Người thắp sao trời-Chương 6

Chương thứ sáu 

|- “Sa mạc cho chút tịch mịch mà….”. Hắn nói

Người cho hắn biết: “Nếu anh rất tưởng niệm tinh cầu của mình, tôi có thể mang anh về nơi của mình”

– “Tôi muốn về ngắm nhìn hoa hồng của tôi” |

Một đám nhân viên cảnh sát chạy tới chạy lui khắp bệnh viện như ruồi nhặng, dò hỏi thế nào cũng không ai thấy qua Lạc Bối. Nhưng bọn họ không có ảnh trên tay, chỉ có thể gặp ai hỏi nấy, mô tả hình dạng thiếu niên mang giỏ xách bên người

A Điển đi thang máy xuống lầu, hắn nghĩ nên đến cửa hàng tiện lợi trước cổng bệnh viện nhìn xem, Bối Bối có thể vì đói mà chạy đông chạy tây tìm thức ăn. Dù hắn nghĩ, Bối Bối không thông minh như vậy

Lúc A Điển bước vào đại sảnh, đột nhiên một dàn đồng nghiệp chen chúc vào thang máy

Có người cầm điện thoại di động, nói: “Uy! Tôi là phân cục XX, đây là bệnh viện XX, tôi cần trợ giúp, có người muốn nhảy lầu”

– “Ai nhảy lầu?“. A Điển vội vàng chặn cửa thang máy

– “Lạc Bối và một nữ nhân, hiện đang ở trên sân thượng”. Đồng nghiệp nói, “A Điển cậu mở cửa đi, chúng ta phải lên trên đó

Lúc đó lại có người gọi điện báo cáo Cục trưởng

– “Trong bệnh viện không được dùng di động!”. Một y tá đi qua, trừng mắt nhìn bọn họ

– “Cảnh sát đang làm việc, nhiều lời!”. Đồng nghiệp rống

Y tá ôm hồ sơ bệnh án đảo mắt trắng dã, phẫn nộ rời đi

– “Tôi với cậu cùng lên đi”. A Điển chen đầu vào thang máy

Thang máy lúc này truyền đến âm thanh báo hiệu quá tải trọng. Đồng nghiệp Lý Đầu một phen đẩy A Điển ra ngoài thang máy. “Quá nặng, các cậu đi chuyến sau đi!”

– “Tôi—“. A Điển đột nhiên bị đẩy khỏi thang máy, chuyển đầu muốn kéo người, nhưng cửa thang máy đã đóng lại

Hắn không còn cách nào đành sờ sờ mũi, tìm bốn bề cũng không còn thang máy. Nếu đi bộ lên lầu 13, lúc hắn đến nơi, người có lẽ đã nhảy xuống

Hắn hỏi vài y tá, tìm được một thang máy khác trong bệnh viện, vội vàng lên lầu 13. Lúc hắn đến nơi, mọi người gần như đều đã ở hiện trường, cục trưởng cũng đến rồi

– “Cậu đến đây làm gì?”. Cục trưởng hỏi hắn

– “Tôi đương nhiên phải đến”. Đừng đùa, Bối Bối xảy ra chuyện, hắn có thể không đến sao

– “Kéo tiểu tử này xuống”. Cục trưởng lệnh hai thuộc cấp mang A Điển đi

Khoảng cách 50m, không phải quá xa, Xảo Xảo nhìn thấy cảnh sát bao vây ở cửa sân thượng

Bối Bối lật sang trang thứ 2 của cuốn sách, cậu không nghe lời nàng nói. Một người mắc chứng tự kỉ như cậu, trước khi nàng lập gia đình cùng Lạc Hoàn, cậu cũng không biểu hiện gì. Mẹ Lạc lúc đó xem nàng như người giúp việc không công, bắt nàng cả ngày canh chừng Bối Bối, chiếu cố sinh hoạt hàng ngày cho Bối Bối. Có hôm nàng bận đến không gặp Lạc Hoàn lấy một lần

Nếu không vì Lạc Hoàn, nàng sẽ không chăm sóc Bối Bối lâu như vậy

Bối Bối là bệnh nhân tự kỉ có trí tuệ bình thường, nhưng cha mẹ Lạc đều nghĩ cậu thiểu năng, lo ngại cậu không thể ra ngoài, thậm chí cón cách li cậu, tịnh không đưa cậu đến bệnh viện điều trị. Cậu cũng bởi vì cách giáo dục như thế, nên bây giờ đã 20, cũng không cách nào lo liệu sinh hoạt cho mình

Xảo Xảo sờ đầu Bối Bối, nhìn Bối Bối đọc xong cuốn truyện cổ tích. “Xong chưa?”

