Người thắp sao trời-Chương 3

Chương thứ ba

| Hành tinh thứ năm là hành tinh nhỏ nhất, nó nhỏ đến độ chỉ có một ngọn đèn ngoài phố và một người thắp đèn sống. Trong bầu trời đó, không một ai ở lại, cũng không một căn phòng nào

– “Lúc người thắp đèn, thật giống một đóa hoa hoặc một ngôi sao. Lúc người tắt đèn, lại giống một bông hoa ôn nhu tỏa hương trong đêm”

Nơi mỗi ngày có 444 lần mặt trời mọc và lặn

Người lại thắp đèn 444 lần, và tắt đèn 444 lần|

– “Sáu giờ”

Giọng nói, bắt đầu từ hơn nửa giờ trước, kéo dài đến giờ không có dấu hiệu ngừng lại

– “Sáu giờ”

A Điển chịu không nổi nữa, đành phải vùng vẫy khỏi ổ chăn, thò đầu ra ngoài 

Bối Bối ngồi xổm bên mép giường, ánh mắt nâu đạm nguyên bản đang chăm chú nhìn A Điển khi tiếp xúc ánh mắt đối phương, lại vội vàng nhìn sang nơi khác

– “Sáu giờ”. Hệt chim anh vũ đang học nói, Bối Bối không ngừng nhắc nhở

A Điển nháo nhác nhìn quanh phòng, phát giác mới hơn 6h sáng. Hắn rên lên: “Ông trời của tôi ạ, gọi tôi dậy sớm vậy làm gì, khó có cơ hội ở nhà nghỉ ngơi, cậu không để tôi ngủ thêm một chút được sao?”

– “Nhưng mà, sáu giờ”. Bối Bối nói

– “Sáu giờ thì sao?”. Sắc mặt A Điển không tốt lắm, lời nào cũng rống lên

– “Sáu giờ Xảo Xảo nấu bữa sáng”.

– “Gọi mẹ cậu ấy, tên tôi không phải Xảo Xảo”. A Điển rên rỉ thảm thiết

– “Sáu giờ Xảo Xảo ăn điểm tâm”. Bối Bối bắt đầu hoang mang, không rõ vì sao A Điển dậy không nổi

– “Việc đó liên quan gì tôi, cứ như tôi thiếu nợ cậu không bằng”. Nhưng vừa nói ra, A Điển lại im bặt

Đúng vậy, hắn nợ Bối Bối! Anh trai Bối Bối hiện tại còn trong bệnh viện chưa tỉnh. Trấn tĩnh, cơn bực bội phải dậy sớm của A Điển tiêu tan hơn phân nửa

– “Kéo tôi một chút, bằng không tôi không dậy được”. A Điển vươn cánh tay trong chăn ra

Bối Bối chăm chú nhìn cánh tay A Điển, không động đậy

– “Nhanh lên, bằng không không ai nấu bữa sáng cho cậu”. A Điển thống khổ nhắm mắt. Đêm qua hắn vừa ăn mừng việc có thể ngủ muộn hơn 8h sáng, thật vất vả mới có thời gian nghỉ ngơi, nhưng kẻ không thể bỏ bữa sáng này cũng không để hắn ngủ thêm một chút. Lần này hắn biết mình đã làm bậy thế nào, bỗng dưng mang thêm một người về nhà để tra tấn mình

Bối Bối nhìn tay A Điển, suy nghĩ thật lâu, mới chậm rãi vươn tay ra. Nhưng vừa chạm đến đầu ngón tay A Điển, Bối Bối liền chau mày

A Điển nghĩ Bối Bối chuẩn bị kéo hắn dậy, nào biết tay mới dùng chút lực, Bối Bối thế nhưng không đứng vững, bị hắn kéo về phía mình

– “A–“. Một đại nam hài nặng 70kg đè cả lên ngực hắn, A Điển kêu thảm một tiếng, không khí trong ngực đều bị ép hết ra ngoài, đâu đến không hô hấp được

– “Mẹ ơi–“. A Điển kêu cứu

– “Phốc–“. Bối Bối ép trên người A Điển lại cười lên. A Điển luôn có những biểu tình kì quái, mà biểu tình này lại dễ dàng làm Bối Bối cười

Khoảng cách bây giờ rất gần, cơn đau của A Điểm giảm một chút, hắn mới phát giác má Bối Bối chỉ cách mắt mình 5cm, hắn thấy gò má Bối Bối ửng lên một quả lê đo đỏ be bé, lại thấy đôi mắt Bối Bối đạm nâu bình tĩnh mà ôn nhu chớp chớp

Thiểu niên có vẻ mặt không nghi ngại này làm tim hắn nhẹ nhàng mà rõ ràng đập một nhịp. Hắn thật lâu rồi chưa có cảm giác kì diệu đến vậy, người vì nhìn thấy người khác cười mà vui sướng, người vì nhìn thấy người khác cười mà tim loạn nhịp

Chính là Bối Bối vẫn cười, không đứng lên

Khoảng cách hai người gần đến thế, gần đến độ làm A Điển lầm tưởng, hắn có thể yêu thiếu niên này, và quên đi người mình luôn thương thầm khôn nguôi kia

