Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông-89,90

Chương 89

Không khí nhất thời đông lạnh, hơi thở ba người mơ hồ có thể nghe thấy, Trần Lâm khẩn trương nửa ngày không thở được, mà ba Trần, mẹ Trần, rõ ràng đang hô hấp dồn dập, Trần Lâm lại nâng mắt nhìn, mắt mẹ Trần ngấn nước, giống như có thể rơi lệ bất kì lúc nào, ba Trần lại không quan tâm xoay xoay tách trà, trầm mặc không nói

– “Mẹ…. người…. Người đừng khóc……”. Ngữ điệu Trần Lâm rất bối rối, vì đây là lần đầu tiên cậu thấy nước mắt của mẹ. Dù khi bà ngoại qua đời, Trần Lâm vĩnh viễn không thấy mẹ khóc trước mặt mình, cùng lắm chỉ thấy mắt mẹ đỏ thôi. Trần Lâm khi đó rất hiểu, tuy tính tình mẹ có chút trẻ con, nhưng bà kiên cường nhường nào, giờ này khắc này, mẹ vì cậu, mà rơi lệ

Ba Trần choàng qua vai lão bà, an ủi. Lại nhìn con trai, tựa hồ khi trầm mặc ông đã có quyết định của mình

“Trần Lâm, ba cũng xem như hiểu con, ta có thể hiểu chuyện con nói ngày hôm nay, tất nhiên sẽ không phải là những suy tính, đắn đo, dằn vặt ngày một ngày hai. Con từ nhỏ…. Chúng ta chưa từng lo lắng quá nhiều, đương nhiên con cũng không làm chúng ta quá lo lắng, ta không nghĩ chỉ vì việc này, chúng ta sẽ phủ nhận con của trước kia. Cho nên, với người vừa rồi trong lời con, ta không thể dễ dàng phủ quyết, nhưng…….. cũng sẽ không dễ dàng tán thành. Con hiểu không?”

Trần Lâm gật đầu, với từng lời giải thích này của cha, cậu cảm kích vạn phần

Liếc mắt nhìn lão bà, ba Trần tiếp tục nói, “Ta nghĩ chúng ta tất yếu phải gặp cậu ta một lần”

Những lời này của ba Trần hoàn toàn xuất phát từ uy nghiêm của người cha, nói cách khác, Trần Lâm không đồng ý cũng phải đồng ý!

Nhưng với Trần Lâm, đây cũng là dự định của cậu, đừng quên, cậu đã đồng ý với Tống Đình Phàm đêm nay sẽ dẫn hai người về nhà dùng cơm, nên cũng tự nhiên vui vẻ nhận lời ba Trần

Mẹ Trần nghe ba Trần nói vậy, nước trong mắt còn chưa tan, một tay đã kéo ống tay áo của lão công, lắc đầu, ánh mắt không đồng ý hành động này của Trần Lâm

Vỗ vỗ tay lão bà trấn an, ba Trần lựa lời, “Có chuyện chúng ta phải đối mặt, phải giải quyết, con trai có thể đối mặt chúng ta, thẳng thẳng thành khẩn với chúng ta, nhưng vậy chúng ta cũng nên cho con một cơ hội, không phải sao?”

Mẹ Trần bị lão công thuyết phục, miễn cưỡng gật gật đầu

– “Ba, cảm ơn ba”

Ba Trần lắc đầu, không câu nệ lời cảm ơn của con trai

– “Tiểu Lâm, con…..”. Mẹ Trần muốn nói lại thôi, làm Trần Lâm khó chịu trong lòng. Rõ ràng vừa rồi giọng nói mẹ trong điện thoại rất vui sướng, bởi vì mình thẳng thắn, mà thương tâm rồi?

– “Mẹ…….” 

Ba Trần có chút không hài lòng với tính lưỡng lự của hai mẹ con, vỗ vỗ vai lão bà, ngược lại còn nói với Trần Lâm, “Bây giờ chúng ta gặp cậu ta được không?”

– “Ân, ba mẹ, chúng ta về nhà ăn cơm đi, anh ấy đang ở nhà”

Trần Lâm bình thường tùy tiện nói, hoàn toàn tự nhiên, nhưng ba Trần mẹ Trần nghe xong lại nghĩ

Nhà?

