Thiên sứ nơi đâu-Chung chương

    

 Chương thứ mười 

Về đến nhà, cậu mang Duy Minh người nồng nặc hơi rượu, ý thức không rõ ràng vào phòng, Duy Minh ngã vào giường. Có lẽ đã thấy cậu bình yên trở về, nên hắn an tâm, cười cười, liền mê man trầm ngủ

Cậu ngồi phịch trên sô pha trong phòng khách xem TV, đêm đã khuya, Duy Minh ngủ say, nhưng công việc làm thêm hè đảo lộn đồng hồ sinh học của cậu. Trời chưa sáng, cậu không cách nào ngủ được

Cầm điều khiển trong tay, cậu chuyển kênh liên tục, cuối cùng lạc vào kênh hoạt hình

Cậu lẳng lặng xem, chỉnh âm lượng nhỏ nhất. Màn hình TV chạy một dòng phụ đề bên dưới, bão chuẩn bị đổ bộ, cơn bão lần này không mạnh, tối sẽ đổ bộ vào đất liền

Mùa hè năm nay, bão đặc biệt nhiều

Cậu đứng lên đi vào phòng, dạo một vòng lại đi ra, đến phòng bếp trống rỗng, cậu liền ngẩn người trước tủ lạnh. Cậu chỉ cảm thấy, bão sắp đến, không khí đều buồn bã, loãng đến không đủ dưỡng khí cho cậu hô hấp, máu tựa hồ ngưng tụ, có cảm giác vô lực không hô hấp được trỗi dậy

Như nhớ đến việc gì, cậu lại vào phòng mình. Cậu lôi một chiếc hòm cũ kĩ trong đống đồ tạp nham, mở ra, là bức tượng năm ấy, thiên sứ mang đôi cánh, lễ vật cuối cùng anh trai tặng cậu

Nhìn vài lần, cậu đóng hòm lại, vùi đầu vào đống đồ tạp nham lần hai. Dù thiên sứ thực sự giống Thuần An, nhưng tiểu ác ma kia đã bị cậu cho vào danh sách cự tuyệt. Hiện tại người cậu có thể yêu, chỉ mình Duy Minh mà thôi

Vòng vo chuẩn bị rời đi, mới quay đầu lại, đột nhiên phát hiện có thân ảnh đứng lặng ngoài cửa

Cậu hoảng sợ: “Không nói tiếng nào, anh định làm gì a?”. Tim suýt ngừng đập

Duy Minh cười ngây ngô, hắn say khướt, ý thức thật không rõ ràng, thân mình có chút loạng choạng

– “Sao anh không ngủ, lại chạy ra đây?”

– “Anh ngủ không được”. Duy Minh đã đi đến, ôm lấy cậu

– “Mùi rượu trên người anh nồng quá”. Cậu không tránh, quăng người vào vòm ngực Duy Minh. Hai người, dính lấy nhau hệt như trẻ sinh đôi, cùng nhau đến phòng khách, ngồi trên sô pha

– “Đi ngủ đi, đừng dính trên người em”. Cậu chăm chú xem phim hoạt hình, Duy Minh tựa vào vai cậu, lại ngủ

– “Duy Minh?”. Cậu nhấc vai, muốn lay tỉnh Duy Minh, chính là, Duy Minh hoàn toàn không phản ứng. Chỉ có khỏa đầu kia có vẻ nặng dị thường, chậm rãi dời dời dời, dời đến đùi cậu

Duy Minh chính là, sẽ không nghĩ sẽ rời khỏi người cậu

Qua hồi lâu, nhân vật hoạt hình trên TV nói lời bộc bạch cuối cùng: 『ngày bình an cuối cùng còn lại, cảm tạ tiểu nữ về trời đã cố gắng!』

Duy Minh ngủ như chết, chiếm lấy đùi cậu, làm cậu không thể nhúc nhích, nửa người dưới hoàn toàn tê liệt

Sắc trời, không biết đã chuyển sáng khi nào

Cậu chăm chú nhìn khuôn mặt Duy Minh, ngón tay, chậm rãi vuốt tóc Duy Minh

Nếu, thật vĩnh viễn có thể cùng một nơi; nếu, hạnh phúc vĩnh viễn không bao giờ cạn kiệt……..

