Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông-75,76

Chương 75  

Mục Kiệt mở to hai mắt hứng thú nhìn Trần Lâm, như muốn tìm ra một chút gì đó từ mặt cậu

Trần Lâm cũng không câu nệ, thoải mái để hắn nhìn

Mục Kiệt đương nhiên rất tò mò, phải biết rằng bọn họ chưa gặp cậu từ khi Trần Lâm quay về vào tết nguyên tiêu. Đương nhiên việc này là lỗi của Tống Đình Phàm! Không chỉ thế, sau khi Trần Lâm về, Tống Đình Phàm cũng không đến công ty làm việc. Hôm nào đến thì sắc mặt cũng không tốt chỗ nào, so với việc không được gặp Trần Lâm cũng không khác gì

Mình khi vừa thấy Tống Đình Phàm trở lại công ty, đã nhận được điện thoại của Trần Lâm nói muốn gặp mặt. Tất nhiên, vốn là người hiếu kì, có được thông tin hấp dẫn như vậy, Mục Kiệt liền bỏ công bỏ việc chạy đến cửa tiệm của Trần Lâm

– “Đừng nhìn nữa, muốn biết gì thì anh hỏi đi. Tôi tận lực giải thích mọi nghi vấn”. Nói xong, Trần Lâm khép chặt hai tay ra chiều bất đắc dĩ

Mục Kiệt bật cười vì hành động hài hước này của cậu

– “Cậu ấy mang cậu về gặp Tống lão đầu nhi?”. Mắt Mục Kiệt lóe ra một tia quan tâm

Trần Lâm giật mình, “Anh đã biết?”

Mục Kiệt lắc lắc ngón trỏ, “Đoán!”

– “Ách?”. Trần Lâm khó hiểu, nhưng khi thấy Mục Kiệt tươi cười nhàn nhã, cậu tựa hồ cũng hiểu ra một chút

“Trần Lâm, tôi tuy không biết hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng có một điều tôi và Lưu Dụ có thể khẳng định, tên Đình Phàm kia không bao giờ buông tha cậu! Lần này, vì sao cậu về nhà lâu như vậy, ít nhiều chúng tôi cũng hiểu được. Cậu không thấy sắc mặt cậu ấy trong khoảng thời gian trước là khó xem đến mức nào, nếu cậu có thể nhìn đến, tôi nghĩ việc cậu ấy mang cậu về gặp lão nhân ở nhà cũng rất dễ hiểu. Phải biết rằng, cậu ấy…. chỉ là muốn cậu an tâm phần nào thôi”

– “Tôi và Lưu Dụ đều đoán được nhưng không nói ra, cũng không ngăn cản, vì chúng tôi biết chắc lão nhân kia cũng không làm được gì”

Trần Lâm ngồi đối diện Mục Kiệt, im lặng lắng nghe. Nghe đến đoạn Đình Phàm vì muốn làm mình an tâm, trong lòng không khỏi nhảy lên hai cái. Việc này người nọ không tự nói ra, chính là mình đoán như vậy, bây giờ lại nghe Mục Kiệt nói thêm, trong lòng Trần Lâm vẫn đang cảm động

Chính là, cảm động thì cảm động, hôm nay cậu gặp Mục Kiệt không phải để nói những chuyện này

Có chút trêu chọc, Trần Lâm nói với Mục Kiệt, “Tôi tìm anh, cũng không phải nghe anh bênh anh ấy mà nói chuyện. Tôi chính là hi vọng anh có thể ở chung mặt trận với tôi. Haha”

– “Nga?”. Mục Kiệt cao hứng dạt dào

Chọn lọc từ ngữ, Trần Lâm cẩn thận mở miệng, “Ách… tôi gặp Tống bá bá, vào năm ngoái”

Mục Kiệt mở to mắt nhìn Trần Lâm, sau đó như hiểu rõ mọi chuyện, “Trách không được, trách không được, đây là nguyên nhân cậu về nhà lâu như vậy?”

Trần Lâm gật gật đầu

– “Cậu ấy cũng biết?”

Giống như biết Mục Kiệt biết rõ còn cố hỏi, Trần Lâm liếc xéo, “Tôi cùng anh ấy về nhà gặp Tống bá bá, anh nói anh ấy có biết không?”

