Người thắp sao trời-Chương 7

Chương thứ bảy

Tôi cảm thấy khát khô cổ họng, thế là tôi đi mãi trên sa mạc

Tôi hi vọng có thể gặp được ốc đảo, tìm một hơi nước ngọt lành làm dịu cơn khát

A Điển đột nhiên té trên sàn, Bối Bối cảm thấy chẳng biết tại sao

Cậu buông bản đồ trong tay, ngồi xổm cạnh A Điển nhìn nhìn, trên người A Điển hôm nay tịnh không có mùi thuốc lá, rượu bia hay nước hoa, nhưng A Điển không mở mắt 

Đồng hồ trên tay Bối Bối chỉ 9h tối, còn chưa đến giờ ngủ thường nhật, nhưng A Điển đã ngủ trước

Bối Bối tha A Điển về phòng, đặt hắn trên giường. Vẫn đợi đến 11h, Bối Bối mới tắt tất cả đèn, bò lên bên cạnh A Điển, nhắm mắt cùng nhau ngủ

A Điển sâu kín chuyển tỉnh, phát giác mình đã nằm trên giường, hắn không biết mình vì sao lại ở trên giường, chỉ cảm thấy cả người cao thấp đều rất đau, đau đến nguy

Hắn hô hấp khó khăn, cả xoang mũi lẫn cổ họng đều là luồng khí nóng, hắn đột nhiên ý thức mình sốt cao, hơn nữa còn rất nghiêm trọng

– “Bối…..Bối…..”. A Điển thống khổ rên rỉ, muốn đánh thức Bối Bối đi gọi điện thoại. Hiện tại hắn phải lập tức đến bệnh viện cảm cứu, cảm giác lí trí mình bị thiêu đốt sắp mất đi ý thức, cơ thể cũng chìm nổi mông lung

Bối Bối đang ngủ nhanh chóng bị A Điển đánh thức, Bối Bối nhíu mày, nhưng rất mệt nhọc, cậu tuyệt không mở mắt

A Điển khi ngủ sẽ nói mớ không ngừng. Bình thường A Điển sẽ hô tô: “Hưng Hoàng”, nhưng hôm nay hắn cảm thấy lạnh, nên hô khác

– “Chăn”. Bối Bối phủ chăn bông lên người A Điển, rồi mới trở mình tiếp tục ngủ, cậu ngủ rất sâu

– “Bối……Gọi……….Điện…….”. A Điển không ngừng rên rỉ

A Điển lúc tỉnh lúc ngất, nhưng ý thức luôn phiêu du, toàn thân vô lực. Hắn giống như đang ở mộng cảnh, có vài lần được diện kiến Phật Tổ Như Lai, làm hắn tưởng mình đã lên Niết Bàn

Thẳng đến 6h sáng, Bối Bối tỉnh giấc. Bối Bối rời giường đến xem xét phòng khách, phát hiện trên bàn không có bữa sáng, thế là cậu lần nữa vào phòng ngồi bên giường nhìn A Điển, bắt đầu đánh thức hắn

A Điển vốn đang yên ổn ngủ, lại bắt đầu rên rỉ

– “Sáu giờ”. Bối Bối nghiêng đầu nhìn A Điển

– “Ô……..”. A Điển thống khổ nhắm chặt hai mắt

– “Sáu giờ”

– “Ách…….”. A Điển hít một hơi thật sâu, môi run rẩy

– “Ách…….. Ách xì……”. A Điển một bả vai quấn băng gạc, khổ sở vùng vẫy đưa tay lên, tựa hồ muốn bắt thứ gì đó

– “Sáu……”

Tay A Điển rơi xuống, đầu nghiêng sang một bên, thanh âm cũng đình chỉ

Bối Bối chau mày thật chặt, không hiểu–rốt cuộc A Điển đang làm gì

Bụng thực sự đói, nhưng hôm nay bất luận cậu gọi A Điển thế nào, A Điển cũng không rời giường. Bối Bối có chút ão não cầm tập sách vẽ, ngồi bên mép giường, bắt đầu đồ đồ họa họa

Gần 3h chiều, Bối Bối vẽ xong bức họa, lầu dưới truyền đến tiếng mở cửa

Bối Bối tiếp tục vẽ, cố không nghĩ đến cơn đói

Lầu dưới có tiếng bước chân chậm rãi lên cầu thang, rồi một trận tiếng động lách cách trong phòng khách, sau đó chuyển sang phòng ngủ

Đột nhiên, Bối Bối nghe một tiếng thét chói tai. Âm thanh đột nhiên làm cậu chịu không được, cậu quăng bút vẽ trên tay, bịt tai lại, lùi vào góc phòng

Tiếng bước chân chạy đến phòng khách, nhấn điện thoại: “Uy,—ai đó?”