Vậy, thật tốt quá!

◆◇◇

Trời sáng rõ, Duy Minh vẫn ngủ say như đầu lợn chết. Cậu nắm chắc thời cơ, mặc quần áo bỏ chạy ra ngoài, kết quả, đến giữa trưa mới về nhà

Cửa mở ra, chào đón cậu, là khuôn mặt mờ mịt của Duy Minh

Đây không phải lần đầu tiên, mỗi lần cậu quay về, Duy Minh đều trưng ra dáng vẻ này, cho nên, cậu tuyệt không kinh ngạc

– “Em đến tột cùng là chạy đi đâu?”. Duy Minh nhìn cậu, rống lớn. Nhưng, có thể vừa tỉnh rượu, tác dụng của rượu rất mạnh, hắn hét một tiếng, đầu liền đau đến ngồi xổm trên sàn không đứng lên được

– “Mượn rượu giải sầu, học theo người ta uống rượu, say chết anh, đau chết anh, để xem sau này anh còn dám không”. Cậu thảy chìa khóa lên bàn, tiếng leng keng vang lên. Mang quần áo Đình Phượng đã giặt sạch để trên sô pha, hai mắt nhíu lại, có chút bực bội

– “Muốn nôn quá………”. Duy Minh ngồi xổm trên sàn, ôm đầu

– “Muốn nôn vào toilet mà nôn”.

Cậu vừa đến sân bay tiễn người, Đình Phượng diễn một màn tiễn biệt mãnh liệt tại sân bay, còn buộc cậu nói 100 lần câu 『 Anh yêu em』, bây giờ cậu mệt lả, không có thời gian tranh cãi với Duy Minh

– “Em sao lại vô lương tâm như vậy, anh ở nhà đợi em nguyên buổi sáng, lo lắng hoảng sợ một buổi sáng, em cư nhiên còn nói vậy với anh”. Cơn giận đêm qua chưa tiêu tan, hơn nữa đầu đau đến nứt làm hai, Duy Minh đặc biệt lớn tiếng. Chính là không ngờ, hét lớn lại động đến cơn đau trong đầu, Duy Minh cắn răng

– “Anh lo lắng hoảng sợ làm gì? Em có nói sẽ đi cùng Đình Phượng sao?”. Cậu ngồi xổm bên cạnh Duy Minh, vừa bực vừa buồn cười, “Anh a, thực sự nghĩ nhiều quá. Em không vé máy bay, không hộ chiếu, không thị thực, lại dốt tiếng Anh, làm sao theo người ta đến Mĩ Quốc a?”. Cậu bất đắc dĩ lắc đầu, “Anh ngu ngốc này, tự mình dọa mình, chịu không nổi anh”

– “Nhưng em mang toàn bộ quần áo đi, trong tủ không còn cái nào”. Duy Minh ôm đầu, đau đến không nói nổi

– “Đó là vì máy giặt hỏng, em mang quần áo nhờ Phương tỉ giặt hộ”. Cậu chỉ giỏ đồ trên sô pha, “Hiện tại, quần áo giặt xong rồi, em cũng mang về nhà rồi, anh muốn tự mình xác nhận không?”

– “Nhưng….. Nhưng sáng sớm anh vừa thức dậy…….. Đã không thấy em đâu…….”

– “Em đi tiễn người, thuận tiện mang quần áo về”

– “Nhưng……….”

– “Anh còn nhưng? Chúng ta đang ở đây, còn sợ gì a?”