Ngón tay hắn đường đột chạm vào bờ môi Bối Bối mềm mại khiêu gợi, Bối Bối cúi đầu. Bối Bối càng cúi đầu lẩn tránh, hắn càng muốn đuổi theo, thế là hắn bắt được Bối Bối, đột ngột in môi mình lên môi Bối Bối, trở người nằm trên Bối Bối

Hôn người xa lạ, A Điểm cảm thấy một cỗ tội lỗi. Nhưng hắn thực không cách nào kháng cự những công kích của Bối Bối lúc này, thiếu niên này vì sao lại đột ngột bước vào đời hắn, thiếu niên đơn thuần như vậy, người khác không nên có những hành động mạo muội khiếm nhã

Nếu Bối Bối hừ mũi ác miệng thì không sao, vì đương sự sẽ không bao giờ cảm thấy có lỗi với Bối Bối. Nhưng ngũ quan Bối Bối lại cố tình đoan trang, hơn nữa điều quan trọng nhất là có dáng vẻ vô tội trời sinh, làm người khác không cách nào bỏ qua được

Lúc này A Điển nảy sinh dự cảm khác thường, tình cảm hắn tựa hồ sẽ tìm được nơi nương náu

Bối Bối không động đậy, cậu cũng không biết A Điển đã làm gì, chính là chỉ im lặng đợi chờ

Nhưng thẳng đến khi đầu lưỡi A Điển xâm nhập trong cậu, quấn quanh lưỡi cậu, ngực cậu bỗng nhiên cảm thấy khổ tận cam lại, nhẫn nại ba giây, phát giác bản thân rốt cuộc không cách chấp nhận, liền đẩy mạnh A Điển ra

Sau đó, bọn họ nhìn nhau

Khóe môi A Điển ẩn hiện tơ máu, Bối Bối biết đó là gì

Bối Bối thập phần hoảng loạn, cảm giác chưa bao giờ có trú ngụ trong tim cậu, cậu hoàn toàn xa lạ hành động này, mắt cậu không ngừng mở to, tay nắm chặt ga giường, cố trấn tĩnh bản thân

A Điển ngẩn ngơ, thu toàn bộ phản ứng của Bối Bối vào đáy mắt

– “Xin lỗi, sáng sớm tôi thường nổi điên”. A Điển có chút lúng túng biện giải qua loa, lau tơ máu trên môi, rời phòng

Nhưng chiếc hôn quá mức thân mật này, A Điển đã xác định được tâm tư. Hắn biết mình đích xác để ý đại nam hài này, nếu ngực không nảy lên khi hai môi giao nhau, hắn cũng sẽ không thất vọng chưa từng có khi bị đẩy ra như vậy

– “Đáng chết—“. Hắn nguyền rủa

Một hắn tâm tư luôn trống rỗng, bây giờ lại khát khao yêu thương cùng cực

Ai cũng được. Thậm chí là Bối Bối cũng được. Bất quá Bối Bối tựa hồ không nguyện ý làm cảm giác suy sụp trong hắn càng trầm trọng hơn

A Điển đến phòng bếp, bỏ một ít gạo vào nồi cơm điện nấu cháo, hắn lại chần hai quả trứng muối. Thời gian đợi cháo chín, hắn trầm tư ngồi bên bàn ăn

Cuộc sống hắn là vậy, chịu vây hãm trong tình cảnh người mình yêu thương kết hôn cùng nữ nhân khác

Hắn cũng muốn tìm yêu nam nhân nào đó, hảo hảo bổ sung khoảng không khiếm khuyết trong lòng, hảo hảo mà bình lặng qua ngày, không chút mệt mỏi. Chính là một nam nhân yêu thương nam nhân khác mà không phải nữ nhân, quá trình không dễ dàng

Càng khó khăn hơn khi người hắn thích, là thiếu niên trí não hơi có vấn đề

A Điển biết mình rất không dễ dàng động tâm. Vì hắn yêu thầm đồng nghiệp Hưng Hoàng ít nhất cũng năm, sáu năm trời. Càng gần đến ngày kết hôn của đồng nghiệp, hắn biết mình không còn hi vọng, nên tình cảm cũng dần bình ổn lại, nên mới có khả năng trao lễ vật ngoài ý muốn này về Bối Bối

Nồi cơm kêu hai tiếng ‘tích tích’ kéo hắn khỏi suy tư, hắn múc một bát cháo, đặt trên bàn

Lúc này Bối Bối chậm rãi rời phòng, an an tĩnh tĩnh đến ngồi bên bàn cơm

Hắn đặt bát cháo trước mặt Bối Bối, nhìn Bối Bối chậm rãi ăn sáng, hắn ai thán một hơi

Coi như hết!

Hắn tự nhủ lòng

Hắn không hợp với Bối Bối. Bối Bối đơn thuần vậy, cậu ấy không đáng bị hắn kéo lạc lối, chuyện Lạc Hoàn đã ảnh hưởng Bối Bối rất nhiều, nếu còn cùng hắn một chỗ, tội lỗi này của A Điển còn nặng hơn

Bối Bối lén lút liếc hắn một cái, hắn lại quay mặt

Không có khả năng!