Tuy vừa rồi nghe Trần Lâm nói, hai người cũng biết được con trai đang sống cùng người kia, nhưng nơi hai nam nhân chung sống cũng có thể gọi là ‘nhà’ sao?

****** ******

Cửa mở, ba Trần mẹ Trần nhìn Tống Đình Phamg đứng trước mặt mình, nhất thời có chút ngoài ý muốn– cảm giác người này rất mạnh mẽ

Buổi chiều, trong cửa hàng của Trần Lâm, nghe con trai miêu tả người này, ba Trần mẹ Trần hiểu với con trai người này thực vĩ đại, là doanh nhân thành đạt, nhưng lúc này, hai người không thể không thừa nhận suy nghĩ của mình có chút phiến diện, mà con trai cũng không miêu tả toàn bộ cho họ nghe

Kì thật không nên trách Trần Lâm, cậu làm sao có thể kể cho cha mẹ nghe tính tình nhất nhất chuyên chế bá đạo của Tống Đình Phàm? Tất nhiên, dù thẳng thắn cỡ nào, Trần Lâm vẫn là tránh nặng tìm nhẹ. Dù cậu lo lắng, nhưng những ý nghĩ trong đầu vẫn rất rõ ràng. Dù sao đây cũng là điều Tống lão đầu nhi tán thưởng Trần Lâm a!

– “Thúc thúc, a di, hai người vào đi, cơm sắp xong rồi”. Đang nói, Tống Đình Phàm nép sang một bên, để cha mẹ Trần đi vào, đồng thời cũng nhận túi du lịch của cha mẹ Trần từ tay Trần Lâm

– “Ba mẹ, chúng ta đến phòng khách ngồi đi”

Ba Trần mẹ Trần gật đầu với Tống Đình Phàm, sau đó vào phòng khách cùng Trần Lâm

Trần Lâm thừa dịp đi rót nước cho ba mẹ, đi về phía Tống Đình Phàm, còn chưa đến nơi đã bị ánh mắt hắn một mực bảo quay về, thuận tiện hắn lại bổ sung một cậu, “Thúc thúc, a di, hai người ngồi hàn huyên với Trần Lâm một lát. Con còn nấu một món, làm xong chúng ta sẽ dùng cơm”

Mẹ Trần nhìn Tống Đình Phàm biến mất trong phòng bếp, liếc mặt nhìn con trai một cái, hỏi, “Cậu ta nấu cơm sao?”

Trần Lâm gật gật đầu, “Ân, cơm nhà căn bản đều do anh ấy làm”

Mẹ Trần có chút ngoài ý muốn. Khi mới vào cửa, nàng liền quan sát Tống Đình Phàm, người này chỉ đứng một chỗ cũng làm cho người khác cảm giác rất áp lực, hơn nữa cũng không phải người hoạt ngôn, tương phản trên người hắn còn mang theo hơi thở lạnh lùng cường thế, đối đãi bọn họ cũng rất lễ phép nhiệt tình, người có tính cách như vậy, mẹ Trần thực sự không nghĩ hắn sẽ nấu cơm! Chẳng lẽ hắn không nên là loại người ‘đội vợ lên đầu’ như vậy sao?

Quét mắt quan sát quanh nhà một còng, cảm giác đầu tiên của mẹ Trần, là sạch sẽ, thật sạch sẽ! Tuy biết con mình cũng không phải người quá bừa bộn, nhưng dù sao cũng là con trai, một vài phương diện sẽ rất bừa bãi, nhưng nhà của hai nam nhân lại sạch sẽ như thế, mẹ Trần có chút kinh ngạc. Chẳng lẽ hai đứa biết hôm nay mình sẽ đến, người kia hôm qua thuê người quét dọn sao?