Duy Minh ngẩng đầu, vươn tay sờ sờ cậu, giống như muốn xác định cậu tồn tại chân thật, không phải ảo ảnh

Duy Minh cứ ngơ ngác như vậy trành trứ cậu một hồi lâu, nhưng, sau đó, lại cuối mặt. Ngay sau đó, hung hắng trừng mắt liếc mắt nhìn cậu một cái

– “Lại làm sao vậy?”. Cậu mạc danh kì diệu

– “Mặt em………”. Duy Minh nghiến răng nghiến lợi

– “Mặt em?”

Duy Minh đang ôm đầu cậu bỗng dưng đánh úp, vật cậu ngã xuống sàn. Gáy cậu đập mạnh một tiếng ‘Bum’ thật lớn trên sàn nhà

Suýt nữa cậu chấn thương sọ não. Nếu đầu bị đập đến hư hỏng, thì nguy rồi

– “Mặt em dính đầy dấu son môi”. Duy Minh oán giận nói

Cậu sờ soạng mặt mình một phen, phát hiện có dấu son môi thật. Nguyên lai Đình Phượng trước khi đi đã làm vậy, hệt như kẻ trộm. Cậu hỏi nàng còn giận cậu không, nàng bày ra bộ dạng không quan tâm. Không ngờ tuy lòng mặc kệ, nhưng lại cố ý chọc cậu như vậy

– “Rửa mặt là được rồi, anh đứng kích động như vậy!”. Cậu vô lực đẩy Duy Minh, muốn đứng lên, nhưng, Duy Minh lại dám làm càn áp đảo cậu, cả người ngồi trên cậu, cậu không thể động đậy

– “………”. Không biết đây là lần thứ mấy cậu bị hạ gục, trầm mặc một lát, không hiểu vì sao, người nằm dưới luôn là cậu

Duy Minh cúi người hôn mặt cậu, hôn lên môi cậu, hôn lên mi cậu, hôn lên mắt cậu. Cậu thở dài, chỉ có thể để Duy Minh thích làm gì thì làm

Duy Minh rất nặng, cậu thực sự không còn cách nào

Chiếc hôn của Duy Minh, thong thả mà cẩn thận, lau sạch mọi ấn kí trên mặt cậu, sau đó, dừng lại ở đôi môi nhiễm son đỏ của cậu, cắn hút

Khi vừa bắt đầu, Duy Minh chính là chuyên tâm xóa sạch mọi dấu vết, nhưng hôn một hồi, đầu lưỡi lại tiến đến tai cậu, dao động thăm dò tại nơi mẫn cảm nhất của cậu

Cậu nghĩ thầm, lại sắp bắt đầu rồi

– “Tại sao em còn mang hoa tai lập phương nàng tặng?”. Hôn tai cậu, Duy Minh phát hiện cậu vẫn trộm về đôi hoa tai lập phương kia

– “Kỉ vật nàng tặng em, rất đắt tiền”. Tay không tự chủ đặt trên vai Duy Minh, mày cũng không tự chủ mà nhăn lại, Duy Minh thực sự rất nặng

Duy Minh tháo đôi hoa tai lập phương kia ra, quăng vào thùng rác. Cậu muốn ngăn lại, nhưng Duy Minh đã kéo sơ mi của cậu lên, cố định đầu cậu. Khuynh người âu yếm nhũ thủ cậu, thì thầm: “……. Em tiểu tử này…….”

– “Đau quá”. Cậu vặn vẹo thân thể, không nhìn thấy gì, chỉ có thể dựa vào cảm giác, cảm giác mọi điều Duy Minh làm cho cậu

Cậu không muốn thừa nhận! Bất quá, nói thật, có thể vì kinh nghiệm tích lũy nhiều lần, Duy Minh càng thuần thục việc này, lần này, cậu không có ý định phản kháng, kiềm chế không được

Nụ hôn lần đến bụng, Duy Minh vội vàng mở thắt lưng cậu, quần cậu. Cậu cố kiềm nén rên rỉ, khóa được kéo xuống, hai người lại trầm mặc. Nhưng không được bao lâu, tay Duy Minh liền động đậy, cậu chịu không được những mãnh liệt này mà cương cứng

Cậu hít một hơi

Sau đó, cậu lại cảm nhận một trận hôn môi đầy yêu thương, như tình yêu Duy Minh nhất quán nhẹ nhàng ôn nhu chiếm lấy cậu, mềm mại mà kiên trì, nóng rực trên người cậu

Cậu biết Duy Minh rất thích hôn cậu, nhưng, không cần ngay cả địa phương kia cũng hôn đi!