Hắn tự nhủ lòng

Hắn là cảnh sát, cảnh sát không làm chuyện loạn lai, dù bây giờ đang tạm thời bị đình chỉ công tác, nhưng vẫn phải tuân theo pháp luật, không thể loạn giao trái tim cho thiếu niên chưa thành thực

– “Nhà cậu ở đâu”. Trầm tư một hồi, sau khi tỉnh táo, A Điển hỏi

Bối Bối lắc lắc đầu, “Xảo Xảo đến đón”

– “Cậu ra ngoài đều là Xảo Xảo dẫn đi?”

– “Xảo Xảo đón tôi”. Bối Bối gật đầu

– “Tại sao?”

– “A Hoàn nói tôi mù đường, tôi lạc đường, nên Xảo Xảo đón tôi về nhà”

– “Trí nhớ cậu không tốt sao? Không nhớ đường?”. A Điển nghĩ người mắc chứng tự kỉ cũng như diễn viên trong phim có trí nhớ siêu cường, nguyên lai, đều là giả. Hắn nhớ đến cuốn sách tự kỉ mình quăng trong phòng khách, hắn nghĩ có lẽ mình nên dành thời gian xem qua một lần. Trước mắt, hắn muốn tìm hiểu đại nam hài này

– “Tôi vẽ vẽ giỏi lắm”. Bối Bối trả lời

– “Trả lời cũng như không”. A Điển lầu bầu

Ăn xong bát cháo, Bối Bối bắt đầu nhìn quanh bốn bề, tìm phòng bếp

– “Thế nào?”

– “Ăn xong rồi, rửa chén”. Bối Bối trả lời

– “Để đó đi, muộn chút sẽ có người đến quét dọn”. A Điển đến phòng khách, hút thuốc

Theo tư liệu về Lạc Hoàn, sau khi cha mẹ mất hai anh em họ luôn sống cùng nhau, khi Lạc Hoàn li hôn Xảo Xảo, trong nhà không còn người chiếu cố Bối Bối

A Điển nhìn Bối Bối, trong lòng rất không cam tâm, hắn nên nhận mọi trách nhiệm, hắn sao có thể yêu cầu Bối Bối quay về ngôi nhà không bóng người kia

– “Hiện thời tìm không thấy Xảo Xảo, cậu cứ ở lại nơi này với tôi đi”. A Điển nhả một ngụm khói

Bối Bối vẫn đang loay hoay trong bếp nghe A Điển nói, thế là quay lại… đây. Hắn nhìn A Điển đang bi thương, tựa như hôm trời sắp tắt nắng đó, bóng dáng cô liêu của hắn ánh vào sắc chiều tàn

– “Hảo”. Bối Bối trả lời

Trong tất cả những định nghĩa, bi thương là tư vị duy nhất Bối Bối từng nếm qua. Vì ba mẹ qua đời trong một tai nạn giao thông, vì A Hoàn li hôn Xảo Xảo. Hỏi A Hoàn thì A Hoàn dạy cậu ý nghĩa từ này

Bi thương, là tình tự người ta khó chịu nhất, giống như mất đi người thân, giống như mất đi người yêu. Khi đó người ta muốn khóc, nhưng vẫn phải kiềm chế không cho lệ chảy xuống. Vì không có ai xoa dịu nỗi đau, nên người ta mới tự thân vượt qua nỗi đau. Nhưng bi thương lúc nào cũng lớn hơn những nhẫn nại. Thế là con người chỉ có thể nhẫn nại vượt qua, nhẫn nại trong thống khổ

Trong phòng, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, âm thanh quá bén nhọn kích thích Bối Bối, Bối Bối buông tay, bát cháo ăn xong rơi xuống đất vỡ từng mảnh, mà tiếng bát vỡ càng làm cậu không bình ổn được thanh hưởng vang vọng khắp đầu

Bối Bối nhìn những mảnh vỡ rơi rụng trên sàn

– “Đừng động vào. Chuyện đó để người khác xử lí là được rồi”

– “Cậu xác định nàng từng đến bệnh viện? Vừa mới đi xong? Được! Bây giờ tôi đến ngay”. A Điển tùy tiện mặc một kiện quần áo vào, chụp lấy ví tiền, liền rời đi. Nhưng hắn phát hiện Bối Bối không có phản ứng gì, lại nhìn đến những mảnh vỡ trên sàn, hắn lập tức đi về phía cậu, giật mảnh vỡ trong tay Bối Bối

– “Nói cậu cứ để đó đi cậu lại không nghe, đứt tay thì làm sao…….”. A Điển vừa nói xong, liền cảm thấy một trận đau đớn trên đầu ngón tay, hắn cúi đầu vừa thấy một mảnh thủy tinh nhỏ cứa vào tay, máu tuôn ra thật nhiều, dọa hắn sợ nhảy dựng

