền phát hiện toàn thân đau nhức, quả thực như bị trọng hình ngũ mã phanh thây, hai đùi cũng như không còn trên cơ thể mình. Trong lòng càng thêm chắc chắn Tống Đình Phàm trước kia đã khắc chế với mình rất nhiều!

Bưng bát cháo hướng đến miệng, mắt Trần Lâm cũng không nâng lên một chút, vừa bực bội lại vừa ngượng ngùng. Tống Đình Phàm gác chân ngồi trên sô pha, xem như cảnh đẹp ý vui. Như là cố ý, hắn cố ý đùa giỡn Trần Lâm, Tống Đình Phàm vờ ho khan hai tiếng. Trần Lâm cả kinh, cháo vừa mới đưa lên miệng đã nghẹn lại

– “Khụ khụ….. khụ….”

Tống Đình Phàm chỉ có thể bật người đứng dậy, đến bên Trần Lâm giúp cậu thuận thuận khí. Cố nén cười hỏi han, “Anh đáng sợ như vậy sao?”

Trần Lâm vội vàng lắc đầu

– “Vậy em vì sao không chịu nhìn anh?”. Trong giọng nói đã đủ trình độ u oán, Trần Lâm nghe được cũng không đành lòng. Buông bát cháo trong tay, nghĩ muốn quay mặt giải thích, chính mình lại đón nhận một đôi mắt đầy ý cười. Thực sự là tức không chịu được, tức không chịu được!

Vì thế mà oán hận quay mặt đi hướng khác, “Chê cười em, anh liền vui như vậy?”

Ở nơi Trần Lâm không thấy, Tống Đình Phàm bất đắc dĩ lắc đầu

– “Anh không có chê cười em a”

Trần Lâm lại quay mặt sang, khuôn mặt vừa không tin vừa tức giận nhìn Tống Đình Phàm, Tống Đình Phàm dù vẻ ngoài thản nhiên nhưng vẫn chột dạ. Nhưng lại mau chóng lảng sang chuyện khác, “Em đừng nhích tới nhích lui, thân thể vẫn còn đau nhức”. Nói xong còn thuận tiện kéo chăn lên đến ngực cho Trần Lâm

Không nói đến thì thôi, nhắc đến lại làm Trần Lâm đỏ mặt, xấu hổ trừng mắt liếc Tống Đình Phàm một cái, cái gì cũng không nói. Im lặng ăn bát cháo trong tay. Trong lòng hậm hực, Tống Đình Phàm nói mà không chịu nghĩ! Cậu thế này rốt cuộc là vì ai!!

Lâu chưa được đáp lại, Tống Đình Phàm lại nói đến công việc

– “Được rồi, anh nói với em một việc. Anh muốn quay về bên kia một thời gian”. Tạm dừng một chút, tiếp tục nói, “Bên kia có chút việc chưa giải quyết xong, anh phải quay về xử lí. Em…. cứ ở lại Bắc Kinh trước đi”. Trần Lâm nghe Tống Đình Phàm nói câu kế tiếp, trong lòng lại dấy lên lo lắng của ngày hôm qua

Hôm qua khi cậu hỏi công việc còn chưa xong sao, Tống Đình Phàm liền lắc đầu, mà mình khi ấy chưa kịp hỏi nhiều đã bị Tống Đình Phàm làm cho không chống đỡ được. Lúc này lại nghe Tống Đình Phàm nói vậy, ánh mắt lo lắng của Trần Lâm hoàn toàn ánh vào mắt Tống Đình Phàm

– “Là vấn đề gì? Anh cùng bọn họ không phải đều quay về Bắc Kinh rồi sao?”. Bọn họ tất nhiên là Mục Kiệt Lưu Dụ

Tống Đình Phàm thấy Trần Lâm như vậy, nói không chút xúc động, tuyệt đối là không có khả năng. Bình thường đối đãi lạnh nhạt với người khác, tiến lùi hợp lí mọi việc, nhưng khi đối mặt với chuyện của hắn lại lo lắng rõ ràng như vậy. Tống Đình Phàm có điểm không đành lòng khi sắp ra quyết định này

Ôm Trần Lâm vào ngực, cọ cọ đầu, nói, “Một chút vấn đề nhỏ, bất quá không ảnh hưởng nhiều, nhưng cần anh xử lí một chút”. Ôm mặt Trần Lâm đối diện mình, Tống Đình Phàm lại chậm rãi nói, “Có thể phải mất hơn một tháng”. Nói xong lại chăm chú nhìn Trần Lâm, không chút nào ngoài ý muốn, nhìn mắt Trần Lâm thì thấy nỗi lo lắng sâu sắc và một mạt bất an