Cậu muốn Duy Minh rời khỏi người mình, chính là, một trận run rẩy mãnh liệt, cuốn phăng mọi khí lực của cậu, cũng cuốn phăng mọi phản kháng của cậu

Cậu chỉ có thể, để môi Duy Minh tùy ý bừa bãi qua lại, trêu chọc dục vọng không thể áp chế của mình, tiến vào miệng Duy Minh, được bao bọc trong không gian ấm ướt ấm áp. Sau đó, phát tiết hết thảy trong miệng Duy Minh

Thở hổn hển, khi rung động mãnh liệt tạm bình ổn, cậu nghĩ, giữa trưa đã vận động kịch liệt như vậy, hiện tại, có thể dừng lại đi!

Ngay khi cậu thả lỏng, Duy Minh đột nhiên nhìn thẳng vào mắt cậu

Đôi môi dính ** của cậu mê hoặc khác thường, hơi hơi khép mở:

– “Anh muốn em—-“

Không phải chứ, vẫn còn?!

Cậu chưa kịp cự tuyệt, quần bò cùng quần con đã bị lột sạch

Ngón tay Duy Minh tham tiến mông cậu

Cậu nhịn không được mà thấp giọng rên rỉ, cảm giác mình vừa thở dốc lại làm Duy Minh run rẩy hứng khởi

Ân ái cùng Duy Minh, tuy sẽ có chút đau, bất quá phải nói thật, vẫn là cảm thấy có chút thoải mái!

Tuyến tiền liệt chịu kích thích, hoàn toàn không giống khi cậu cùng nữ nhân

Chính là, cậu nghĩ không ra……..

Tại sao mỗi lần quay về sau cơn mây mưa cùng kẻ khác, mình đều bị Duy Minh đặt dưới thân, hơn nữa, bị ăn đến không còn mảnh nào………

Này, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?!

Tại sao người bị thượng, đều là cậu?

Thực sự, rất—-bất——công——–

– “Đau quá a…….”. Cậu vô lực thốt lên bên tai Duy Minh

– “Anh chậm một chút”. Động tác Duy Minh ngày càng sâu sắc dịu nhẹ

◆◇◇

Buổi tối, cậu ôm cặp mông đau đớn đến cửa hàng tiện lợi làm thêm

Cửa hàng phó lạnh lùng liếc nhìn cậu, cái gì cũng chưa nói đã mang đồng phục của mình đưa cho Thuần An, cưỡi chiến mã của nàng, nghênh ngang gào thét mà đi

– “Chị cậu lại đi làm bên ngoài”. Cậu hỏi Thuần An đang nhàn nhã mặc đồng phục

– “Đúng vậy, gần đây nàng hơi bận”. Thuần An lấy sữa chua từ tủ lạnh ra

– “Chẳng lẽ nàng không sợ cậu tự ý đóng cửa, đi về nhà?”