– “Hahaha…”

Trần Lâm kì quái nhìn Mục Kiệt cười to

– “Khó trách cậu ấy nhiều ngày qua không bình thường như vậy, nhưng sáng nay gặp lại, cậu ấy đã hòa nhã rất nhiều, thì ra là thế, thì ra là thế! Haha…”

Trần Lâm thực sự bất đắc dĩ, Mục Kiệt cùng Lưu Dụ đều có một ham muốn ‘đặc thù’, đó là cực thích nhìn Tống Đình Phàm bị ‘khi dễ’ và ‘không bình thường’

Trần Lâm đã sớm biết Lưu Dụ đều lấy việc có thể làm cho Tống Đình Phàm biến sắc là mục tiêu phấn đấu to lớn, không ngờ, Mục Kiệt cũng như vậy

Trong suy nghĩ của Mục Kiệt, vừa nghe Trần Lâm nói đã gặp qua Tống lão đầu nhi, hắn liền hiểu nguyên nhân gần đây Tống Đình Phàm có chút không thích hợp, tuy không đoán được tất cả nguyên nhân, nhưng cũng nhìn ra vài phần

– “Tên kia khẳng định đã giận đến cực điểm, nói mau nói mau, có gì cần tôi hỗ trợ, chỉ cần việc tôi có thể làm, tôi sẽ đừng về phía cậu!”

Trần Lâm nhìn Mục Kiệt có chút kích động, không còn vẻ tao nhã như ngày thường, trong lòng lại âm thầm buồn cười, hắn làm sao lại vui vẻ như vậy khi biết Tống Đình Phàm đang không vui?

Bất quá, chính cậu cũng cao hứng, ai bảo người kia chọc cậu giận như vậy?!

– “Anh ấy không tức giận a, hoàn toàn không có, chỉ là vài hôm nay không được bình thường cho lắm!”

Nghe ngữ khí Trần Lâm có chút oán giận nũng nịu, Mục Kiệt mỉm cười

Trần Lâm cũng hiểu ngữ khí của mình không thích hợp, nhất thời im lặng, xấu hổ cười cười cùng Mục Kiệt

Kì thật cũng không thể trách Trần Lâm, thái độ vài ngày nay của Tống Đình Phàm làm cậu rất ủy khuất, cậu cũng không có người để tâm sự một chút, hôm nay mới gặp được Mục Kiệt, cảm xúc tất nhiên cũng không giỏi tiết chế. Hơn nữa, Mục Kiệt cũng không phải người ngoài

– “Di, đúng rồi, lão nhân kia nói gì về việc này?”. Vì không muốn Trần Lâm xấu hổ, Mục Kiệt chủ động chuyển đề tài

– “Với tư cách bậc làm cha mẹ…. Cuối cùng, ta không chấp nhận!”. Nhớ đến lời nói của lão nhân kia, Trần Lâm lại cảm thấy áy náy

Trần Lâm hạ giọng, tuy đơn giản rõ ràng, nhưng Mục Kiệt cũng hiểu cậu đã trải qua một phen đấu tranh tư tưởng khó khăn như thế nào. Dù sao, thế giới này được bao người luôn một lòng quyết đoán, không bao giờ dao động như Tống Đình Phàm?

Hơn nữa, với thủ đoạn của Tống lão đầu nhi, chắc chắn Trần Lâm không dễ dàng qua cửa này!

– “Tên kia bởi vì cậu giấu diếm, do dự, mà bây giờ mới thành vậy?”

Mục Kiệt này cũng không hỗ là huynh đệ của Tống Đình Phàm, một câu đã đánh ngay mấu chốt vấn đề!

Trần Lâm có chút chua xót gật đầu, nhấp nháy môi, tiếp tục nói, “Không phải tôi không nói cho anh ấy, chính là… Tôi không thể không quan tâm đến cha anh ấy a, Tống bá bá làm thế, hơn nữa còn rất hiền hòa với tôi, nếu tôi chủ động nói cho anh ấy, nói thế nào cũng cảm thấy rất khó coi đi? Hơn nữa, tôi nghĩ, có lẽ không nên quấy rầy anh ấy những việc như vậy, tự tôi quyết định, rồi sẽ chịu trách nhiệm tất cả”

– “Mục Kiệt, anh nói xem, tôi nghĩ vậy có phải đã sai rồi không?”

Mục Kiệt nhìn người trước mặt một câu lại một câu nhẹ nhàng chậm chạp, biểu tình đau thương từng chút từng chút, trong lòng hắn đã mắng Tống Đình Phàm từ đầu đến cuối! Ngay từ đầu, mình liền có ý định kiểm soát không khí, với ý định làm không khí thoải mãi một chút, hắn cũng rất chú ý khi vừa thấy Trần Lâm, thân thể cậu gầy yếu cùng một mạt bi thương hiện lên trong mắt

Không khí vốn đang rất tốt, Trần Lâm cũng miệng cười yến yến với mình, nhưng khi vừa bắt đầu đề tài, vẫn là làm cho Trần Lâm xúc động lên

– “Suy nghĩ không sai, nhưng đối tượng lại là tên Đình Phàm kia, nên có chút không ổn”

– “Đúng vậy, tôi cũng nghĩ làm vậy là không còn bằng với anh ấy, hơn nữa anh ấy cũng sẽ khó chấp nhận, nhưng, mỗi người có một nguyên tắc của mình, tôi không cách nào chu toàn hai bên được, có được cái này thì sẽ mất đi cái khác, nhưng là, cuối cùng tôi vẫn chọn lựa quyết định cũ? Trốn tránh, tôi không làm được; từ bỏ, tôi cũng không thể; muốn tôi tích cực cố gắng tranh thủ lại không thể nào làm được, như vậy…. có phải hay không còn chưa đủ?”