– “Trong khoảng thời gian này em có thể trang hoàng cửa hàng một chút, hết thảy mọi việc đều dựa vào ý tưởng của em mà thiết kế đi. Người thi công anh đã liên hệ xong rồi, bọn họ sẽ gọi cho em. Hơn nữa Mục Kiệt Lưu Dụ cũng có ở đây, có vấn đề gì em có thể tìm họ thương lượng”

Trần Lâm nghe Tống Đình Phàm nói, thong thả gật gật đầu. Cậu nghĩ, nếu công việc đã làm hắn phiền não, vậy thì mình làm hắn an tâm một chút đi. Cho dù một mình ở Bắc Kinh, cũng sẽ có người vô hình chiếu cố cho mình

Buổi tối khi Tống Đình Phàm cùng Trần Lâm chuẩn bị ăn cơm, chuông cửa vang lên. Chính là Trần Lâm nghe tiếng chuông này thật khác lạ, nó như gần trong gang tấc nhưng lại cảm giác từ nơi khác vang đến. Đang muốn đứng lên đi mở cửa đã bị ánh mắt Tống Đình Phàm ngăn lại

Tống Đình Phàm gọi điện ra ngoài, “Nếu không muốn vào, cậu liền đứng ngoài cửa luôn đi”. Giọng nói đặc biệt lãnh đạm, Trần Lâm nghe được càng cảm thấy kì quái

Cậu khó hiểu nhìn Tống Đình Phàm cắt điện thoại. “Là bọn Lưu Dụ. Bọn họ….”. Còn chưa kịp nói xong, Trần Lâm lại nghe một trận chuông cửa, lần này tiếng chuông rõ ràng hơn nhiều rồi, thanh âm hiển nhiên rất gần. Ánh mắt Tống Đình Phàm có chút bất đắc dĩ, lần này mới đồng ý để Trần Lâm đi mở cửa

Khi Trần Lâm thấy Mục Kiệt Lưu Dụ ở ngoài cửa, cậu cũng không kinh ngạc, cậu vừa rồi đã đoán bọn họ đang ngoài cửa. Ban ngày Tống Đình Phàm có nói qua với cậu, đêm nay bọn họ sẽ đến. Nhưng Trần Lâm không hiểu vì sao Tống Đình Phàm không để cậu đi mở cửa

Trần Lâm còn chưa kịp mời hai người vào, Lưu Dụ đã lớn tiếng ồn ào, “Trần Lâm, cậu vừa rồi sao không chịu mở cửa a? Bây giờ ra mở là ý tứ gì?”

Trần Lâm nghe Lưu Dụ nói thế đầu óc lại đặc biệt hồ đồ, lại nhìn bộ dáng như đang xem kịch vui của Mục Kiệt, lại nghĩ đến hai tiếng chuông cửa khác nhau, tựa hồ như đã nghĩ ra điều gì

Lưu Dụ vào cửa vẫn còn ồn ào, “Tống Đình Phàm này, làm sao đã liền che chở cho Trần Lâm như vậy, đùa một chút cũng không được a?…”. Càng về sau giọng Lưu Dụ càng thấp, bởi vì hắn bị đôi mắt lạnh băng của Tống Đình Phàm bắn thủng không chút lưu tình

Trần Lâm liền đi vào phòng khách, hai mắt nhìn Tống Đình Phàm, hi vọng hắn có thể giải thích rõ ràng câu nói chưa xong khi nãy

Mục Kiệt nhìn tình hình này cũng đã hiểu được bảy, tám phần, ra mòi Trần Lâm chưa phát hiện ra sự ‘ngạc nhiên’ trong nhà Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm dẫn Trần Lâm đến một cánh cửa, sau khi mở ra, Trần Lâm liền thấy cửa này tựa hồ chỉ có tác dụng trang trí. Cánh cửa này ngăn cách thang lầu bên ngoài và không gian bên trong. Chính là, vì sao lại có một lầu ở đây? Trần Lâm nghi hoặc, nghiêng đầu nhìn thấy cửa bên kia, nghĩ nghĩ, cậu hiểu rồi