– “Xong rồi”. Bối Bối đứng lên. Bối Bối cao hơn Xảo Xảo nửa đầu, gương mặt mê người của cậu lại mang vẻ nam hài khờ dại

– “Đừng hận tôi dẫn cậu theo”. Xảo Xảo nói, “Nếu tôi bỏ cậu lại, cậu chỉ càng thống khổ. A Hoàn đi rồi, tôi cũng đi, sau này không ai chiếu cố cậu, không có chúng tôi, cậu tuyệt đối không thể sống một mình”. Nàng rất yêu Lạc Hoàn, nên cũng thương Bối Bối. Dù nhiều ngày khổ cực chăm sóc, dù đến giờ Bối Bối không cách nào bù đắp chút gì cho nàng; nhưng nàng vẫn thương cậu, đến khi mình không còn mới thôi

Viên cảnh sát phía sau không biết tìm được ở đâu loa phóng thanh, lớn tiếng gọi: “Lâm tiểu thư? Lâm tiểu thư phải không? Có việc gì thì hảo hảo nói, không cần phải nhảy lầu nghiêm trọng như vậy. Án tử của Lạc tiên sinh chúng tôi sẽ giải quyết thích đáng cho cô, an ủi thăm hỏi và vân vân đều cân nhắc thỏa đáng, cô ngàn vạn lần đừng nhảy a”

– “Đi thôi Bối Bối”. Không ngó ngàng viên cảnh sát này. Tâm ý nàng đã quyết, nàng muốn cùng Bối Bối rời đi

Xảo Xảo dắt tay Bối Bối, nhưng Bối Bối chỉ nhẫn nại một giây, lại liền giãy ra

– “Cậu vẫn không chịu cho tôi chạm vào a?”. Xảo Xảo ai thương nói: “Quên đi, dù sao đều phải nhảy xuống, tôi quan tâm việc này làm gì?”

Tiếng còi báo cháy từ xa ong ong truyền đến, dưới đất đã có nhân viên cứu hỏa căng sẵn lều bạt chuẩn bị

– “Dừng lại, dừng lại, đừng nhảy!”. Nhân viên cứu hỏa hô to: “Nhảy xuống sẽ chết đó!”

– “Tôi đếm đến ba, đếm đến ba, hai người chúng ta cùng nhau bước xuống”. Xảo Xảo nhẹ giọng thuyết giả: “Một…..”

– “Tôi đi!”. A Điển nhìn vẻ mặt Xảo Xảo kiên quyết, cục trưởng lại không thuyết phục được nàng dừng lại, hắn cũng không quan tâm việc gì khác, vung tay đấm ngã đồng nghiệp, chạy về trước

– “Mẹ nó, Bối Bối!”. A Điển hô to

Bối Bổi ngẩn người, quay đầu…. lại

– “Không thể nhảy!”. A Điển gần như rống lên. Vừa chạy, vừa rống

– “Cậu đã quên mình là người thắp sao trời phải không? Cậu đi rồi ai thắp sao đây?”

– “Ba….”. Lâm Xảo Xảo bước ra từng bước, trọng tâm nhẹ nhàng ngã xuống

– “Vươn tay giữ lấy nàng!”. A Điển rống với Bối Bối

Bối Bối quay đầu nhìn Xảo Xảo bước từng bước, cậu nghe được lời A Điển, vươn tay giữ Xảo Xảo đang ngã xuống, chỉ một động tác như vậy nhưng cũng khiến cậu mất trọng tâm, bị Xảo Xảo kéo xuống theo

Bối Bối cảm giác chân mình không chạm vào sàn sân thượng

A Điển sợ xanh mặt, hắn liều mạng chạy đến, nhoài người ngoài lan can giữ chặt quai giỏ xách Bối Bối

Bụng hắn vì tốc độ quá nhanh mà đập vào thành lan can, truyền đến tiếng ong ong—thật lớn

– “Mẹ nó!”. A Điển lần thứ hai nguyền rủa, đầu hắn đau không chịu nổi, trước mắt mộ mảnh tối sầm, lại giống có sao rơi xuống. Lực đạo thật lớn làm hắn muốn ói

– “Các cậu đứng ngốc ở đó làm gì? Còn không mau đến giúp?”. Cục trưởng từ chấn kinh dần bình tĩnh lại, vội vàng chỉ huy thuộc cấp

A Điển cố sống cố chết giữ chặt giỏ xách Bối Bối, hắn dù không biết tình hình Bối Bối thế nào, nhưng là biết hiện cả người Bối Bối đang lơ lửng ngoài lan can sân thượng. Lưng hắn túa mồ hôi lạnh, trong lòng phi thường khủng hoảng

– “Bối Bối, giữ lấy tôi!”