– “Ai, bây giờ tôi biết dùng máy thanh toán tiền tự động rồi. Đừng nhắc đến chuyện đóng cửa nữa. Hôm đó nếu không phải cậu đột nhiên bỏ chạy, làm sao tôi tự ý đóng cửa a!”. Thuần An múc một thìa sữa chua, khoái trá ăn

– “Nếu cậu không đột nhiên tập kích tôi, tôi làm sao bị Duy Minh tróc về?”. Hết thảy đều do Thuần An gây nên

– “Ai, tôi cô đơn a. Cũng không yêu ai, lâu ngày sinh ra hành động bất bình da! Keo kiệt quá, cũng không chia cho tôi một ít tình yêu”

– “Tôi không hứng thú với cậu!”. Cậu liếc Thuần An, vào phòng trong lấy dụng cụ lau chùi, chuẩn bị vệ sinh cửa hàng

Nửa đêm vắng khách, Thuần An ngồi xem tạp chí mình mang theo. Cậu vội vàng lau dọn, chỉnh sửa hàng hóa, làm trà diệp đản, không quan tâm Thuần An

Ngẫu nhiên, sẽ có khách hàng vội vàng chạy vào, nhanh chóng tóm vài kiện đồ vật này nọ đến quầy thanh toán. Phần lớn, đều là trong nhà không trữ hàng, vội chạy đến đây mua bao cao su

Mỗi khi gặp tình huống này, Thuần An luôn xị mặt tính tiền, căm giận đùng đùng trút vào máy thanh toán

Không còn cách nào, hiện tại không yêu ai, hormone mất cân bằng, người rất dễ giận dữ

Khi khách đi rồi, Thuần An tiếp tục ăn sữa chua, xem tạp chí

Vất vả làm xong mọi việc, cũng đã hơn 6h sáng

Cậu đi vào quầy, tựa vào ghế dựa, bận rộn cả đêm, khí lực đã dùng hết, hiện tại, cậu chỉ đợi đến 7h hết ca để về nhà thôi

Thuần An xem tạp chí, vừa xem vừa sợ hãi kêu lên thất thanh

Cậu tò mò, “Cậu kêu cái gì?”

Đúng lúc Thuần An xem đến trang cuối cùng, hào sảng đưa tạp chí cho cậu, “Cho cậu mượn!”

Nguyên lai, đó không phải những tạp chí lưu hành thông thường, mà là, một tạp chí người mẫu có chủ đề định kì

Cậu mở to mắt, với bờ vai trần trong trang tạp chí, người mẫu trong màn tuyết, cảm thấy rất quen mắt

Cậu lại mở to mắt, nghe tiếng cửa tự động leng keng mở ra, Thuần An vui vẻ gọi cho, “Chị, chị về rồi a!”

Cửa hàng phó vẫn có dáng vẻ lạnh lùng kia. “Ngoan ngoan, mau mua giúp chị một que kem tươi, càng lạnh càng tốt”. Nàng xem có chút mệt mỏi, nhưng vẫn đứng thẳng người, đi vào phòng nghỉ

Cậu nhìn bóng dáng cửa hàng phó, lại nhìn nhìn bức hình trong tạp chí. Đường cong hoàn mĩ trên lưng kia, hệt như người mẫu trong ảnh

– “Xinh đẹp không, nàng sinh ra để làm việc này”. Thuần An nói, bỏ chạy ra ngoài, mua kem tươi cho chị gái thư giãn

Cậu chậm rãi lật từng trang tạp chí, loạt ảnh kia, ngẫu nhiên sẽ xuất hiện vài bức ảnh chụp nghiêng mặt cửa hàng phó. Thoạt nhìn như đã chụp từ lâu, đường cong nhu hòa trên mặt nàng, hệt như đóa cúc Ba Tư tươi cười rạng rỡ

Khi đó nàng không lạnh lùng như bây giờ, hơn mười năm trước, lại là hình ảnh cô gái hồn nhiên chưa trải nghiệm nhiều, mang theo hơi thở niên thiếu

Tóc cắt ngắn, mặc y phục unisex, thoạt nhìn, tựa như Thuần An

Nàng đi ra, thấy cuốn sách ảnh trên tay cậu, liếc mắt, “Hắn sao lại đưa cậu xem thứ này?”