– “Mục Kiệt nói ba tầng này đều là của anh, mà anh lại làm thành một khối, có phải hay không?”. Trần Lâm quay đầu hỏi Tống Đình Phàm

Tống Đình Phàm gật gật đầu không nói gì

Lần này Trần Lâm nở nụ cười. Cậu nghĩ vừa rồi Lưu Dụ cố ý, hắn hẳn không thường xuyên nhấn chuông cửa trước phòng, mà sẽ nhấn chuông ở tầng trên hoặc tầng dưới. Trách không được, vừa rồi cậu nghe tiếng chuông có vẻ xa xăm

Trần Lâm buồn cười trong lòng, Lưu Dụ này, nhất định vừa rồi là muốn đùa giỡn mình

Khi Trần Lâm và Tống Đình Phàm quay lại phòng ăn, Mục Kiệt Lưu Dụ đã ngồi sẵn bên bàn nghênh ngang chuẩn bị ăn. Tống Đình Phàm vừa thấy, màu liền chau mạnh lại, nhìn hắn, “Cậu cảm giác mỗi lần nhấn chuông như vậy, vui lắm phải không?”

Lưu Dụ vừa nghe xong liền ngượng ngùng sờ sờ mũi, cãi chày cãi cối, “Tôi là đùa với Trần Lâm chứ không phải với cậu”. Nói xong còn mong nhìn thấy Trần Lâm

Trần Lâm thân thiết hòa ái cười với hắn, tiếp theo một câu, “Tôi cũng không muốn đùa với anh!”. Cái này làm Lưu Dụ mắc kẹt, thượng không được hạ không được

Mục Kiệt ở bên cạnh xem trò hay đến vui vẻ, hớn hở tiếp đón Trần Lâm ngồi xuống

Khi bốn người ngồi xuống, Mục Kiệt còn liếc nhanh Trần Lâm, kề tai nói nhỏ, “Giải quyết xong rồi?”. Trần Lâm tuy bị hỏi có chút quẫn bách, vẫn gật gật đầu

Tống Đình Phàm khóe mắt liếc nhìn hai người có vẻ đang thân mật, sắc mặt không xem là tốt. Lưu Dụ theo kinh nghiệm có thể nhận ra, cho nên hắn một tay chống cằm, một tay gắp rau chuẩn bị xem Tống Đình Phàm phát tác. Nói thật, thời điểm này mà nói hắn toàn tâm ăn cơm không xem kịch thì đó không phải là Lưu Dụ

Đầu tiên, không phải ai cũng dàng được ăn đồ ăn Tống Đình Phàm nấu, huống chi bây giờ lại tuyệt đỉnh mĩ vị. Kỳ thật khi mới nhìn thấy một bàn đầy đồ ăn, Lưu Dụ còn nghĩ Trần Lâm làm, chính là nhìn thêm một lúc nữa mới hiểu ra. Tiếp theo, tâm nguyện của Lưu Dụ là muốn nhìn Tống Đình Phàm diễn thật tốt, không biết hôm nay mong ước của hắn có được đền đáp hay không

Mà Mục Kiệt dường như hoàn toàn không chú ý đến tình huống chung quanh, hết gắp rau lại múc canh cho Trần Lâm. Trần Lâm tự nhiên nhất nhất tiếp nhận. Trong lòng Trần Lâm có cảm tình rất tốt với mục Kiệt, tuy nói hắn là thuyết khách của Tống Đình Phàm những cũng thật tình khuyên giải mình. Trần Lâm nhớ rõ ân tình này

Một lúc sau, Mục Kiệt thu liễm rất nhiều, không hề chỉ quan tâm đến việc ăn uống của Trần Lâm. Hắn thế nào lại không chú ý sắc mặt của Tống Đình Phàm, nhưng hắn không sợ hãi! Bởi vì Tống Đình Phàm nợ hắn một cái nhân tình rất to!