Bối Bối ngoan ngoãn nắm lấy tay A Điển, hai người chặt chẽ dính lấy nhau

– “Cậu nhất định không được buông, thả tay tôi ra, Xảo Xảo cũng rơi xuống, biết không?”. A Điển hô to

– “Nặng”. Bối Bối nhìn Xảo Xảo bên dưới, Xảo Xảo đang vùng vẫy, không muốn cậu giữ lại. “Thả tôi ra, Bối Bối, cậu thả tôi ra”. Xảo Xảo rơi lệ đầy mặt, nàng không đủ dũng khí tiếp tục sống

– “Mẹ nó Bối Bối, cậu nếu dám buông tay, cậu liền xong đời! Đem nàng đưa cho tôi, biết không”. Dưới sức nặng hai người, A Điển cảm giác bả vai mình sớm mất cảm giác, giống như sắp rơi ra đến nơi

– “Đáng ghét!”. Bối Bối hô to

– “Đáng ghét cũng phải giữ lấy tay tôi. Nếu nàng ngã xuống, sẽ như anh trai cậu”. A Điển chặt chẽ giữ lấy tay Bối Bối, đồng nghiệp cũng chạy đến, nhoài người ra lan can, muốn tìm biện pháp phân tán sức nặng giúp hắn

– “Kéo về sau, kéo về sau”. Có người chỉ huy, đám cảnh sát phía sau có người liền ôm lấy tay A Điển, có người ôm thắt lưng A Điển, cố sức kéo về sau

– “Ngu ngốc, bỏ quần tôi ra, sắp rơi quần rồi”. A Điển cảm giác quần mình sẽ mau bị kéo xuống

– “Xin lỗi!”. Hưng Hoàng vội vàng buông bàn tay đang kéo thắt lưng A Điển ra

– “Lại là ai đang sờ mông tôi”. A Điển cảm giác mông mình bị hai bàn tay chặt chẽ nhéo vào

Dương Đào vội vàng buông tay

– “Lâm tiểu thư”. A Điển bắt đầu nói chuyện với Xảo Xảo, “Kì thật cô cần gì phải tuyệt vọng nhảy lầu như vậy? Sinh mệnh dễ dàng từ bỏ đến vậy sao?”

– “Anh không hiểu!”. Xảo Xảo vẫn vùng vẫy, phải bẻ tay Bối Bối mà nhảy xuống. Nhưng, nàng càng như vậy, Bối Bối càng giữ chặt, không cho nàng có cơ hội thoát

– “Lạc Hoàn dù đã chết, nhưng cô còn tương lai. Cô mới 30 tuổi, sau khi ra tù, vẫn có thể bắt đầu lại lần nữa. Trên thế giới này không việc gì không thể giải quyết, cô có gì khó khăn cứ bày tỏ ra, chúng tôi sẽ giúp cô, đừng hồ đồ làm vậy a!”. A Điển khuyên giải. Bất quá vì Bối Bối và Xảo Xảo quá nặng, hắn thập phần cố sức mới nói ra lời

– “Năm 18 tuổi tôi đã cưới Lạc Hoàn, đến giờ cũng hơn 10 năm, mỗi ngày đều phải chiếu cố đứa trẻ tự kỉ này, hoàn toàn không có thời gian chăm sóc bản thân. Bây giờ Lạc Hoàn mất rồi, tôi cái gì cũng không còn, sống để mà làm gì!”. Xảo Xảo hò hét. “Tôi muốn đi, thả tôi ra, để tôi chết đi”

– “Xảo Xảo nặng, đau quá!”. Bối Bối cảm giác mình bị gió đong đưa qua lại, bàn tay giữ Xảo Xảo thập phần khó chịu, nhưng A Điển lại nói không được buông Xảo Xảo

– “Cố lên, tôi còn đau hơn cậu!”. A Điển hô to. Bả vai phải của hắn nóng đến sắp rớt ra, hắn nghĩ, đại khái đã bị thương nghiêm trọng