Trần Lâm nhìn ánh mắt tò mò quan sát chung quanh của mẹ, mở lời, “Mẹ, con mang người đi dạo một vòng đi, ba, nơi này có báo chí, đều là báo hôm nay, ba xem đi, nếu không thì xem TV”. Nói xong, Trần Lâm mang chồng báo, điều khiển từ xa đưa cho ba Trần, kéo mẹ Trần đứng lên đi dạo một vòng

Từ phòng khách đến ban công, cửa sổ sát đất, Trần Lâm vừa do xét thái độ của mẹ vừa giải thích mình thường làm gì ở đây, bận chuyện gì ở đây; sau đó là thư phòng, Trần Lâm nói với mẹ, đây là nơi Tống Đình Phàm làm việc, đôi khi cậu cũng làm việc trong này; sau đó lại đến nơi nối liền giữa hai tầng, Trần Lâm nói lần đầu tiên khi đến đây mình bị tiếng chuông cửa lừa như thế nào; ……. Sau đó cậu lại kéo mẹ đến phòng ngủ của mình và Tống Đình Phàm, đặc biệt nói nhiều về chiếc ghế lưới trong phòng ngủ và bàn đặt máy tính, thuận tiện còn kể chuyện bọn họ đi mua đồ, đang nói, lại mang mẹ Trần đến buồng vệ sinh, cuối cùng, Trần Lâm dẫn mẹ đến nơi Tống Đình Phàm đang đứng…….

Như không nhận ra động tĩnh sau lưng, Tống Đình Phàm vẫn tôi nấu cơm như ngày xưa; lúc này, Trần Lâm không nói gì với mẹ, chính là nhìn thấy như vậy, nhìn thấy như vậy…….

Một lúc sau, mẹ Trần quay sang nhìn con, ão não liếc cậu một cái, không nói gì, xoay người về chỗ ba Trần…..

Mẹ Trần vừa xoay người rời đi, Tống Đình Phàm chậm rãi quay đầu, cười với Trần Lâm…….

Trên bàn cơm, sáu món ăn, vừa không quá phung phí vừa không quá bạc đãi khách, với bốn người mà nói, bấy nhiêu đồ ăn là vừa đủ

Tống Đình Phàm hỏi ba Trần muốn nhấm chút rượu không, nhưng bị Trần Lâm cự tuyệt, vì huyết áp cao, ba Trần không được uống rượu, vài năm trước ông đã được mẹ Trần ra văn bản cấm uống rượu

Tuy ba nam nhân, một nữ nhân dùng cơm cùng nhau, hơn nữa không rượu trợ hứng, nhưng tối thiểu không khí bàn ăn vẫn tương đối viên mãn, ít nhất cũng không tẻ ngắt. Vì ba Trần không có ý đối địch, Tống Đình Phàm không cố ý xu nịnh, hai người hoàn toàn tự nhiên giao đàm, không thể không viên mãn

Chẳng qua ăn uống no đủ xong, những chuyện cần nói thì nên nói

– “Ách…… ban ngày Trần Lâm có nói cho ta……. Chuyện của hai đứa các con, ta nói với nó mình sẽ không dễ dàng phủ quyết hay tán thành, hiện tại, ta vẫn giữ những lời đó. Ta cũng không có ý kiến gì, phán xét chuyện hai đứa làm là đúng sai thế nào, nên ta cũng không thể áp đặt điều gì, chính là”. Ba Trần ngừng một chút, lại nói, “Làm cha, ta hơn ai hết đều hi vọng con mình có thể hạnh phúc, an khang hơn bất kì ai, đây cũng là tình lí bên trong”

Ba Trần nói xong suy nghĩ của mình, chậm rãi nhâm nhi trà Trần Lâm vừa pha, tuyệt đối là vị thế của trưởng bối

Tống Đình Phàm ngồi đối diện ba Trần, hai tay nắm thành quyền đặt trên đùi, thần thái rất thật tâm, hiển nhiên nghe lời ba Trần

– “Mong muốn Trần Lâm hạnh phúc, an khang, vốn là ước nguyện cuối cùng của con”. Một chữ lại một chữ, rõ ràng rành mạch, chính là một câu, lại làm cho người nghe hiểu được những tâm tình

Ba Trần gật đầu, cao giọng, “Cho nên?”