Ăn cơm xong, Trần Lâm nói sẽ dọn rửa, bọn họ ra phòng khách ngồi trước đi. Tống Đình Phàm tự nhiên không từ chối, vừa lúc hắn cũng có chuyện muốn nói với hai người kia

Ba người ngồi xuống, Lưu Dụ liếc nhìn người đang bận rộn trong bếp, mở miệng, “Đình Phàm, cho dù mọi việc có khó khăn, chậm trễ một chút cũng không ảnh hưởng gì đến chúng ta. Chuyện kia kì thật cũng không cần cậu đích thân ra tay, nếu thực sự có người phải về giải quyết, tôi và Mục Kiệt sẽ đi, cậu ở lại Bắc Kinh. Dù sao Trần Lâm cũng vừa mới đến đây không lâu”

Lưu Dụ hiếm khi nói chuyện đứng đắn như vậy, mà câu cuối cùng của hắn rõ ràng là sự thật. Nói thật, biết nhau lâu như vậy, Lưu Dụ đều xem hai người kia là huynh đệ, mà Trần Lâm lại là người yêu của huynh đệ, Lưu Dụ tự nhiên cũng xem cậu như huynh đệ của mình

Tống Đình Phàm ngồi ở sô pha hai tay nhéo nhéo mi tâm, lắc lắc đầu

Mục Kiệt nhìn thấy, trong lòng đoán, “Cậu cố ý đi sao?”. Tống Đình Phàm không chút bất ngờ ngẩng đầu nhìn Mục Kiệt, kì thật hắn cũng không kinh ngạc khi huynh đệ của mình đoán ra được điểm ấy

– “Cậu là muốn cho Trần Lâm… thêm một thời gian nữa, làm cậu ấy hiểu rõ quan hệ hai người, một lần nữa xác định quan hệ của hai người. Quan trọng nhất là nếu không có cậu bên cạnh, Trần Lâm tự mình mở tiệm cũng coi như một cách tự khẳng định mình. Tâm lí có thể sẽ dễ dàng nhận cậu hơn, phải không?”. Mục Kiệt tuy rằng dùng câu hỏi nhưng biểu đạt rất rõ ý tứ

Không thể không phủ nhận, trong vấn đề tâm lí chiến, Tống Đình Phàm hắn là cao thủ a! Trần Lâm gặp được hắn không biết là hạnh phúc hay bất hạnh!

Tống Đình Phàm nhíu mày từ chối cho ý kiến. Bởi vì hắn cũng không có suy nghĩ nào khác những lời Mục Kiệt nói

Lưu Dụ nghe, trong lòng liên tục than thở

– “Tôi không nghĩ cậu ấy lại có gánh nặng tâm lí gì. Mà gánh nặng hiện tại là cha mẹ cậu ấy”. Nói xong, Tống Đình Phàm tạm dừng một chút, trầm tư chốc lát rồi nói tiếp, “…. Ra mòi, tôi còn phải cho cậu ấy… thêm thời gian”. Tống Đình Phàm nghĩ gia đình Trần Lâm hạnh phúc như vậy, cậu ấy có thể nhận sao? Mà Trần Lâm nếu nhận rồi thì lúc ấy có đủ năng lực chịu mọi chỉ trích của người nhà sao?

Mục Kiệt Lưu Dụ cũng ẩn ẩn lo lắng trong lòng, chính là bọn họ lại nhìn thấy con ngươi Tống Đình Phàm chăm chú nhìn người đang bận rộn trong bếp, bọn họ nghĩ, vô luận thế nào, Trần Lâm, cũng trốn không thoát

Khi Trần Lâm dọn rửa xong đi ra, ba người đang tán gẫu. Tống Đình Phàm cầm một li trà hoa hồng nóng đặt vào tay cậu. Trần Lâm buồn bực muốn chết, là, chính mình thích uống trà hoa hồng, nhưng đây đã là tách thứ 4 trong ngày hôm nay. Trần Lâm nhận tách trà, uống một ngụm lại để xuống. Tống Đình Phàm tự nhiên không xem nhẹ, nhưng cũng không nói gì thêm

Bốn người cùng nhau nói chuyện Tống Đình Phàm ngày mai quay lại thành phố kia, cũng nói chuyện trang trí cửa hàng sắp khai trương của Trần Lâm, khi Tống Đình Phàm đi rồi, nếu có vấn đề gì Mục Kiệt Lưu Dụ sẽ giúp đỡ Trần Lâm một chút. Đương nhiên không thiếu vài câu trêu đùa của Lưu Dụ với Trần Lâm

Một buổi tối qua đi trong bầu không khí hòa ái

5 thoughts on “Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông- 53,54

        1. A di đà Phật, thôi khong dám động vào các vi cao niên =))
          Như bác Huệ thì ‘ở trển’ chứ ko ‘ở dưới; được đâu =))=))

  1. *chập chập* giải quyết nhanh gọn lẹ ghê =)), Phàm ca gian thật, ỷ là nhà mình muốn làm gì thì làm :))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s