– “Tôi, tôi biết chiếu cố cậu ấy thực vất vả”. A Điển không có thời gian nghĩ đến thương thế của mình, lúc A Điển cảm giác mình chậm rãi được kéo về sau, hắn biết mình nên tranh thủ chút thời gian làm Xảo Xảo buông lỏng cảnh giác, để đồng nghiệp có cơ hội kéo hai người kia lên: “Người này ở nhà tôi vài ngày, cậu ấy phát thần kinh mỗi 6h sáng thì gọi tôi rời giường, chỉ vì 6h mình phải ăn điểm tâm. Còn có, còn có, cậu ấy chết cũng không chịu ngồi xe, hại tôi mỗi ngày như kẻ ngốc có xe mà không đi, bồi cậu ấy đi bộ hơn 2h đồng hồ đến bệnh viện, sau đó lại đi bộ hơn 2h về nhà. Hơn nữa cậu ấy cũng không tắm rửa, tôi tha cậu ấy đi tắm, nhà tắm của tôi loạn thành đoàn, nơi nào cũng sũng nước. Tôi mới chiếu cố cậu ấy vài ngày, đã trải nghiệm vài lần. Lâm tiểu thư, tôi thực sự hiểu được tâm tình của cô, cô chiếu cố cậu ấy hơn 10 năm, nhất định mệt chết, hơn nữa còn rất áp lực”. A Điển càng nói, lại càng cảm thấy kì thật bản thân hắn cũng thực đáng thương

– “Tôi tốn rất nhiều công sức chăm sóc Bối Bối….”. Xảo Xảo nghẹn ngào. “Nhưng hoàn toàn không có được chút bồi thường nào, không chút thành quả nào……Tôi quá mệt mỏi, trước kia còn có A Hoàn bên cạnh……. Nhưng hiện giờ tôi cái gì cũng không có…… Còn sống mà làm gì……..”

– “Có!”. Đồng nghiệp càng kéo lên, A Điển cũng càng hô lớn. “Bối Bối không phải nắm tay cô không buông sao? Cậu ấy biết cô rất tốt với mình, nên cậu ấy không buông tay”

Bối Bối nắm tay Xảo Xảo rất chặt, cậu nghe tiếng Xảo Xảo khóc

Một đám người cuống quít, kéo hai người bên ngoài lên. Mọi người sợ đến đổ mồ hôi lạnh, A Điển cũng vậy

Nhưng hiện tại, chỉ có Bối Bối không hiểu chuyện gì xảy ra, nhìn Xảo Xảo vẫn không ngừng khóc

– “Lại đây!”. A Điển ngã trên đất, thở dốc. Hắn không vươn tay, chỉ há miệng gọi Bối Bối

Bối Bối chậm rãi đến cạnh A Điển, ngồi xuống

A Điển sờ sờ má Bối Bối, rồi mới chặt chẽ ôm cậu

– “Mẹ nó, tôi còn tưởng mất cậu rồi”. Nguy hiểm qua đi, A Điển mới phát giác cánh tay vừa giữ chặt Bối Bối không ngừng run lên. Giọng nói hắn cũng run theo

Xảo Xảo che mặt khóc

A Điển nhìn Lâm Xảo Xảo. Lâm Xảo Xảo kia thoạt nhìn là nữ nhân thập phần yếu đuối, nàng cũng là thê tử ôn tuần điển hình, phu gia là ông trời của nàng, nàng nguyện ý dâng hiến hết thảy vì người mình yêu. Nhưng con người luôn yếu đuối, khi mọi việc đã đến cực hạn không thể chống đỡ, tự trách và hối hận đan xen, liền không còn ý chí sinh tồn

– “Kì thật…….”. A Điển nói với nàng: “Cô là người ôn nhu. Từ Bối Bối, có thể nhìn ra bóng dáng cô. Cô chiếu cố cậu ấy rất tốt, nên cậu ấy mới đan thuần thiện lương như vậy. Nhưng cô không thể dẫn cậu ấy đi theo, Bối Bối cũng có quyền được sống của cậu ấy. Cậu ấy có cuộc sống của mình, có quyền chọn lựa cuộc sống cho mình”

Đồng sự còng tay Lâm Xảo Xảo

Nhìn nữ nhân yếu ớt khóc lóc nhưng không giúp được gì, A Điển tự trách mình, nếu Lạc Hoàn không chết, mọi việc cũng không loạn đến vậy

Bối Bối đứng lên, nhìn Xảo Xảo, hỏi: “Đi đâu?”