– “Lưu, lưu, lưu, chảy máu—“. A Điển kêu to, hắn bóp chặt tay, nhưng lại hại vết cắt sàng sâu, máu không ngừng tuôn ra

– “Tìm miếng vải cho tôi băng lại! Nhanh lên!”. A Điển quát to

Nhưng lại thấy Bối Bối đến gần, kéo vạt áo đang mặc trùm lên miệng vết thương, rồi giữ thật chặt

– “Vải”. Bối Bối giải thích

A Điển ngẩn người, nhìn nhìn Bối Bối, nhất thời không biết phải nói gì. Đúng vậy, quần áo cũng là vải, nhưng dùng vải quần áo trực tiếp băng bó vết thương, không khỏi có chút buồn cười. “Tôi chịu không nổi cậu, cậu thật là cú ngốc da!”. A Điển nói

Lát sau, máu ngừng tuôn, A Điển tùy tiện lấy một miếng gạc quấn quanh vết thương, sau đó nói với Bối Bối: “Đồng nghiệp của tôi bắt gặp Xảo Xảo, bây giờ chúng ta phải đến bệnh viện”

A Điển thấy Bối Bối vẫn chuyên chú nhìn vết thương hắn, thế là hắn giữ cánh tay Bối Bối, “Bây giờ gấp lắm rồi, cậu đừng nhìn nữa”

Bối Bối bình tĩnh trở lại liền né khỏi hắn, cậu vẫn không quen tiếp xúc với A Điển. Bình thường phải cần đến nửa tháng chuẩn bị tâm lí, sau nửa tháng cậu mới sẵn sàng tiếp xúc thân mật với A Điển

– “Đừng vùng vẫy!”. A Điển giữ càng chặt

– “Vùng vẫy nữa tôi sẽ kiện cậu”. Hắn đang rất vội, liền không có thời gian quan tâm đến cảm xúc của người khác. Chứng tự kỉ là một dạng tâm thần phân liệt, chỉ cần có người quát mắng thì đối tượng sẽ ngoan ngoãn không động loạn

Bối Bối nhăn mày, bất mãn tắc nghẹn trong ngực

– “Nghe lời!”. A Điển nhìn vẻ mặt Bối Bối bắt đầu không phù hợp, thật sợ Bối Bối lại nổi điên như trong bệnh viện hôm qua, thế là thả lỏng tay, nhưng vẫn không buông cậu ra

– “Cậu ngoan ngoan nghe lời, tôi đưa cậu đi gặp A Hoàn; sau đó lại đi tìm Xảo Xảo”. A Điển dỗ ngon dỗ ngọt Bối Bối

– “Phải mua đồng hồ mới nữa”. Quả nhiên, Bối Bối nghe A Điển dỗ, liền an tâm bình tĩnh trở lại

– “Hảo, tôi mua đồng hồ mới cho cậu, mua một chiếc đồng hồ thật đúng giờ”. A Điển thuận miệng đồng ý

Khi bọn họ đến cổng bệnh viện đã là hai giờ sau. Bối Bối không chịu ngồi xe là nguyên nhân chính, bởi vậy hai người chỉ có thể thư thái thả bộ, chậm rãi đến bệnh viện

A Điển nghĩ thầm, thời gian đi bộ hai ngày qua đã bằng thời gian đi bộ trong một năm của hắn

Hắn vừa đi vừa nhìn vài tiểu quỷ đạp xe trên đường quay lại cười chế nhạo, hắn nản lỏng thoái chí muốn mua một chiếc xe đạp mà đi thay vì đi bộ. Nhưng cũng không biết tiểu quỷ đang đi cùng mình kia không nguyện ý ngồi xe đạp

Đến bệnh viện, Bối Bối nhìn qua khung của thủy tinh, rồi sau đó nhìn nhìn A Điển: “A Hoàn vẫn ngủ”

Đôi mắt nâu kia đầy nghi hoặc làm A Điển tội lỗi đầy lòng, miệng hắn cứng còng không nói được, sau vài lần hô hấp thật sau mới có thể lên tiếng

– “Hắn….. Hắn ngủ rất sâu………”. A Điển buộc mình nói thế

Bối Bối gật gật đầu. Cậu ngồi vào vị trí hôm qua đã ngồi, trở mình lấy tập sách vẽ trong bao ra, nhất bút nhất bút họa lại thế giới qua mắt cậu

Bức họa của cậu tinh chuẩn mà gọn gàng, bút vẽ màu xám thật đậm, chân thực mà đầy đủ phác họa quang cảnh sau khung cửa kính trên nền giấy trắng

Cảm giác tội lỗi bủa vây A Điển làm hắn không thể nhìn Bối Bối, hắn vòng qua cậu, đến trước mặt đồng nghiệp

– “Lâm Xảo Xảo xuất hiện khi nào?”

– “Không bao lâu trước khi tôi gọi cho cậu”. Đồng nghiệp giải thích: “Thừa dịp chúng tôi thay ca, Lâm Xảo Xảo lẻn vào trước cửa phòng bệnh, tựa hồ muốn vào trong. Nhưng đã bỏ chạy khi bị chúng tôi phát hiện, chúng tôi có đuổi theo nàng, bất quá nàng chạy trốn rất nhanh, lập tức mất dấu vết”

– “Đã báo cáo với Cục trưởng chưa?”