– “Người mẫu này, là chị thật sao?”. Có chút thác loạn, nữ tử trong bộ ảnh, hệt như sản phẩm đa nhân cách của cửa hàng phó, nàng tự nhiên tươi cười, mang theo hơi thở thiên nhiên. Cậu ôm đầu, không thể tin, não phải cứng đờ

– “Nhận không ra sao?”. Nàng thản nhiên hỏi

– “Ai nhận ra a!”. Hệt như hai người khác nhau. Nàng cười rộ lên

Cậu lật một trang ảnh, đặt bên cạnh mặt cửa hàng phó đối chiếu. Sau đó dừng một chút, chỉ vào mặt nàng, nói: “Đây là trước khi trang điểm?”

Sau đó chỉ vào bức ảnh, “Sau khi trang điểm?”

Nàng trầm ngâm không biến sắc, lạnh lùng mở miệng: “Trừ cậu 500 tệ tiền lương”. Sau đó, đi sang nơi khác, ngồi xổm trước ngăn tủ thức uống

– “Nếu không sợ chết, cậu nói thêm vài lời nữa cũng không sao”

A, cậu quên mình đánh đâu thắng đó, mị lực không gì cản nổi không tác động đến nữ nhân này! Vì thế, đành phải khiếp sợ, hối hận, bất đắc dĩ, thở dài một hơi, chấp nhận chuyện này

Cậu tiếp tục lật đến trang cuối cùng, trên đó in tất cả những bức ảnh cậu đã xem

Tiêu đề bên phải viết:

『Thiên sứ nơi nao

Tình yêu nơi nao

Tôi tìm người, lại không thấy

Người đã lặng thầm tiến vào chiếm giữ, hồn tôi—』

Bên trái, là thiếu niên thiên sứ khỏa thân kia. Đôi cánh trên lưng giang rộng, trông rất sống động. Cậu ngây ngẩn cả người, tựa hồ, bên tai còn nghe tiếng chim vỗ cánh đêm đó

Nhìn bóng dáng vội vã của nàng, lại nhìn nhìn bóng dáng thiên sứ trong sách

Sao cậu không nghĩ ra, sao cậu không chú ý nhìn một chút, thiên sứ này có thể là nam, cũng có thể là nữ

Thuần An mua hộp kem tươi trở về, liền nhào vào ôm lấy lưng nàng, hai người đứng một chỗ

– “Chị, em mua về cho chị rồi”

– “Ngoan ngoan, xương sườn chị sẽ bị em bẻ gãy hết”

Hai chị em này, cùng một công xưởng sản xuất ra, tính cách bất đồng, nhưng thân hình giống hệt nhau

Nguyên lai, cậu đã lầm. Thuần An căn bản chỉ giống thiếu niên thiên sứ kia

Bóng dáng kia, là lúc nàng chưa trưởng thành hoàn toàn, mới chụp được hình ảnh như vậy

Nhìn hai chị em bọn họ dính cùng một chỗ, hình ảnh thiên sứ trong lòng cậu hoàn toàn vỡ vụn

Lí trí phá hỏng, ảo ảnh tan biến—–

◆◇◇

Bị đả kích quá lớn, tan ca cậu về nhà ngủ một giấc, khi tỉnh lại mặt trời đã xuống núi

Đi vào phòng tắm muốn đánh răng tắm rửa, mới đẩy cửa ra, cậu đã thấy Duy Minh vừa kéo khóa quần xuống, đứng trước bồn cầu

Duy Minh bị cậu dọa, nguyên bản muốn đi vệ sinh, cũng dừng động tác

Cậu ngái ngủ cầm khăn mặt, mơ hồ nói: “Muốn đi tiểu thì liền tiểu a, cũng không phải chưa thấy qua”

Duy Minh đỏ mặt, vội càng kéo khóa lên

Cậu đánh răng, liếc nhìn Duy Minh, “Chẳng lẽ anh còn muốn em giúp?”

– “Đừng….. đừng náo loạn”

Miệng cậu đầy bọt kem đánh răng, vòng ra phía sau Duy Minh, hai tay nhiễu đến phía trước, “Lúc anh ân ái với em, chưa bao giờ thẹn thùng như vậy. Làm sao bây giờ lại ấp a ấp úng?”