– “Xin lỗi…….”. Xảo Xảo ghé vào vai Bối Bối khóc lóc

– “Xảo Xảo không khóc”. Bối Bối nói

Vai phải A Điển bị thương trầm trọng, khi y tá bệnh viện băng bó cho hắn; cảnh sát đã dẫn Xảo Xảo đi rồi

Đầu hắn nặng như đeo đá

– “Mọi người về sở báo danh”. Cục trưởng nói, tùy ý rời khỏi cũng vài viên cảnh sát

Lúc A Điển băng bó cố định vết thương xong, tiêm chút thuốc giảm đau, hắn cùng Bối Bối cũng rời khỏi bệnh viện, trở lại cục cảnh sát

A Điển và Bối Bối đi chậm hơn rùa, biết được đại khái chuyện gì sắp xảy ra, hắn cũng không vội đi nhanh

Đến cục cảnh sát, cục trưởng gọi hắn và Bối Bối vào phòng làm việc

Cục trưởng nói: “Tôi đã liên lạc rồi, vài ngày nữa sẽ có nhân viên công tác xã hội đến dẫn Bối Bối đi. Bọn họ sẽ cho Bối Bối hoàn cảnh sống tốt nhất, để cậu ấy tiếp tục cuộc sống vô ưu vô lo như trước đây”

– “Úc”. Hắn chỉ có khí lực nói ra một tiếng

– “Cậu về nhà nghỉ ngơi trước đi, nếu quá trình điều tra có gì cần, sẽ báo cho cậu biết”. Cục trưởng bây giờ phi thường bình tĩnh, không rống to với A Điển. Ông cũng biết A Điển đã tận lực, rất ít người cam tâm tình nguyện mạo hiểm sinh mạng mình, chỉ để cứu một nữ nhân có ý định nhảy lầu tự sát

Ông vẫn biết A Điển là một cảnh sát tốt, chính là có khi A Điển làm ra những việc làm ông đổ mồ hôi lạnh. Cục trưởng đều đối đãi với mọi nhân viên như con mình, mới hận không thể nào cứng rắn với bọn họ

– “Về phần Lạc Bối…. Vì cậu ấy không có năng lực hành vi dân sự, nên sẽ không bị khởi tố”

Cục trưởng nói: “Nhưng tình trạng Lâm Xảo Xảo không tốt được vậy”

Sau đó cục trưởng nói qua chút sự tình, nhưng A Điển không nghe được gì, chỉ im lặng

Rời khỏi cục cảnh sát, A Điển dẫn Bối Bối loanh quanh trong khu trung tâm không mục đích

Bối Bối mở giỏ xách, quai xách đã bị làm hỏng, cậu cảm thấy thập phần không thể thích ứng. Theo sau A Điển, cậu nhíu mày

– “Thế nào? Còn không mau đến đây?”. A Điển quay lại, nhìn Bối Bối nhéo chặt quai xách

Bối Bối bối rối dời mắt

A Điển đến bên Bối Bối, hỏi: “Muốn gì, thì phải nói ra”

Chiếu cố đại nam hài này quan trọng nhất là kiên nhẫn, hắn không thường kiên nhẫn, thế là tự nhủ trong lòng, nếu trong ba giây Bối Bối không biểu đạt sự tình, sẽ cốc đầu Bối Bối

– “Làm hỏng”. Bối Bối nôn nóng

– “Cái gì làm hỏng?”. A Điển không cho mình kích động, tuần tự hỏi

– “Quai xách, sổ ghi chép, A Hoàn, giỏ xách”. Mắt Bối Bối có chút hoảng loạn, cậu không biết phải làm thế nào, sự tình đột nhiên phát sinh đảo lộn cuộc sống vốn trật tự của cậu, cậu khó có thể thừa nhận những biến cố đột ngột này, tình tự không ổn định bức thiết thành lời, lồng ngực cậu như có quả núi lửa sắp phun nham thạch

– “Còn gì nữa?”. A Điển hỏi

– “Không biết”. Bối Bối ôm đầu mình, vò loạn

– “Bỏ tay ra khỏi đầu, sẽ rụng hết tóc đấy”. A Điển nói

– “Còn có, dắt tay”. Một việc khi trở thành thói quen, với Bối Bối mà nói, liền thật đáng buồn. Vì cậu không ngừng theo đuổi, không thể bỏ được những thói quen dưỡng thành tập tính. Bối Bối cũng hiểu đạo lí này. Vài ngày này, A Điển sợ cậu lạc đường, nên lúc nào cũng dắt tay cậu đến bệnh viện. Không bao lâu, cậu dung nhập hành vi này thành một bộ phận của mình. Thế là hôm nay khi rời bệnh viện, A Điển không dắt tay cậu, cậu liền bắt đầu hoảng loạn