– “Cục trưởng nói mọi chứng cứ cho thấy Lâm Xảo Xảo không liên quan đến vụ này, tựa hồ nàng chỉ là kẻ trung gian, hơn nữa chúng ta cũng không có chứng cứ buộc tội nàng tiêu thụ hàng giả”

– “Xem ra không thể buộc nàng xuất hiện”. A Điển trầm ngâm một chút. “Như vậy đi, nếu có tin tức nào khác, báo cho tôi biết ngay”

– “Kì thật Cục trưởng vừa đến”. Đồng nghiệp cười khổ, “Cục trưởng nói rõ ràng rằng, cậu tạm thời nghỉ việc, cảnh cáo chúng tôi không được báo cáo tiến độ phá án cho cậu. Đến khi bắt được Lâm Xảo Xảo, vụ án sẽ kết thúc. Mọi việc còn lại xem như tùy ý xử lí. Cục trưởng giúp cậu rất nhiều trong vụ này, mọi việc gần như đều được ông ấy chu toàn che dấu, cậu đừng làm khó Cục trưởng”

Đồng nghiệp lắc lắc đầu, lại cười khổ

– “Tôi biết”. A Điển cũng cười khổ

– “Xuống thăm Hưng Hoàng không?”. Đồng sự lại nói, “Dương Đào nói đêm qua Hưng Hoàng sốt cao, sốt phát run, làm nàng sợ đến sáng cũng không dám chợp mắt”

– “Bây giờ tôi đi thăm cậu ấy”. A Điển cũng thập phần quan tâm thương thế Hưng Hoàng

A Điển nhìn Bối Bối đang miệt mài vẽ, nghĩ thầm, đại khái cậu còn chút thời gian nữa mới vẽ xong. Thế là hắn xuống lầu 6 thăm Hưng Hoàng

Phòng bệnh Hưng Hoàng tịnh không đóng, từ cửa phòng, A Điển nhìn thấy Dương Đào đang ngồi bên giường, tay vẫn không buông ra, tóc tai hơi rối loạn

Hưng Hoàng nhợt nhạt cười, hắn vươn tay chạm vào má bạn gái. Nàng cúi đầu hôn lên môi hắn, nụ hôn ôn nhu như nước

A Điển vốn muốn vào phòng lại không cách nào động đậy, cử chỉ thân mật kia của hai người đang hung hăng đả kích hắn. Hắn khó khăn lùi về sau từng bước, rồi sau đó nhẹ nhàng rời đi, rời xa cánh cửa kia, và thế giới của hai bọn họ

Ái tình nguyên lai là vậy. Thân ái chuẩn bị kết hôn, hai người suốt ngày dính lấy nhau một phút không rời. Nhưng hắn vẫn còn yêu nam nhân kia, cảnh tượng ấy liền làm hắn chịu không được

Hắn cũng chỉ là kẻ bên lề trong tình yêu bọn họ, hắn thủy chung không nói nên lời đoạn tâm ý xẩu hổ này. Hưng Hoàng thậm chí không biết A Điển để ý hắn gần sáu năm trời, mà hắn vì hai người kia, cảm thấy mình thập phần bi ai, rồi buồn cười

A Điển ngồi xuống bậc thang. Hắn cầm bao thuốc, vài lần muốn đốt, nhưng rồi lại thôi. Tay hắn có chút run rẩy, nhưng hắn tự thuyết phục nơi này là bệnh viện, không được hút thuốc trong bệnh viện

Có người sau lưng hắn, hắn quay đầu, phát hiện đó là Bối Bối. “Thế nào, vẽ xong rồi?”

Bối Bối gật đầu

– “Ngồi đi!”. A Điển vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình

Bối Bối mở giỏ xách sau lưng ra, sau đó an tĩnh ngồi xuống

– “Kì thật cậu có biết mình mắc bệnh gì không?”. A Điển tìm đề tài, muốn mình không nghĩ chuyện Hưng Hoàng và Dương Đào nữa

– “Chứng tự kỉ”. Bối Bối đơn giản nói: “Là người ngoài hành tinh”

– “Cậu đã nói qua, nhưng vì sao lại nghĩ như vậy?”. A Điển cười khổ

– “Anh là người địa cầu. Tôi là người ngoài hành tinh”. Bối Bối trở người mở giỏ xách, mang ra một cuốn sách ảnh, đưa cho A Điển

Đó là bản ‘Tiểu Vương Tử”, cũng chính là tên cuốn sách A Điển quên, bìa sách vẽ một bầy dê

– “Cậu thích cuốn này?”. A Điển nhận sách từ Bối Bối, chớp mắt nhìn. Nhưng với đáp án đồng ý của Bối Bối, A Điển vẫn không hiểu. Hai người bọn họ hoàn toàn không cùng suy nghĩ, không hiểu được đến tột cùng đối phương nghĩ gì