Cậu sờ soạng một chút, Duy Minh vội đẩy tay cậu ra, hoang mang rối loạn rời khỏi phòng tắm. Cậu buồn cười, không ngờ lại có người như vậy

Thuận tiện tắm rửa xong, cậu đến phòng khách, trời bắt đầu đổ mưa

Tâm tình không tốt lắm, mấy hôm nay cậu liên tiếp gặp đả kích, đầu tiên là Đình Phượng đi rồi, sau đó vài nữ nhân bên người cũng không thấy bóng dáng, sau đó lại phát hiện thiên sứ nguyên lai là người khác, nhưng đả kích nghiêm trọng nhất vẫn là, cậu căn bản chưa thượng được Duy Minh

Đều do lẩu chua cay gây họa

Ăn chút thức ăn Duy Minh nấu, cậu ngồi trên sô pha xem TV như thường nhật. Duy Minh thuê cho cậu vài bộ phim nhựa, loại hài kịch, cậu cười toe tóe

Tuy lần nữa bị tổn thương, nhưng về đến nhà là có thể ở cạnh Duy Minh, cậu cảm thấy hạnh phúc. Nhớ ánh mắt bình thản, an ổn của Duy Minh, cậu mỉm cười

Duy Minh vội vàng dọn dẹp xong gian bếp, đi đến bên cạnh cậu

Thực tự nhiên, Duy Minh ôm cậu, tay mân mê môi cậu, cậu hoàn toàn không cự tuyệt

Không khí loãng đến hít thở không thông, nhưng cậu hiểu, Duy Minh là dưỡng khí của cậu

Cậu khát nước, nốc một ngụm bia mang về từ cửa hàng tiện lợi

– “Em còn chưa trưởng thành, đừng uống rượu”. Duy Minh muốn ngăn cản

– “Vị thành niên còn làm chuyện yêu đương, sao không thể uống rượu?”. Cậu cười

Mặt Duy Minh lại đỏ

Nhớ lại vài lần trước bị kích thích, làm andrenalin của Duy Minh bộc phát năng lượng kinh người, bày ra bộ dạng không ai có thể cướp cậu khỏi hắn. Hiện tại không có việc gì, Duy Minh liền trở về như trước kia, ôn nhu săn sóc

Cậu thích dáng vẻ Duy Minh vì mình mà đỏ mặt không nói nên lời

Đưa lon bia cho Duy Minh, Duy Minh không uống, cậu núc sạch bia trong lon, kéo cằm Duy Minh đến, rót hết vào, quần áo đều ướt át vì Duy Minh không kịp nuốt hết bia.

Lúc này cậu mới hài lòng. Không khí có mùi lúa mạch

Xem vài bộ phim đến rạng sáng, uống bia như thế cùng Duy Minh đến rạng sáng. Dù sao chỉ cần cậu ở cạnh Duy Minh, cậu có làm gì Duy Minh cũng không phản đối

Cho nên, cậu vẫn dụ dỗ Duy Minh uống bia. Cố gắng uống uống uống, uống đến trên bàn không còn lon nào, uống đến Duy Minh say mờ mịt

Không để Duy Minh khả nghi, đương nhiên cậu cũng uống. Chẳng qua tửu lượng Duy Minh không sánh bằng cậu, vài chai bia không làm cậu say, nhưng với Duy Minh, cũng là quá mức

Ba giờ sáng, bên ngoài trởi đổ mua to, tâm tình cậu không phải rất tốt, đến nỗi nảy sinh một suy nghĩ ác liệt

Mang Duy Minh từ sô pha lên giường, cậu ngồi trên người Duy Minh, nghiêng đầu, đánh giá khuôn mặt đang ngủ say kia

Tửu Bảo nói Duy Minh từng kết giao với nam nhân quán lẩu kia, vậy, ai ở trên, ai ở dưới?