– “Cho nên, con sẽ không từ bỏ cậu ấy”. Tống Đình Phàm thay đổi tư thế, một tay khoát lên thành sô pha, nhìn về phía Trần Lâm

Trần Lâm biết tư thế hiện tại này của Tống Đình Phàm thích hợp cỡ nào với câu nói vừa rồi, cảm giác áp bách rõ ràng đến đâu, khí thế bá đạo đến đâu, nếu nghiêm trọng hơn một chút, phỏng chừng ba Trần đều có cảm giác bị uy hiếp, Trần Lâm ẩn ẩn sốt ruột

Cậu…… Không muốn bọn họ khó xử với nhau……

Trần Lâm cấp bách nhìn Tống Đình Phàm, mà hắn vẫn thực đang lạnh nhạt, tầm mắt bình tĩnh tự tin nhìn Trần Lâm, còn lộ ra một mạt an ủi

– “Khụ khụ……”. Với hành động này, hai người tuy không cảm thấy gì, nhưng ba Trần mẹ Trần đã có tuổi, nhìn thấy lại tái mặt

Ba Trần vờ ho khan hai tiếng, cuối cùng cũng lôi kéo sự chú ý của hai người

Trần Lâm vốn tưởng ba sẽ vì những bá đạo cường thế bất chợt của Tống Đình Phàm mà không vui hoặc tức giận, nhưng xem ra cậu cả nghĩ

– “Ta nghĩ đêm nay tạm thời nói đến đây thôi, Trần Lâm, ta với mẹ con có chút mệt mỏi, con…….”

Ba Trần chưa nói xong, Tống Đình Phàm đã mở lời, ngắt lời ba Trần, “Thúc thúc, a di, đêm nay hai người ở lại đây đi, không cần đến nơi khác, phòng đã dọn dẹp tốt lắm, Trần Lâm đưa hai người đến”

Tống Đình Phàm vừa dứt lời, liền đứng lên lấy một chùm chìa khóa trong ngăn kéo, đưa cho Trần Lâm, “Em mang thúc thúc và a di đến phòng dưới lầu đi”

Trần Lâm vốn muốn giữ cha mẹ lại, thật không ngờ Tống Đình Phàm đã sắp xếp tất cả, lúc này, Trần Lâm không rõ trong lòng có tư vị gì, cảm động có, mãn nguyện có, hạnh phúc cũng có

Trần Lâm nhận chùm chìa khóa, nói với ba mẹ, “Ba mẹ, con cũng không muốn hai người đến khách sạn, hơn nữa đã khuya rồi, ở lại đây đi, con mang hai người xuống lầu dưới, dưới lầu có phòng ngủ”

Tống Đình Phàm trực tiếp thay Trần Lâm giữ cha mẹ Trần lại, Trần Lâm lại uyển chuyển hát đệm theo. Cha mẹ Trần nghĩ thế nào, hiện tại cũng chỉ giữ trong lòng

Trần Lâm và cha mẹ ra đến cửa, Tống Đình Phàm cũng đưa đến cửa, sau đó, mẹ Trần cơ hồ chưa nói câu nào suốt buổi tối lại mở miệng, “Đêm nay ta tâm sự với Trần Lâm một chút, nó không về đâu”

Một câu của mẹ Trần, ba Trần biến sắc, Trần Lâm xấu hổ, Tống Đình Phàm vẫn trầm ổn trấn định như cũ, cũng không chau mày

Cuối cùng, gật gật đầu

Chương 90

Ba Trần mẹ Trần vừa xuống đến phòng, đập vào mắt là cả gian phòng sạch sẽ, dù không nồng đậm hơi thở cuộc sống như nơi vừa rồi, nhưng không thể không nói, kiến trúc giống nhau, sạch sẽ giống nhau, chỉ là không có hơi người

Cũn phải, ba tầng này của Tống Đình Phàm, trước khi mua, cách trang trí, cấu trúc đều do hắn lên ý tưởng, cho nên mặc kệ nơi nào, ba tầng này đều có kiến trúc và cách bài trí đồng nhất. Mà hắn sống ở lầu 1, nhưng hai phòng dưới cùng cũng bị hắn ghép lại, cơ hồ không ai ở, nên không có sức sống, không có hơi người cũng là chuyện bình thường