– “Bỏ tay xuống cho tôi!”. A Điển kéo bàn tay Bối Bối đang vò đầu xuống

Hai người bọn họ đi trên đường phố náo nhiệt, A Điển thỉnh thoảng hút thuốc, đầu vẫn không hết choáng váng, trong lòng miên man nhiều việc

A Điển tháo đồng hồ trên tay mình mang vào cho Bối Bối, sau đó đến văn phòng phẩm mua một tập kí họa mới; rồi mới mua một giỏ xách mới y hệt cái cũ cho Bối Bối

Chỉ bất quá giỏ xách kia là hàng hiệu siêu cấp, A Điển cảm thấy ví tiền của mình như đang khóc

– “A Hoàn”. Bối Bối nói

– “A Hoàn, không mua được”. A Điển nói

– “A Hoàn”. Bối Bối giãy tay ra, lại bắt đầu liều mạng vò tóc

– “Được rồi được rồi”. A Điển vội vàng kéo tay Bối Bối xuống. “A Hoàn, một đổi một, A Điển được không. Tôi ở bên cậu a!”

Bối Bối chần chờ thật lâu, mới chậm rãi gật đầu

– “Họa họa”

Đang qua đường, Bối Bối đột nhiên ngồi xổm xuống, lấy tập sách vẽ mới trong giỏ xách mới ra, lấy hộp viết bắt đầu vẽ

– “Nguy hiểm!”. A Điển kéo Bối Bối

– “Đến giờ rồi”. Bối Bối nói

A Điển nhấc tay Bối Bối xem giờ: vừa đúng 3h. “Cậu phiền phức thật!”. A Điển đảo cặp mắt trắng dã

– “Đến công viên đi, công viên ở gần đây, đến đó tôi cho cậu vẽ thoải mái”

– “Không cần”

– “Cậu không được ‘không cần’!”. A Điển mang giỏ xách Bối Bối lên người, sau đó không ngừng đi về trước. Bối Bối yên lặng nhìn hắn, cuối cùng phát giác A Điển không để ý cậu, hơn nữa cũng không trả giỏ xách lại cho cậu, chỉ có thể chạy theo sau A Điển

Không lâu sau, bọn họ đến công viên, Bối Bối vừa đuổi kịp A Điển, liền lấy giỏ xách trên người A Điển xuống

A Điển cũng không ngó ngàng đến Bối Bối, hắn tùy ý châm thuốc, vô lực ngồi trên hàng ghế công viên. Đầu choáng váng đau nhức, ngón tay cứu người run lên một chút

Bối Bối chạy xa A Điển, ngồi ở ghế vui chơi của nhi đồng, bắt đầu vẽ từng ngọn cỏ trong công viên. Cậu vì không người quấy rầy mà chuyên tâm vẽ vẽ, hoa cỏ âm nhạc trong công viên đều lọt vào mắt cậu, sau đó qua bút vẽ, chuyển thác thành bản phác họa thuần bạch

Người ưu tư ngồi trên băng ghế dài cũng vậy

– “Sau khi cậu đi rồi, tôi không có bên cậu”. A Điển nhìn Bối Bối, sau đó nói: “Nếu có gì phát sinh, mà cậu không xử lí được, nhất định phải đến cục cảnh sát tìm tôi, biết không?”

Bối Bối gật đầu, lại tiếp tục vẽ

– “Thật sự hiểu được?”. A Điển không an tâm lắm, thế là hắn căn dặn lần nữa, “Có việc nếu muốn tìm tôi, cậu có nhớ dãy số điện thoại lần trước tôi viết cho cậu không?”

Bối Bối nhìn dãy số đã phai màu trên tay. Gật đầu

– “Nhớ ở đâu rồi?”. A Điển thủy chung lo lắng

– “Đây”. Bối Bối chỉ vào đầu mình

– “Có thể quên mất hay không?”. A Điển hỏi

– “Sẽ không”. Cậu vĩnh viễn nhớ kĩ

– “Trí nhớ cậu tốt như vậy? Tôi nhớ rõ ràng cậu nói mình không biết đường về nhà?”. A Điển càng lúc càng nghi ngờ

– “Là mù đường, nhưng nhớ kĩ số điện thoại A Điển”. Bối Bối nhìn A Điển một cái, lại tiếp tục vẽ