Mục Kiệt sớm biết Trần Lâm là người rất có chủ kiến, và luôn giữ quan điểm của mình, nhưng hôm nay Trần Lâm nói ra những lời này vẫn làm hắn lần nữa nhìn nhận người đang đối diện. Biết sẽ phải chọn lựa, nên trước tiên cậu buộc mình chọn trước, không để người khác phiền toái thêm. Kết quả chọn lựa cuối cùng, vô luận thế nào, cậu sẽ đối mặt không trốn tránh

Trần Lâm nói chuyện uyển chuyển nhẹ nhàng, nhưng Mục Kiệt hoàn toàn có thể hiểu được ý tứ sâu xa. Vẫn là câu nói kia, có bao người không bao giờ thay đổi quyết định, sát phạt quyết đoán như Tống Đình Phàm?

Trần Lâm không như vậy

Cũng như bao người, Trần Lâm có một cuộc sống bình thường không thể bình thường hơn. Một nhà ba người, vài ba họ hàng, thi vào một trường đại học như nguyện vọng của cha mẹ và sở thích của mình. Bước vào xã hội, an ổn công tác, bên cạnh có vài bạn bè tốt; nếu không gặp bọn họ, Trần Lâm sẽ có một cuộc sống như đa số-kết hôn, mỹ mãn cả đời

Nhưng hiện tại, lại không như vậy! Cậu gặp Tống Đình Phàm, một nửa của cậu đã xuất hiện. Không phải nói hai người yêu nhau, Trần Lâm không có được hạnh phúc, ngược lại, Mục Kiệt liền biết, cuộc sống hai người thực hòa hợp, thực thỏa mãn, cũng thực hạnh phúc. Đôi khi, hắn cùng Lưu Dụ la cà lại cửa tiệm, nhìn thấy hai người ăn ý hòa hợp nhau thập phần

Nhưng, cũng không thể không nói, cuộc sống bình thường 20 năm đầu đời đã dưỡng cậu thành người rất quan trọng tình thân, rất có tình cảm. Đương nhiên, việc này không có nghĩa bọn họ không chú trọng tình thân, nhưng hoàn cảnh sống bất đồng, cách giáo dục bất đồng làm bọn họ khi gặp được rắc rối đều cực đoan tự mình xử lí

Ví như, Tống Đình Phàm

Dù vài năm qua hắn bất hòa với cha, nhưng không ai có thể phủ nhận tình thân giữa hai cha con. Mục Kiệt Lưu Dụ đều biết, hàng năm đều đặn vào các ngày lễ, Tống Đình Phàm đều gửi quà cho cha. Mà Tống lão đầu nhi dù ngoài mặt không quan tâm hắn trong vài năm rời nhà, nhưng người sáng suốt đều biết ông chưa bao giờ thôi quan tâm con mình

Hai cha con như vậy, không phải tình cảm không thâm hậu, ngược lại, chỉ là một cách quan tâm khác của các thành viên gia đình. Mà phương thức này làm Tống Đình Phàm có thể không thay đổi dù đối mặt tình thân, thậm chí cũng chấp nhất không do dự thay đổi quyết định

Nhưng, việc này, Trần Lâm sẽ không hành xử như vậy

Quá trình lớn lên làm cậu thực dễ dàng bị tình cảm ảnh hưởng. Mục Kiệt thầm nghĩ, Tống lão đầu nhi chắc chắn biết thế nên mới tìm cậu. Thực hiển nhiên, Trần Lâm bị ảnh hưởng. Bất quá, cũng đáng ăn mừng, quyết định cuối cùng là lí trí cùng lời hứa chiến tháng tình cảm trái phải; hoặc cũng có thể nói, một tình cảm này đã thắng một loại tình cảm khác

Hắn đoán không lầm thì cậu cũng được Tống lão đầu nhi đồng ý

Vì thế, Mục Kiệt tán thưởng. Thậm chí hắn nghĩ, lần này Trần Lâm do dự nguyên một mùa tết cũng đáng giá!