Chính là ngẫu nhiên sẽ đặt vài thứ, nên cũng sẽ thuê người quét dọn định kì

Tuy nói Trần Lâm biết thời gian có người đêns vệ sinh, nhưng bây giờ vừa vào cậu liền biết, chiều nay người nọ đã quét dọn lại một lần, hơn nữa còn thông gió trong phòng. Không chỉ thế, còn đặt thêm đồ ăn thức uống vào tủ lạnh, trên bàn ăn đặt đĩa hoa quả, ga giường cũng thay mới, đồ dùng vệ sinh cá nhân cũng mới mẻ, chình là những thứ linh tinh như dép lê, Tống Đình Phàm cũng không xem nhẹ

Ba Trần mẹ Trần cùng Trần Lâm nhìn thấy đều cảm giác mũi có chút ê ẩm, trong lòng sáp sáp

Người kia a……

Không bỏ qua biểu tình của con trai, mẹ Trần trầm lòng một chút, ngồi vào sô pha, còn chưa nói gì với con trai, nước mắt kìm nén suốt hôm nay, rốt cuộc lăn xuống như châu như ngọc

– “Mẹ….”. Trần Lâm vội vàng đi đến cầm tay mẹ Trần, một tay lại lau nước mắt giúp mẹ, trong lòng toán sáp không chịu được, bối rối không chịu được, hôm nay là lần đầu tiên cậu thấy mẹ khóc……… Chân tay có chút luống cuống…….

– “Tiểu Lâm, mẹ vẫn muốn ôm cháu nội……..”

Giọng nói mẹ Trần nồng đượm giọng mũi làm Trần Lâm chùng lòng, cả sắc mặt cũng đột nhiên trắng bệch, tay đang lau nước mặt giúp mẹ cũng dừng lại…….

Ba Trần nhìn thấy, rút khăn đưa cho mẹ Trần

– “Đừng khóc, trước tiên hảo hảo nói chuyện với Tiểu Lâm, em còn chưa nói lời nào”. Ba Trần am ủi mẹ Trần, nháy mắt với con trai đang bạc mặt

– “Ách, mẹ, con đi lấy nước cho mẹ đi……”. Nói xong, Trần Lâm vội vàng đứng dậy

Hai người ngồi lại nhìn bóng Trần Lâm rời xa. Nước mắt mẹ Trần tuy ngừng rơi, nhưng đôi mắt vẫn đỏ, nhìn thấy lão công lại không kiềm chế được mà thút thít khóc lên

Vỗ vỗ lưng lão bà, ba Trần nói, “Em nói em a, làm vậy để làm gì?”

– “Tiểu Lâm lớn như vậy cũng chưa thấy em khóc bao giờ a, em vừa khóc, nước mắt một mặt, liền dọa con hoảng sợ, em không đau lòng a? Lại còn nói cháu nội cái gì, không phải là áp đặt con sao…….”

– “Anh nói dễ nghe, anh thế nào không nghĩ con từ nhỏ đã rất ngoan, chưa làm chuyện gì khiến chúng ta lo lắng, nhưng lần này, không chỉ làm chúng ta…… ô, lo lắng, mà còn làm chúng ta ngoài ý muốn thật nhiều…….”. Khi mẹ Trần vừa thút thít vừa nói, Trần Lâm đã mang nước trở lại. Hiển nhiên, những lời này của mẹ, Trần Lâm đều nghe thấy

Đựt li nước trước mặt mẹ Trần, Trần Lâm hạ mắt, liếm liếm môi, chua xót mở miệng, “Mẹ, thực xin lỗi, con biết con làm cha mẹ đau lòng, nhưng……. nếu con có thể chọn lựa cách không làm cha mẹ đau lòng như trước kia, con sẽ làm. Chính là con không nghĩ sẽ rời xa anh ấy…….. Một chút cũng không muốn…….”

Mẹ Trần im lặng nhìn con trai, đợi con nói tiếp

– “Mẹ, trước kia, khi con quyết định cùng anh ấy một chỗ, cũng đã nghĩ những chuyện phải đối mặt trong tương lại, con không lỗ mãng khinh suất, con cũng từng đấu tranh, do dự, thậm chí tự vấn, con có nhất thiết phải đi con đường khác mọi người không? Lúc ấy, con không trả lời được, nhưng cũng hiểu được nếu không chọn con đường này, như vậy thì con chọn lựa thế nào, cuộc sống cũng dễ dàng hơn nhiều, hạnh phúc hơn nhiều……..”