– “Sao nhi đều là người ngoài hành tinh”. Bối Bối gật đầu giảng giải. Sao nhi là cách xưng hô một số người tự kỉ. Tiểu Vương Tử cũng là người ngoài hành tinh, như bọn họ

A Điển xoa xoa đầu Bối Bối, nhưng phát hiện cậu vẫn né tránh

– “Không thích tôi chạm vào cậu?”. A Điển hỏi

– “Đáng ghét”. Bối Bối trung thực gật đầu

– “Được rồi, tôi không miễn cưỡng cậu”. Dù sao trong khoảng thời gian ngắn cũng không hiểu chuyện người ngoài hành tinh của Bối Bối là thế nào, A Điển trả sách lại cho Bối Bối, không tử tế xem qua. “Đi thôi, về nhà thôi”

Sau đó, bọn họ lại tiếp tục lộ trình dài 2h đồng hồ, từ bệnh viện về nhà

Đi từ giữa trưa đến giờ, Bối Bối có chút mệt nhọc ngã vào sô pha ngủ say, A Điển đắp chăn cho Bối Bối, liền lái xe rời nhà

Hắn muốn tống mó hỗn độn trong đầu ra ngoài, rồi tùy tiện tìm một kẻ nào đó cùng nhau qua đêm. Gạt bỏ ai thương tích lũy trong lòng

Nếu không hắn sẽ bị những tịch mịch này bức điên

3h sáng, bóng đêm dày đặc xâm chiếm thành phố, gió thổi nhẹ khoan khoái trong đêm hè, chỉ có sức nóng thật mạnh vẫn làm người ta không cách nào hô hấp

A Điển mở cửa nhà, hắn say túy lúy ngã xuống sàn, trợn mắt nhìn một mảnh tối đen, chất cồn quấy nhiễu, hắn căn bản không thể đứng dậy mở đèn

– “Đáng chết……..”. A Điển nguyền rủa

– “Đáng chết…….”. Trên người hắn đều là hương vị của nam nhân qua đường xa lạ

Nam nhân tuấn lĩnh một thân tây trang ở quán bar nói mình vừa tan tầm, chìa ra một danh tiếp luật sư, sau đó……. Sau đó……..

Toàn thân hắn đều là mùi nước hoa sang trọng của nam nhân kia

– “Bối Bối!”. A Điển vô lực gọi to. “Bối Bối! Thắp đèn! Thắp đèn!”. Hắn chịu không được không gian hắc ám

Trong góc phòng, có thân ảnh vốn không nhúc nhích, chuyển động

Hắn tập trung nhìn vào, phát giác đó đúng là Bối Bối. A Điển bị dọa nhảy dựng

Bối Bối đến trước mặt A Điển, do dự hồi lâu, mới vươn hai tay, kéo A Điển đến sô pha

– “Đèn, thắp đèn lên……… Không, là bật lên…….”. A Điển say mờ mịt, đến nói cũng không rõ nghĩa

Chính là Bối Bối chỉ đứng cạnh A Điển, nhìn hắn

– “Thắp đèn! Thắp đèn! Thế giới đều đen tối, nhà đèn ngừng cung cấp điện sao?”. A Điển rống lên

– “Hôi quá!”. Bối Bối bịt mũi. Cậu cảm thấy trên người A Điển có nhiều hương vị, làm cậu không ngửi được mùi nguyên bản, thế là cậu từng bước lùi về sau, bảo trì khoảng cách với A Điển

– “Đèn—Đèn—-“. Tiếng rống dần yếu đi, A Điển bắt đầu rên rỉ

Bối Bối đứng trong bóng đêm, nhìn kĩ A Điển. Nam nhân có nhiều biểu tình kì quái này, hiện giờ lại có diện mạo khác, Bối Bối cố gắng giải nghĩa biểu tình trên khuôn mặt A Điển lúc này, nhưng năng lực cậu hữu hạn, nên không cách nào chân chính giải nghĩa hợp lí

Bao quanh A Điển, là vẻ tịch mịch cô liêu

– “Đèn! Mẹ nó! Hỗn trướng cậu mau mở đèn! Mở đèn cho tôi—“. Nghỉ ngơi một hồi, A Điển lại bắt đầu rống

Bối Bối suy nghĩ một hồi, vẫn không cách nào hiểu được tại sao A Điển bực bội đến vậy. “Bối Bối! Bối Bối! Mở đèn cho tôi!”. A Điển lại bắt đầu hô loạn

Bối Bối ôn tuần đến bên A Điển, cậu nghĩ A Điển từng vẽ con dê cho cậu, nên A Điển đáng để cậu tin tưởng, sau vài ngày ở chung, cậu phát giác mình có thể đến gần A Điển một ít

Tay A Điển khua loạn xạ trong không trung, lúc Bối Bối đến gần, liền giữ lấy tay Bối Bối

– “Tôi cho cậu biết”. A Điển hung hăng kéo Bối Bối xuống, trọng tâm Bối Bối không vững liền ngã xuống, đầu gối đập vào bàn

Bối Bối nhíu mày, cậu phi thường đau

– “Tôi cho cậu biết”. A Điển bò lên, tìm Bối Bối trong bóng đêm, nhưng ánh mắt hắn cuối cùng dừng lại trên bàn

A Điển kéo chiếc bàn, hắn nghĩ đó là Bối Bối. Thế là A Điển dùng vẻ mặt hung ác như khi thẩm vấn phạm nhân, gằn từng tiếng: “Tôi ghét nhất nhà không mở đèn, nếu cậu ở nhà, trước khi tôi về đều mở hết đèn lên, biết không?”