– “Trần Lâm, tôi hiểu được, cậu đều làm đúng, việc gì cậu cũng căn cứ vào tình người bên trong, lẽ thường bên trong. Đối mặt với người là cha cậu ấy, ông có thể quá đáng, nhưng cậu không thể vô lễ. Cậu do dự cũng là đương nhiên, lui về phòng tuyến tự vấn lần nữa, cũng không có gì, cho nên, đừng tự trách mình nữa”

Trần Lâm cảm kích nhìn Mục Kiệt, hắn có thể thấu tình đạt lí nhìn nhận sự việc, nhưng người kia không thể đứng trên lập trường của cậu mà lý giải một chút, thông cảm một chút sao?

– “Mục Kiệt, cảm ơn anh”

Mục Kiệt nâng mắt kính, ôn hòa cười nói, “Nói gì chứ? Cậu còn phải cảm ơn tôi sao?”

Trần Lâm thản nhiên cười cười, đột nhiên cậu thấy mắt hắn lóe lên tinh quang sau lớp kính, cậu cảm thấy quỷ dị

– “Đúng rồi, vừa rồi cậu nói chúng ta thống nhất mặt trận, có phải ý tứ là muốn tôi truyền những lời này cho cậu ấy không?”. Trong giọng nói không có ý định giấu diếm những vui sướng nhìn người gặp họa làm Trần Lâm vui mừng

Trần Lâm trịnh trọng gật đầu, “Đúng vậy!”

Mục Kiệt cười đến quỷ dị, rõ là hắn đang chờ trò hay trên sân khấu. Trần Lâm cũng không ngăn cản, cười theo, hai người đều biết rõ ràng chuyện gì sẽ xảy ra

Trần Lâm cũng không nói thêm gì với Mục Kiệt, cậu chỉ muốn nhắn nhủ những lời này đến Tống Đình Phàm. Về phần nói thế nào, cậu tin Mục Kiệt sẽ có ý định của mình

Khi Mục Kiệt rời đi, Trần Lâm đã thoải mái rất nhiều. Đầu tiên, là vì có thể nói ra một ít suy nghĩ trong lòng; tiếp theo, những lời Mục Kiệt sắp truyền đạt chắn chắn sẽ làm người kia khó chịu! Trần Lâm chắc chắn như vậy! Cậu chính là muốn hắn cũng phải chịu khó chịu khổ! Nếm thử chút tư vị cậu vừa trải qua trong thời gian trước!

Vốn dĩ, chuyện của hai người, Trần Lâm không có ý định nói với người thứ ba, vì cậu hi vọng chuyện của mình và Tống Đình Phàm không liên lụy tới người khác, hơn nữa cậu tin Tống Đình Phàm cũng không thích như vậy. Nhưng hiện tại không còn cách nào khác, ai bảo người nọ không cho mình cơ hội giải thích!

Cho nên cậu lùi một bước tiến hai bước, dù sao Mục Kiệt cũng không phải người ngoài, Trần Lâm quyết định nhờ hắn hỗ trợ việc này, cậu không tin, hừ, không tin người kia không ăn giấm!!!

Tuy lợi dụng Mục Kiệt như vậy, cậu cũng có chút có lỗi, chính là, trước sau gì cũng không phải người ngoài!

Haha!

 Chương 76

Mục Kiệt về đến công ty, hắn không trực tiếp gặp Tống Đình Phàm mà tìm Lưu Dụ trước tiên, đại khái nói qua tình huống của hai người kia cho hắn biết. Mặc dù quan tâm, nhưng bọn họ không lo lắng, vì ai cũng biết, Tống Đình Phàm làm việc gì cũng đúng mực, chắn chắn hắn sẽ giữ thái độ vừa phải với Trần Lâm

Nhưng dù thế, Mục Kiệt cũng sẽ truyền lời. Bởi vì việc này đại diện rằng quyền chủ động nằm trong tay Trần Lâm, mà Tống Đình Phàm hắn cũng không thể nghĩ ra mưu kế này! Hắc hắc!

Mỗi lần nhìn Tống Đình Phàm biến sắc, tâm tình bọn hắn lúc nào cũng rất tốt, hảo huynh đệ của họ thực sự diễn rất khá, nên hắn muốn báo cho Lưu Dụ, bằng không nếu Lưu Dụ bỏ lỡ cơ hội này, phỏng chừng hắn sẽ tiếc hận cả đời!

Đến giờ cơm trưa, Mục Kiệt Lưu Dụ vào phòng Tống Đình Phàm

– “Đình Phàm, đến giờ ăn trưa a, cậu còn không đi?”