Hẳn là, nam nhân quán lẩu kia sẽ không ở mặt dưới đi! Bằng không, kĩ thuật của Duy Minh sao lại tệ như vậy a!

Cậu cởi bỏ áo Duy Minh, dừng trước ngực hắn

Phần da thịt bóng loáng nhẵn nhụi, cậu vươn ngón trỏ, trượt theo ngực Duy Minh, đến bụng

Duy Minh khẽ rên một tiếng, mông lung mở mắt, khó hiểu nhìn cậu

– “Em đang làm gì?”. Duy Minh hỏi

– “Anh nói xem?”. Cởi bỏ quần bò của Duy Minh, cậu nghiêng người hôn lên môi Duy Minh. Ngón tay linh hoạt cũng tham tiến vào quần hắn

Đại khái Duy Minh đã biết, nỉ non: “Đừng như vậy……… Không được……..”

– “Sao không được, em là nam nhân bình thường, nam nhân bình thường thì chỉ có thể thượng người khác, không bao giờ để người khác thượng”. Cậu hôn Duy Minh, “Thay phiên một chút, thay phiên một chút mông của em mới có thể nghỉ ngơi”. Bằng không, cứ như vậy, sẽ mắc bệnh trĩ

Trong tay, hạ bộ Duy Minh nhanh chóng cứng rắn

– “Tiểu Tất…….”

Ân, cảm giác áp đảo người khác thực tốt lắm. Cậu vẫn là, thích nắm quyền chủ động trong tay, thích đùa nghịch đối phương

Duy Minh thực ngoan, không giãy dụa chút nào. Cậu cười trộm, xem ra, từ hôm nay có thể hảo hảo hòa làm một. Sau đó, cũng có thể thoát khỏi cảm giác sợ hãi cơn bão, lưu lại kí ức tươi đẹp đi!

Duy Minh là thiên sứ bảo hộ cậu, mang đến dưỡng khí cho sự sống trong cậu

Thiên sứ nơi nào, đến nay cậu vẫn nghĩ không ra. Nguyên lai, thiên sứ ngay tại nơi này. Tồn tại, trong ngực cậu, trong lòng cậu. Hơn nữa, cậu sẽ ăn sạch thiên sứ. Hắc hắc hắc, nuốt ngụm nước bọt—hạnh phúc. Sau đó, chuẩn bị luật động, nhưng nghĩ nghĩ, cậu quyết định thuận tiện cầu nguyện một chút

Chúa a, cảm ơn người ban cho con lương thực đầy đủ, tuy con không quen người, nhưng con xin cảm tạ người. A Men!

 

《 Hoàn 》

6 thoughts on “Thiên sứ nơi đâu-Chung chương

  1. Trời ạ, ngay lúc này mà cầu chúa =)), chúa có chứng cho anh trong lúc đó ko hở?=)), chập chập, phút cuối lại lật ngược tình thế ;;)

  2. Đọc liền tù tì 10 chương, em chỉ có thể thét lên 1 câu: “Sao anh Minh giống thụ thế??!!” và đọc đoạn kết thì em chỉ mong sao từ đó về sau đều là Tiểu Tất “thượng” Duy Minh. Duy Minh đỏng đảnh thấy ghê luôn: lúc ôn nhu dịu dàng, lúc thì khóc lóc nỉ non, lúc thì điên cuồng ghen tuông,… Haiz, chuẩn thụ luôn. Đây thật tình là bộ duy nhất em thấy công thụ đảo chuyển mà chấp nhận được.
    Anyway, cám ơn Quỳnh đã edit. Tks so much ^^

    1. Ừh, thì rõ ràng Duy Minh là thụ mà, lúc làm mình vẫn luôn nghĩ vậy ^^v. Lúc trước không bộc lộ bản chất vì em Tất thiếu kinh nghiệm thôi XDD
      Ngày lành! ^^v

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s