A Điển vẫn say mờ mịt, căn bản hắn không biết mình đang làm gì. Tình tự chán ghét hắc ám của hắn lại tuôn trào

– “Không biết”. Bối Bối chau mày trả lời. Đầu gối đụng vào bàn rất đau, một tay cậu không bị A Điển nắm, vẫn xoa xoa đầu gối

– “Không biết”. A Điển rống lên. “Chuyện này học sinh lớp 3 cũng biết làm, cậu lại nói không biết với tôi, cậu bị ngốc a?”

– “Không biết mở điện”. Bối Bối cố gắng diễn giải ý tứ của mình

– “Phải a, cậu mắc chứng tự kỉ….”. A Điển đột nhiên nhớ ra. “Kéo tôi đứng lên”

Nhưng Bối Bối vẫn không nhúc nhích

– “Nhanh lên!”. A Điển lại rống, cố gắng giữ lấy thành bàn. Nhưng lại phát giác sự tình có chút không thích hợp, la to, “Cậu mặc áo giáp 50kg? Vai mất thăng bằng, chân cũng không nhúc nhích, người còn cứng hơn bàn nhà tôi!”. A Điển chỉ chỉ chiếc bàn, nghĩ đó là Bối Bối

Bối Bối cảm thấy A Điển thực sự đang muốn tranh cãi, cậu muốn bịt tai lại, nhưng hiện tại chỉ rảnh một tay, nên không làm sao được. Thế là cậu vươn tay còn lại kéo A Điển

Một ngày này, những tiếp xúc cơ thể như vậy không làm cậu chán ghét, cậu dùng sức kéo A Điển lên

A Điển đứng lên, lại tựa cả người vào Bối Bối

– “Hôi quá”. Bối Bối kêu lên

– “Công tắc điện ở đằng kia”. A Điển chỉ bên cạnh giường. “Dìu tôi đến đó”

Bối Bối cố hết sức ôm A Điển say không biết trời đất gì, nhẫn nại chịu đựng khoảng cách mỏng manh một lớp áo giữa hai người, mang A Điển đến gần tường

– “Này, này, này, này”. A Điển mở tất cả đèn trong phòng. “Trước khi tôi về đến nhà, muốn mở đèn, là ấn thế nào biết không? Làm như thế này!”. A Điển nhấn công tắc, ba ba vài tiếng, thắp sáng tất cả đèn

– “Này, này, này”. Bối Bối gật đầu, ghi nhớ những điều A Điển vừa chỉ

– “Mỗi lần!”. A Điển hô lên, “Mỗi lần chỉ cần tôi về nhà, liền thắp sáng toàn bộ”

– “Thắp sáng”. Bối Bối gật đầu lần nữa

– “Hảo, bây giờ buồn ngủ rồi! Đã khuya, ngày mai…. Ngày mai còn đi làm….”. A Điển co quắp toàn thân trên người Bối Bối

Sức nặng như thế đột nhiên ập lên người làm Bối Bối thập phần mệt nhọc, rốt cuộc không thể nhẫn nại được nữa, Bối Bối liền buông tay A Điển ra, lui về sau một bước dài

A Điển không nơi nương tựa, cứ thế mà ngã xuống đất, mà khỏa đầu đáng thương của hắn dưới tác động của trọng lực nên nện thẳng xuống sàn

– “Gõ—“. Âm thanh khô khốc vang lên trong đêm tịch mịch

– “Đau muốn chết, cậu rốt cuộc đang làm gì?”. Cơn đau kịch liệt tập kích, A Điển ôm đầu, cuộn thành đoàn trên sàn nhà lạnh lẽo. Hắn không ngừng nguyền rủa, tuôn ra mọi từ chửi thề mình biết

Tai Bối Bối căng lên, thanh âm quá ồn ĩ cậu không thể tiếp nhận. Cuối cùng không còn cách nào khác, Bối Bối trốn vào phòng, giữ chặt cửa đến khi A Điển mệt mỏi, im miệng mới thôi

Khi cậu quay lại phòng khách, đã là nửa giờ sau. Bối Bối đến bên A Điển, phát giác miệng hắn vẫn còn mấp máy, nhưng đã là thì thào lầm bầm

“Lạnh quá….”. Sàn nhà lạnh băng hút đi mọi độ ấm trên người A Điển, hắn như em cá nhỏ vùng vẫy trên sàn

Bối Bối chậm rãi bước đến gần, bắt lấy tay A Điển, kéo hắn đang nằm trên sàn vào phòng, sau đó ném hắn lên giường

– “Lạnh quá….”. A Điển lại nói

Bối Bối nghĩ nghĩ, sau đó học theo động tác trước kia của Xảo Xảo, cậu nhấc một góc chăn lên, thì thầm với A Điển “Ngủ ngon”. A Điển động đậy một chút, thì thào: “Hôm nay làm đến đây thôi….. Mọi người giải tán về nhà cố gắng tiếp tục điều tra vụ án…..”