Lưu Dụ cố gắng kìm nén ngữ khí hưng phấn

Tống Đình Phàm không đối sắc mặt liếc hắn một cái, khép tài liệu trong tay, cầm lấy di động trên bàn, ra mòi chuẩn bị gọi điện

Hai người đứng kế bên liếc nhìn nhau một chút, Mục Kiệt chỉnh sửa mắt kính, hai tay nhàn nhã đút vào túi quần, như vô tình nhẹ nhàng nói một câu, “Đúng rồi, Đình Phàm, Trần Lâm nhờ tôi nhắn với cậu, trưa nay cậu ấy bận vài việc nên không ăn cơm với chúng ta được”

Mục Kiệt không nói dối, quả thực Trần Lâm có nói như vậy. Nhưng cậu có muốn nhờ hắn nhắn chuyện này với Tống Đình Phàm không thì không chắc

Bàn tay cầm di động dừng lại giữa không trung, Tống Đình Phàm ngẩng đầu liếc nhìn Mục Kiệt, nhíu mày, hiển nhiên hi vọng hắn có thể giải thích thêm

Mục Kiệt cũng tốt bụng không lảng tránh, “Buổi sáng vô tình gặp, cậu ấy nhờ tôi ‘thuận tiện’ nhắn cậu một tiếng”. Cố ý cường điệu hai chữ làm người ta khó có thể xem nhẹ

Buổi sáng vô tình gặp??? Tống Đình Phàm âm thầm cười lạnh trong lòng, sáng nay hắn tự mình đưa Trần Lâm đến cửa hàng, sau đó đến công ty đã thấy người này, vậy thời gian nào bọn họ có thể ‘vô tình gặp’?

Lưu Dụ cũng âm thầm cười, nguyên lai mình vẫn có thể làm Tống Đình Phàm biến sắc a! Bất quá, ách,… độ ấm chung quanh tựa hồ như giảm đột ngột

Qua nửa ngày, Mục Kiệt Lưu Dụ đều đang đợi Tống Đình Phàm phản ứng, nhưng người nọ chỉ quét mắt một vòng nhìn bọn họ, còn lại không có bất kì động tĩnh nào. Hắn thu dọn vài thứ trên bàn, lấy áo khoát, liền bước ra khỏi phòng đầu tiên

Hai người còn lại nhìn nhau

– “Như vậy là xong rồi? Mục Kiệt?”

Nhìn ánh mắt tựa hồ chưa hết hưng phấn của Lưu Dụ, Mục Kiệt bất đắc dĩ lắc đầu, “Ăn cơm trước đi, cơm phải ăn đúng bữa. Còn việc không để cậu ấy yên, quay về rồi nói”

Nói xong, lại đẩy đẩy gọng kính, ra khỏi phòng

Bữa trưa nay quả thực chỉ có ba người cùng ăn, không có Trần Lâm

Khi về lại công ty, Mục Kiệt Lưu Dụ vẫn theo sát Tống Đình Phàm, cũng theo hắn vào phòng. Với hành vi của hai người, Tống Đình Phàm làm như không thấy, cởi áo khoát, tự rót một li nước lọc, sau đó an vị trên sô pha, một tiếng cũng không nói

Nhìn tình cảnh này, Mục Kiệt cũng biết, so về độ nhẫn nại, bọn họ không phải đối thủ của Tống Đình Phàm!

Vốn tưởng việc mình nói trước khi ăn cơm có thể làm cho Tống Đình Phàm chủ động hỏi ít nhiều, chính là người ta không có chút ý định nào. Giống như thường ngày, khi ăn cơm bọn họ sẽ nói một ít chuyện công ty, vài chuyện linh tinh, không khác gì những khi có Trần Lâm ăn cùng

– “Được rồi được rồi, tôi nói, tôi nói”. Giọng nói hưng phấn kèm bất đắc dĩ, Mục Kiệt kéo ghế ngồi đối diện Tống Đình Phàm

– “Là, sáng nay tôi có gặp Trần Lâm. Không thể phủ nhận, chúng tôi quả thực có ‘trao đổi’ một chuyện”. Mục Kiệt kéo mắt kiếng xuống, nói thật chậm, cố ý nhấn mạnh hai chữ. Chính là, nhìn người đối diện, hắn bất đắc dĩ bất đắc dĩ a, chỉ có thể tiếp tục nói

Không còn cách nào khác, hắn muốn hai người song ca, nhưng người kia không hợp tác, hắn còn có thể tẻ ngắt chờ đợi sao?

– “Tôi, cũng không nói thêm gì, nhưng chỉ muốn nhắc cậu một câu, Đình Phàm, lần này cậu tự mình… quên đi! Mọi trách nhiệm cũng không nên chỉ đổ lên người Trần Lâm”

Mục Kiệt chính chuyên nói câu này, chỉ thấy tay Tống Đình Phàm đang bưng li nước, đột nhiên nổi gân xanh!

Mục Kiệt nói một câu, đúng vào suy nghĩ của hắn!