– “Vậy sao? Vậy cũng tốt”. Với Bối Bối, kì thật A Điển không nuôi quá nhiều hi vọng xa vời. Bối Bối đơn giản thuần khiết gần như vô tâm là vậy, khi bình tĩnh lại, chắc chắn không kẻ nào có thể lưu lại nhiều ngân tích trong cậu. Đến độ A Điển nghĩ sau khi bọn họ tách ra, Bối Bối sẽ không nhớ nhiều đến hắn. Rồi Bối Bối lại sớm tìm được người khác, sẽ quên mất hắn

Hắn biết, khi hắn bắt đầu muốn Bối Bối nhớ đến người khác, đó là lúc hắn bắt đầu thích Bối Bối

Hắn im lặng ngồi trên băng ghế, nhìn một bên mặt Bối Bối. Trước kia có yêu, tựa hồ cũng không yêu như vậy, tim hắn, cũng không đau đớn vậy

Công viên yên tĩnh, thời gian lắng động

Bối Bối dừng vẽ, nhìn kĩ A Điển

– “Sao vậy?”. A Điển hỏi

– “Anh vẫn nhìn tôi”. Bối Bối nói, “Anh thực bi thương”

– “Bởi vì chúng ta khác nhau”. A Điển trả lời

– “Tôi là người thắp sao trời”. Bối Bối lắc lắc đầu

– “Sự tình không đơn giản như cậu nghĩ đâu”. A Điển có chút hiểu được câu nói ngắn gọn kia của Bối Bối biểu đạt điều gì

– “Cậu không thể ở lại nhà tôi, người của cục công tác xã hội sẽ mang cậu đi, an bài thích đáng cho cậu, cậu vẫn theo tôi là chuyện rất kì quái”

Bối Bối vẫn lắc đầu, ngược lại cậu chú ý đến cầu tụt đang phát nhạc trong công viên, thu dọn bản vẽ, Bối Bối leo lên

Lúc Bối Bối lên đến nơi cao nhất, cậu nhìn xuống. A Điển vẫn là hút thuốc, thoạt nhìn hắn không vui. Nếu không vui, vậy, tại sao A Điển phải rời khỏi cậu? Cậu thủy chung không thể hiểu được suy nghĩ của nhân loại

Cậu là người thắp sao trời, ở hành tinh ánh sáng

Cậu phải ở lại bên cạnh A Điển, vì cậu thích nhìn biểu tình A Điển không ngừng biến hóa

– “Muốn ăn gì?”. A Điển đứng trước cửa hàng tiện lợi đầu ngõ

– “Chìa khóa”. Bối Bối trả lời

– “Chìa khóa không thể ăn”

– “Chìa khóa”. Bối Bối thò tay lấy ví tiền trong túi A Điển ra

– “Uy uy uy!”. A Điển né người

Bối Bối cầm chìa khóa, không quay đầu đi vào ngõ nhỏ, cách cửa hàng tiện lợi 10m, A Điển nghĩ Bối Bối không thể lạc đường về nhà, cười khổ, nói: “Đứng trước cửa nhà đợi tôi, tôi mua vài thứ rồi về ngay”

A Điển mua hai phần thức ăn nhanh, cùng một tấm bản đồ, tính tiền xong liền chạy về nhà

Lúc hắn về đến nhà thì, phát hiện cửa vẫn mở toang, tịnh không đóng lại, mà bóng dáng Bối Bối đang thong thả lên lầu. “Bối Bối, tôi nói gì, cậu đều không nghe phải không?”. A Điển rống

Bối Bối nghe tiếng A Điển, lập tức dừng ở cầu thang

– “Cửa cũng không đóng, cậu muốn thỉnh trộm về nhà phải không?”. A Điển lại rống

A Điển một tay xách đồ, một tay đang băng bó, căn bản không thể đóng cửa. Hắn rống đến khi vào nhà, tung chân đóng cửa lại, sau đó cũng liền chạy lên lầu, nghĩ muốn hỏi tiểu tử kia rốt cuộc trong não chứa gì mà không nghe lời hắn

Chính là, lúc A Điển đến phòng khách lầu hai, liền phát hiện tầng lầu đã sáng đèn, ánh sáng vàng nhạt ấm áp chiếu sáng từng góc nhà, mà Bối Bối vẫn đang đứng cạnh công tắc đèn, sau đó cố gắng mở đèn phòng ngủ, đèn tầng trệt, thậm chí đèn tầng 3, cậu cũng mở toàn bộ