Bối Bối ngồi bên mép giường nhìn A Điển một hồi, phát giác miệng A Điển vẫn không ngừng mấp máy, không ngừng tự thì thầm. Từ khi vào nhà đến giờ, hắn chưa ngừng nói

Nhìn chăm chú một hồi, cũng có chút mệt nhọc, thế là cậu leo lên giường đôi của A Điển, nằm ngay ngắn trên gối, nhắm mắt lại, cũng nói theo: “Ngủ ngon” 

Nhưng khi cậu muốn ngủ, đột nhiên A Điển trở mình, một tay đặt trên người cậu, ôm lấy cậu

Cậu nghiêng đầu, phát hiện hai má A Điển rất gần mình, A Điển vẫn thì thào phát ra âm thanh kì quái

– “Nặng!”. Cậu bắt đầu vùng vẫy, muốn thoát khỏi A Điển. A Điển ôm cậu chặt như vậy, cậu không thể ngủ được

Dần dà, động tác Bối Bối quá mạnh, A Điển bị đánh thức mở bừng mắt

– “Sao cậu lại ở trong này?”. A Điển mông lung mờ mịt nhìn người ngủ cạnh mình, cảm thấy không biết vì sao

A Điển lại tăng thêm lực đạo trên cánh tay đang ôm Bối Bối, áp chế Bối Bối. “Cậu không phải đang ở bệnh viện sao?”. A Điển hỏi

Bối Bối không động được, cũng không hiểu A Điển đang nói gì

– “Tại sao cậu ở trên giường tôi? Cậu không biết tôi thực thích cậu sao?”. Đôi mắt A Điển mông lung hiện lên mạt nghi hoặc thật sâu

Bối Bối cố gắng vẫy vùng, nhưng A Điển liền dùng toàn thân chế trụ. Hơn nữa hôm nay cậu phải đợi có người về ngủ cùng, nên cứng rắn đợi đến 3h sáng, bây giờ cả người mệt mỏi không sức phản kháng

A Điển ngây người lúc lâu, chậm rãi, hướng môi đến miệng Bối Bối, mở khớp hàm đang khép chặt của Bối Bối, ôn nhu mà thong thả khẳng cắn lưỡi cậu

Bối Bối không động đậy

Ba phút sau, A Điển mất đi ý thức, ngã vào người Bối Bối mà ngủ

– “Hôi quá!”. Bối Bối chau chau mày

Lúc A Điển đem đầu lưỡi tiến vào miệng, cậu tuyệt không dám động, hương vị trên người A Điển thật làm người ta khó chịu, cậu chỉ có thể cứng ngắt không nhúc nhích nín thở

Sau đó, Bối Bối chậm rãi đẩy A Điển sang bên cạnh, bịt mũi mình

– “Hưng Hoàng…. Tôi thích cậu…….”. Sau đó, A Điển lại ngủ

Bối Bối nhăn mày

Tay A Điển tự động tìm hơi ấm, lần nữa quấn trên người Bối Bối. “Hôi hôi hôi hôi hôi!”. Bối Bối nghĩ mình sẽ mau tắt thở

– “Thích cậu…….”. A Điển thì thào

20 thoughts on “Người thắp sao trời-Chương 3

  1. hấp dẫn quá :”) cám ơn bạn, chờ chương sau :”)
    bạn thụ là thuộc kiểu ngu ngơ thụ :”) n0 mà dễ thương :X :X

  2. hic. sao mà tui thấy nó hổng có zui zì hết zậy?? Chỉ thấy buồn…
    tội nghiệp lắm, bé thụ ơi. Anh công cư xử vậy, tui càng đau lòng thay cho bé thụ. Anh ôn nhu bớt một tí được hông? Người ta dù gì cũng là bị bệnh mà! Sao mình lại ghét cái bản tính này của thằng công vậy trời! Chỉ muốn ôm em thụ đem về nhà tui dưỡng thương cho em thôi. Huhu…
    Ak, xin lỗi bạn chủ nhà ngar! Tớ đọc ké 3 chương roài h mới còm men. Hihi, cám ơn bạn đã edit bộ này ngar!!

          1. Tin buồn là nó hơm có cảnh H bồn tắm của 2 bạn chẻ đâu nhớ :”3
            Btw, mình mua cuốn này cũng cuốn Ngủ ngon, hẹn mai gặp! Và cực lực đề cử với bạn luôn ( -^ ^- )

  3. Ngón tay hắn đường đột chạm vào bờ môi Bối Bối mềm mại khiêu gợi, Bối Bối cúi đầu. Bối Bối càng cúi đầu lẩn tránh, hắn càng muốn đuổi theo, thế là hắn bắt được Bối Bối, đột ngột in môi mình lên môi Bối Bối, trở người nằm trên Bối Bối

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s