Nói đến người này, Trần Lâm cười với mẹ Trần, không do dự, tiếp tục nói, “Chính là, mẹ, mẹ biết không? Sau khi yêu anh ấy, con không cảm thấy đi con đường này sẽ vất vả, cũng không cảm giác mình khác mọi người, con là con. Mỗi ngày, hai người bọn con đi làm, tan tầm, về nhà, nấu cơm, ăn cơm, dọn dẹp, nghỉ ngơi, đôi lúc sẽ ra ngoài ăn cơm cùng bằng hữu hoặc ở nhà nghỉ ngơi, thông cảm những khó khăn trong công việc của nhau, thấu hiểu nhau……… Tất cả, những việc này cũng không khác gì sinh hoạt thường nhật của mẹ và ba……… Chẳng qua, con cùng anh ấy đều là nam nhân thôi…….”

Mẹ Trần lẳng lặng nghe con nói, nàng biết con trai không nói dối, nàng hiểu con trai không cố ý khoa trương, cậu ăn ngay nói thật, thuật lại mọi chuyện. Đồng thời, mẹ Trần rất rõ ràng, con trai đang muốn thuyết phục mình, Khi bọn họ vừa vào ‘nhà’ của cậu và nguwoif kia, con trai bắt đầu cô tình mà cố ý thuyết phục nàng

Con dẫn mình đi xem nơi ở thường nhật, vừa chỉ vừa nói với mình, cuộc sống của mình trong nhà này bình thường như thế nào, ở chung cùng người nọ như thế nào, mà thông qua lời trình bày của con trai, làm nữ nhân, là bà chủ gia đình, nàng rất rõ ràng con trai có vai trò gì trong ngôi nhà này

Mẹ Trần tự hứa với lòng, nàng không nghĩ sẽ bị Trần Lâm thuyết phục, không hề bị cậu thuyết phục, chính là, cách nói của con làm nàng không thể phản bác. Lão công nói rất đúng, chuyện này, căn bản không thể phán xét Trần Lâm đúng sai thế nào, làm mẹ, nàng không thể phản bác tình cảm của con, đó là việc người làm mẹ không nên làm

Chính là, thực sự đồng ý cho con sao?

Mẹ Trần ba Trần liếc nhìn nhau, lại nhìn con, đổi cách nói

– “Tiểu Lâm, hiện tại mẹ và ba con không nói vấn đề khác, con nói hai người bọn con rất hợp nhau sao? Hôm nay chúng ta tiếp xúc với người kia rồi, mẹ xem cậu ta không phải người dễ đối phó, bá đạo cường thế như vậy, sao con…….”

Mẹ Trần con chưa nói xong, Trần Lâm đã biết mẹ muốn nói gì

– “Mẹ, nói thật, nếu không gặp anh ấy, con nghĩ mình cũng sẽ có một tình yêu bình thường, kết hôn, sống hết đời, sau đó sinh cháu cho cha mẹ, con chưa bao giờ nghĩ sẽ cùng nam nhân đi hết đường đời, nhưng sự tình lại thành vậy, con gặp anh ấy, không phải anh ấy, con sẽ không lựa chọn làm vậy…….”

– “Con trai, con…..”. Mẹ Trần chưa nói, một vòng nước mắt lại lăn xuống

Mẹ Trần hiểu, dù Trần Lâm không minh xác biểu thị thái độ của mình, nhưng rõ ràng cậu vẫn không ngừng thuyết phục bọn họ, nghĩa là, con trai đã quyết định sống cùng người nọ

Bất quá cũng nói lại, dù con trai không chọn lựa người nọ, cậu ta sẽ dễ dàng từ bỏ sao? Mẹ Trần nhớ đến thái độ hôm nay của Tống Đình Phàm, không kiêu ngạo không siểm nịnh, lễ phép mà không gần gũi, tự tin mà trấn định, cuối cùng lại bá đạo bừa bãi với ba Trần, cũng vừa đúng phép tắc

Bởi vì, lúc ấy mẹ Trần nghe ba Trần nói chuyện, liền đã hiểu, lão công đơn giản chỉ muốn người nọ thể hiện thái độ, mà người nọ cũng làm vừa lòng lão công. Nghĩ thế, mẹ Trần sầu não trừng mắt liếc ba Trần

Nhìn lão bà liếc mắt, ba Trần liền hiểu, lão bà đã nghĩ thông suốt a!