Hắn có chút ngốc lăng, nhìn khuôn mặt Bối Bối vì hắn, mà phi thường chân thực thắp đèn

– “Tất cả đều thắp sáng”. Bối Bối quay đầu nói

A Điển nhất thời không biết nói gì, tim hắn chứa đầy bách vị tạp trần

– “Ăn đi”. Bối Bối cầm phần thức ăn nhanh trong tay A Điển, không ngó ngàng đến việc khác, ngồi trên sô pha vừa ăn vừa đọc truyện

A Điển ngồi xuống bên Bối Bối, nhưng thật lâu thật lâu, vẫn không cách nào nói chuyện

Đầu vẫn đau nhức

Hắn đột nhiên nghi hoặc rốt cuộc Bối Bối cần hắn, hay hắn cần Bối Bối. Vài ngày ngắn ngủi này, hắn gần như quên hẳn Hưng Hoàng, mỗi ngày mở mắt nhắm mắt đều là Bối Bối, không có cơ hội nghĩ đến việc khác, tâm tư chỉ có thể xoay quanh Bối Bối

Nhưng khi Bối Bối rời đi, hắn phải làm sao bây giờ? Ngôi nhà này làm sao bây giờ? Chưa từng có người ở nhà đợi cửa hắn, thắp đèn vì hắn. Hắn mới vừa bắt đầu tận hưởng cảm giác này, nhưng nghĩ đến vài ngày nữa Bối Bối sẽ đi, liền không vui

Bối Bối ăn xong, chỉ chỉ bản đồ A Điển vừa mua

– “Úc, đó là của cậu”. A Điển lúc này mới bình tĩnh trở lại. “Cậu đi theo bản đồ này, sẽ không sợ lạc đường”

– “Tôi sẽ không”. Bối Bối lắc lắc đầu

– “Tôi dạy cho cậu cách tìm đường”. A Điển cầm viết chì, vẽ vẽ lên bản đồ. “Đây là tên đường, đây cũng vậy, khi lạc đường cậu chỉ cần xem mình đang ở đường nào, cách nhanh nhất là nhìn bảng hiệu trước nhà người khác, bảng hiệu có địa chỉ, sau đó……… Đây là cục cảnh sát”. A Điển đánh dấu sở làm của mình

Tối nay, A Điển sẽ dạy Bối Bối cách xem bản đồ, làm sao để không lạc đường nữa, A Điển chỉ vị trí cục cảnh sát vài lần, bề ngoài hắn là muốn Bối Bối nếu lạc đường sẽ biết làm sao đến trước cục cảnh sát cầu cứu, nhưng thực ra, hắn là muốn Bối Bối có thể nhớ rõ vị trí cục cảnh sát, nếu có việc gì, Bối Bối cũng dễ dàng tìm được hắn

– “Nhớ được không?”. A Điển hỏi, lúc này, hắn phát giác hơi thở mình có chút không bình ổn, hơn nữa cơn chóng mặt hoa mắt nguyên buổi chiều không có dấu hiệu đình chỉ làm hắn thập phần khó chịu

Ban chiều hắn nghĩ vì mình vừa bị thương, lại nghĩ mình đã quá mệt mỏi

– “Nhớ được”. Bối Bối gật đầu, phát hiện A Điển có chút không thích hợp

– “Kì thật cậu cũng không quá ngốc”. A Điển cười cười, cố thở sâu, hắn cảm thấy tình trạng bản thân không quá tốt, hắn muốn vào phòng nghỉ ngơi một chút

– “Thông minh”. Bối Bối gật đầu

– “Cục cảnh sát”. Bối Bối nhìn bản đồ, đôi mắt đạm nâu chuyên chú nhìn, nhưng đồng thời nghe một tiếng ‘phịch–‘ thật lớn tiến vào tai

Bối Bối buông bản đồ, nhìn nhìn xung quanh. A Điển không có? Cậu cảm thấy có chút kì quái

Bối Bối đứng lên tìm A Điển, lúc cậu nhìn xuống, mới phát hiện thân ảnh A Điển dưới chân bàn

Bối Bối thấy A Điển ngã trên sàn, bất động

2 thoughts on “Người thắp sao trời-Chương 6

  1. 2 người fải tách nhau sao :((( đừng mà ~~~~
    À mà công nhận Bối Bối đúng h thật =))) 6 h gọi dậy ăn sáng, 3h thì vẽ =)))))) fải học tập, fải học tập =))
    thanks so much ^^

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s