Đúng vậy, là Tống Đình Phàm tự mình quên đi! Hắn có thể quên chuyện lão nhân gia nhà mình trực tiếp tìm Trần Lâm!! Trong suy nghĩ của Tống Đình Phàm, hắn cho rằng ngày sinh Khổng Tử năm ấy mình trở về nói với lão đầu nhi chuyện kia, chính là biểu thị thái độ của mình, hoặc vài năm trước đó, khi rời nhà lập nghiệp, hắn cũng đã rõ ràng tỏ thái độ. Nhưng thật không ngờ, lão đầu nhi kia lại muốn thử một lần xem có thay đổi quyết định của mình được không

Mà chính mình chỉ có thể bỏ qua, quên đi…. Điểm này, mới là điều làm Tống Đình Phàm tức giận nhất! Nếu nói hắn giận thái độ do dự của Trần Lâm, chẳng bằngn ói hắn càng giận mình hơn!

Một lát sau, buông tách, Tống Đình Phàm xoa xoa mi tâm, có vẻ mệt mỏi mở miệng, “Các cậu…. quên đi, tôi biết, tôi sẽ xử lí tốt chuyện này”

Mục Kiệt gật gật đầu, hắn không nói gì nữa, vội vàng kéo Lưu Dụ ra khỏi phòng

Hai người bọn họ không phải ngốc tử, nếu còn ngồi lại thêm trong văn phòng của Tống Đình Phàm, đợi khi Tống Đình Phàm khôi phục cảm xúc, người chết sẽ là bọn họ! Muốn nhìn hắn bị chê cười là một chuyện, còn việc bọn họ có thể chịu trách nhiệm không lại là chuyện khác! Haha

Tuy Mục Kiệt chỉ nói một câu nhưng lại chỉ rõ mấu chốt vấn đề, căn bản không nói gì thêm, Mục Kiệt cũng chắc chắn thái độ của Tống Đình Phàm không thể tiếp tục trầm ổn như núi được. Quả nhiên không phụ lòng mong mỏi, Tống Đình Phàm thế nhưng lại lộ ra vẻ mệt mỏi, thái độ vô lực, khó tin a khó tin!

Mục Kiệt biết, quen biết hắn nhiều năm như vậy, dù người nọ có trầm ổn nội liễm cỡ nào, cũng không khó để hiểu nhau. Những thấu hiểu này, hoặc liên quan đến tính cách, hoặc thái độ làm người

Cho nên, lần này tuy Mục Kiệt đứng về phía Trần Lâm, nhưng hắn cũng thừa biết Tống Đình Phàm có suy nghĩ của mình. Theo tình cảm hắn giành cho Trần Lâm, tuyệt đối không có khả năng hắn không đứng trên lập trường của cậu mà suy nghĩ, nhưng hiện tại, hắn làm như vậy tất nhiên còn có nguyên nhân khác. Cho nên, Mục Kiệt nói một câu cũng đủ sáng tỏ những khúc mắc trong quan hệ hai người. Hắn tin, một câu này cũng đủ chỉ điểm những điều Tống Đình Phàm chưa nghĩ ra

Hơn nữa, Trần Lâm đã tìm đến mình nhờ chuyển lời, Tống Đình Phàm kia còn có thể tiếp tục thờ ơ?!

Hắc hắc, quỷ mới tin!

Tống Đình Phàm ngồi trên sô pha không nói một lời quả thật đúng như suy đoán của Mục Kiệt

Làm sao hắn không đứng trên lập trường của Trần Lâm mà suy nghĩ? Suy nghĩ, đương nhiên nghĩ ra!

Người khác có thể không hiểu lão đầu nhi nhà mình, nhưng mình không hiểu sao? Trần Lâm đụng phải ông, tuyệt đối như cừu gặp sói! Hiện tại Trần Lâm có thể an toàn rút lui, hơn nữa còn được ông đồng ý, lúc ấy Tống Đình Phàm rất kinh ngạc và kinh hỉ! Tuy không nghi ngờ ánh mắt chọn lựa bạn đời của mình, nhưng Trần Lâm có thể tinh tường chọn lựa kết quả như vậy, không thể nghi ngờ đã làm Tống Đình Phàm rất vui

Cậu giãy dụa, cậu do dự, cậu lùi bước, cậu giấu diếm, cậu chậm trở về… tất cả, Tống Đình Phàm đều lí giải được. Chính là, lí giải dễ dàng, lượng giải rất khó!

Đến giờ, mỗi lần nhớ việc Trần Lâm từng có ý định chia tay, hắn lại tức giận! Cho nên, việc trừng phạt Trần Lâm này, Tống Đình Phàm hắn sẽ không nương tay

Mấy ngày qua mình lạnh lùng thản nhiên, một phần vì tức giận mình ‘cạn nghĩ’, một phần cũng vì… giáo huấn Trần Lâm lần nữa, để cậu phải nhớ thật lâu!