Nhìn con trai bối rối tự trách, mẹ Trần lau nước mắt trên mặt, tươi cười, “Mẹ hôm nay, đều bị con mình làm mềm lòng vài lần, thật sự là quản không được chuyện này!”

Trần Lâm nghe mẹ vui đùa, bật người thả lỏng, bất quá, trong mắt lại ẩm ướt, gắt gao ôm lấy mẹ, nức nở nói, “Mụ mụ, cám ơn người, cám ơn người……..”

‘ Từ láy’ vô cùng thân thiết kia của Trần Lâm suýt hại mẹ Trần vỡ đê lần nữa, đánh vào lưng con trai, mẹ Trần làm bộ quát lớn, “Con trai, mẹ nói cho con biết, sau này không được làm cha mẹ ngoài ý muốn như vậy nữa, không được dọa chúng ta cả kinh như vậy nữa, lần này là đủ rồi, biết không? Ta là thích đứa con không cần ta lo lắng kia!”

Trần Lâm nghe mẹ như ai như oán, giống như đang trách cứ mình, trong lòng một trận vui mừng, đặt cằm lên vai mẹ, gật đầu cam đoan, sẽ không, sau này sẽ không làm mẹ lo lắng nữa!

Ba Trần nhìn hai mẹ con thân thiết như xưa, trên mặt cũng hiện lên nụ cười

Nói chuyện một chút cùng cha mẹ, Trần Lân nhìn trời đã tối mịt, hơn nữa, đêm nay mọi người giải quyết xong mọi chuyện, nhưng dù sao cũng là chuyện phát sinh trong ngày, Trần Lâm biết chuyện của mình và Tống Đình Phàm ít nhiều cũng gây sức ép, cha mẹ hẳn đã mệt mỏi. Nghĩ thế, Trần Lâm bắt đầu khuyên cha mẹ đi nghỉ ngơi sớm

Trần Lâm nói xong, bắt đầu dọn dẹp phòng giúp cha mẹ, mẹ Trần nhìn hành động của con trai, trong lòng không rõ là tư vị gì, làm như có chút không cam tâm, theo sau Trần Lâm, hắng giọng phun ra một câu, “Con trai, vẫn là quay về đi! Nơi này, ba mẹ tự mình dọn dẹp”

Trần Lâm còn đang sửa sang gối đệm cho cha mẹ, quay lưng về mẹ Trần, nhất thời sửng sốt, thoáng hiểu được ý tứ của mẹ, không khỏi đỏ mặt nhiều lần, cậu có chút ngượng ngùng vỗ vỗ gối, cúi đầu chậm rãi nói, “Ân, đợi ba mẹ tắm rửa xong, con lại đi”

Mẹ Trần tái mặt nhìn con, bĩu môi

 

 

 

 

11 thoughts on “Thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông-89,90

  1. Toàn những người hiểu chuyện ngồi với nhau, thế có tốt không cơ chứ!
    Ước gì ngày nào ra đường cũng gặp người hiểu chuyện thế này a~~~

    1. Cái này gọi là có trình độ văn hóa cao =))
      Không cần ước cả xã hội, chỉ cần ước ‘những người sống quanh tôi’ đều có ‘văn hóa cao’ thế này là được rồi =))

      1. Đòi hỏi thế… vẫn là hơi cao đi?? Ở trường hay là ngoài đường, người nghèo hay người giàu, đểu có thể loại vô cùng vô văn hóa!! Thật tức chết người mà!!

  2. Ấm áp văn :”) đọc có cảm giác thật là thanh thản :”)
    cám ơn bạn rất nhiều *cúi đầu*

  3. Có cha mẹ như vậy thì quả thật là may mắn cho 2 anh ;;), mà nhìn con rể mình đảm đang như vậy thì hỏi ai mà không chấp nhận chứ =))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s