Việc này, Tống Đình Phàm thực kiên trì

Hắn hiểu rõ tính cách của Trần Lâm. Nếu muốn cậu thâm căn cố đế ghi nhớ, tất nhiên phải giáo huấn cậu thật nặng

Bằng không, sẽ vô ích…

Cho nên, Tống Đình Phàm hiểu rõ ràng, mấu chốt vấn đề vẫn nằm ở thái độ của mình—dễ dàng bỏ qua, vậy khi cậu đối mặt với cha mẹ mình thì sao? Trần Lâm sẽ xử sự thế nào? Tống Đình Phàm không tin Trần Lâm sẽ như mình—kiên quyết giữ gìn tình cảm của hai người! Nhưng là, nếu không dễ dàng tha thứ, thì nên làm thế nào? Vừa không quá sủng nịch bỏ qua cho cậu, lại không quá hờ hững vô tình, dù thái độ hai người trong lúc này có chút khó nắm bắt, nhưng Tống Đình Phàm tin mình sẽ nắm bắt được

Tại sao tự tin như vậy? Nguyên nhân rất đơn giản, thái độ Trần Lâm với mình vài ngày nay, cậu không giận dữ, không phẫn nộ, không phải không cam lòng, mà gần như–ủy khuất, đúng vậy, là ủy khuất

Đêm qua ăn cơm, cậu khó không chế được ủy khuất của mình nên mới bạo phát một chút. Tống Đình Phàm còn nghĩ người này sẽ phản ứng thế nào với mình, không ngờ, Mục Kiệt hôm nay lại nói hộ, nhưng tín hiệu quả nhiên không sai!

Suy nghĩ kĩ càng, lộ ra một nụ cười sủng nịch, Tống Đình Phàm nghĩ, có lẽ đêm nay mình phải thay đổi thái độ một chút

Tan tầm, Tống Đình Phàm lái xe đến cửa tiệm đón người, nhưng không gặp người. Nhân viên của hàng nói giữa trưa cậu đã ra ngoài, có vẻ như đi cùng một bằng hữu

Tống Đình Phàm chau chau mày, là trùng hợp, hay là cậu cố ý?

Trên đường về nhà, Tống Đình Phàm nghĩ có lẽ là trùng hợp, vì Trần Lâm không làm những chuyện như vậy. Cậu có thể nhờ Mục Kiệt chuyển lời, nhưng tuyệt đối không cố ý làm mình khó xử. Hơn nữa cậu cũng muốn biết tối nay mình sẽ có thái độ như thế nào. Tổng hợp tất cả, Tống Đình Phàm đoán cậu hẳn nhiên ra ngoài cùng bằng hữu

Bất quá, là bằng hữu nào?

Tống Đình Phàm vừa lái xe vào gara chợt nghe điện thoại đổ chuông

Là Trần Lâm gọi

Không khỏi phân trần, bắt máy

Trần Lâm nói đêm nay sẽ không ăn cơm ở nhà, ách, nguyên nhân là… Trương Bá Quang ghé thăm, cậu ít nhiều cũng phải tiếp đón một chút

Trầm mặc chốc lát, Tống Đình Phàm tỏ vẻ mình đã biết, sau đó không nói thêm gì nữa, cúp máy

Kì thật, Trương Bá Quang đến là trùng hợp, Trần Lâm không nói dối. Sau khi cậu quay lại Bắc Kinh, Trương Bá Quang lo lắng không thôi, hắn một lòng một dạ muốn biết Trần Lâm quyết định ra sao, cậu có tổn thương gì không. Tuy lần trước nói chuyện hắn đã loáng thoáng đoán được kết quả, chính là, hắn vẫn không yên lòng về Trần Lâm. Vì thế, dựa vào chuyến công tác, hôm nay hắn đến Bắc Kinh thăm cậu

Trần Lâm gặp Trương Bá Quang, tuy người nọ nói lí do mình đi công tác—chỉ là khảo sát vài chi nhánh ở Bắc Kinh, nhưng Trần Lâm biết Quang ca rất lo lắng cho mình nên mới đến xem một chuyến. Nếu đã vậy, tất nhiên cậu phải tiếp đón Trương Bá Quang, không thể nào hôm nay gặp mà không cùng ăn bữa cơm, lại để hắn rời đi. Này, dù sao Trần Lâm cũng không làm thế được

Cho nên, chỉ có thể bỏ con săn sắt bắt con cá rô, tạm thời mặc kệ Tống Đình Phàm

Nhưng, trong lòng lại luyến tiếc, hôm nay mình đang đợi chuyển biến của người nọ. Kết quả là, cậu không nhắn tin mà trực tiếp gọi điện giải thích với người kia

Gọi điện xong, nhìn Trương Bá Qung đang đối diện mình, Trần Lâm lại có suy nghĩ khác, sợ người nọ hiểu lầm mình làm bộ làm tịch, cố ý không về; cũng sợ người nọ hiểu lầm mình và Quang ca……

Ha ha, Trần Lâm lắc đầu buồn cười, từ khi nào mình lại suy nghĩ quá sâu chuyện tình cảm? Những việc như vậy cũng lo lắng được

Trương Bá Quang nhìn người đối diện, Trần Lâm vừa gọi điện xong thì lắc đầu buồn cười, hắn có chút tò mò

Là vì người nọ sao?

Cũng không giống vậy, vừa rồi hai người cơ bản chỉ nói hai câu qua điện thoại, người nọ có lẽ chỉ ừ một tiếng. Việc này tựa hộ không có gì đáng cười

– “Tiểu Lâm, cười gì vậy?”

– “Không có gì, không có gì đâu. Đúng rồi, Quang ca, anh ăn nhiều một chút, món cá hấp nổi danh nhất nhà hàng này, mỗi ngày đều bán có hạn, chúng ta hôm nay may mắn mới được ăn!”

Trần Lâm lắc đầu không nói lí do mình buồn cười. Chuyện này tất nhiên không thể nói ra!

Trương Bá Quang nhận những đón tiếp của Trần Lâm, nhìn thái độ hiện thời của cậu, hắn biết có lẽ mình lo lắng dư thừa, nói vậy cũng có nghĩa hắn đã biết được kết quả của việc kia

Ăn cơm xong, hai người ngồi lại nhàn thoại chỗ lát. Nhưng thời gian càng trôi qua, Trần Lâm tựa hồ càng mất kiên nhẫn

Trần Lâm tự biết sẽ biểu hiện tốt trước mặt Trương Bá Quang, nhưng Trương Bá Quang hắn là người thế nào? Không chỉ lớn lên cùng cậu, còn yêu thầm cậu nhiều năm, một chút tình tự thay đổi của Trần Lâm hắn đều phát hiện ra

Cho nên, vừa qua 9h, Trương Bá Quang liền chủ động đưa Trần Lâm về nhà, hắn lấy cớ ngày mai mình còn nhiều việc phải làm nên cần quay về khách sạn nghỉ ngơi

Nếu Trương Bá Quang đã nói vậy, Trần Lâm đương nhiên cũng không khách sáo già mồm cãi láo. Cậu cầm di động trên bàn, đứng lên rời đi. Nhìn động tác cầm điện thoại của Trần Lâm, Trương Bá Quang cười khổ trong lòng, đêm nay Tiểu Lâm ăn xong liền đặt di động lên bàn, ngẫu nhiên hai mắt thường liếc nhìn điện thoại, nhưng cũng làm cho người ta hiểu được, cậu không đợi điện thoại thì cũng có vẻ muốn gọi điện

Việc này với người khác, có lẽ cũng chỉ là thói quen dùng điện thoại của mỗi cá nhân. Nhưng với Trần Lâm, cậu là người nghiện điện thoại sao? Là người khi nói chuyện cùng người khác lại đặt điện thoại lên bàn để nhìn sao? Tất nhiên không phải!

Nhưng hôm nay cậu lại như vậy, tuy không chú ý quá nhiều đến di động, nhưng ngẫu nhiên cậu sẽ đảo mắt nhìn, trong mắt có do dự, có chờ mong, Trương Bá Quang nhìn rất rõ

Kì thật cũng không thể trách Trần Lâm, trễ như vậy, cậu càng tò mò tối nay Tống Đình Phàm có thái độ thế nào, hơn nữa hai người đang bất ổn, mình lại trở về muộn như vậy, nghĩ sao Trần Lâm cũng thấy mình có chút làm bộ làm tịch, cố ý gây khó khăn

Trương Bá Quang đưa Trần Lâm về đến nhà, cậu mới đột nhiên kinh giác, bây giờ, mình nên mời Quang ca lên lầu ngồi chơi hay……? Trong lòng tự mắng mình một câu, hồ đồ! Cả đêm nay tâm tình mình đều ở nơi khác, thế nhưng sau đó lại để Quang ca đưa mình về là bất tiện cỡ nào. Bình thường, đầu óc mình cũng không như vậy, hôm nay thực sự rất thất thường

Nhất thời có chút xấu hổ

Không biết Trương Bá Quang có để tâm hay không, hắn chỉ thoải mái vỗ vỗ vai Trần Lâm, ý bảo cậu nên xuống xe, dặn dò vài câu rồi lái xe đi

Nhìn chiếc xe dần mất hút giữa màn đêm, Trần Lâm có chút ảo não, thật đáng chết, mình đã xem nhẹ cảm xúc của Quang ca!

3 thoughts on “Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông-75,76

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s