Qua một lúc, nhiều người tiến vào nhà, âm thanh náo nhiệt rầm rập. Bọn họ nói chuyện, âm lượng quá lớn làm Bối Bối chịu không được

Toàn thân Bối Bối run rẩy, từng tế bào cơ thể cảm thấy bất an, thế là trước khi đám người kia vào đến phòng ngủ, Bối Bối vội vã mở cửa tủ đồ, nhét cả người vào đó, dùng quần áo A Điển phủ lên người che dấu, không phát ra bất kì âm thanh nào để người khác biết sự hiện hữu của cậu

– “Dọa chết tôi, khi tôi vào anh ta hai mắt trắng dã, miệng sùi bọt mép”. Giọng nói bên ngoài truyền tới

– “Xin hỏi anh cùng vị tiên sinh này có quan hệ gì?”

– “Tôi chỉ là nhân viên công ty vệ sinh, đúng giờ thì đến đây quét dọn”

– “Vị tiên sinh này có người thân nào khác không?”

– “Tôi không biết. Bất quá anh ta là cảnh sát, các anh có thể hỏi….”

Bối Bối ẩn ẩn bất an, nhưng cậu chỉ có thể hoảng loạn trốn trong tủ đồ, không cách đi ra ngoài

Cậu không biết tột cùng chuyện gì đang diễn ra, A Điển không nói cậu biết

A Điển vẫn đang ngủ, ngủ thực sự say

Cánh tay cảm nhận sâu sắc bị kim đâm vào, A Điển mập mờ nghe một giọng nói

– “Hôm nay hết sốt rồi, bất quá bệnh nhân còn rất yếu, phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nhiều, anh ấy sẽ tỉnh lại rất nhanh”. Đó là thanh âm xa lạ

– “Làm phiền cô nhiều rồi, cô ý tá”. Dương Dào nói

A Điển chậm rãi mở mắt, phát hiện mình nằm trong bệnh viện, cả không gian một màu trắng toát nói lên điều này

– “Tôi sao lại ở trong này?”. A Điển muốn ngồi dậy

Hưng Hoàng đến bên cạnh đỡ hắn lên

– “Cậu có dấu hiệu chấn động não nhẹ, rồi sốt mê man và sức đề kháng yếu, nên hôn mê hai ngày nay rồi”

Giọng nói Hưng hoàng khàn khàn, vết thương nơi cổ họng vẫn chưa khỏi

– “Mấy giờ rồi?”. A Điển chóng mặt hoa mắt, từng khớp xương trên người như bị bẻ gãy, hoàn toàn mất đi khí lực

– “10h30”. Dương Đào cũng đến cạnh hắn

– “Bối Bối đâu?”. A Điển hỏi, hắn không thấy Bối Bối trong phòng

– “Không biết”. Hưng Hoàng và Dương Đào cùng lắc đầu. “Chúng tôi có qua nhà cậu tìm thử, nhưng không thấy ai, gọi tên cậu ta khắp nơi, cũng không ai trả lời”

– “Sao như thế được….”. A Điển vô lực nói: “Nếu tôi không dẫn cậu ấy ra cửa, cậu ấy sẽ không đi”

– “Tôi tìm rất kĩ rồi”. Dương Đào nói

– “Cậu ấy chắc chắn đang ở nhà. Không ai mua đồ ăn, nhất định cậu ấy đợi ngốc ở nhà, đến khi đói chết thì thôi”. A Điển nhắm mắt, sau đó mở mắt nói, “Tôi có thể xuất viện được rồi, làm giúp tôi thủ tục xuất viện đi!”

– “Bác sĩ nói ít nhất phải quan sát cậu….. ba ngày”. Hưng Hoàng lắc đầu

– “Ba ngày dù tôi chưa chết, khối Bối Bối nộn nộn kia cũng chết trước”. A Điển kiên trì: “Tôi không sao, tôi tốt lắm, về nhà dưỡng bệnh cũng được, không cần tiếp tục nằm viện”

A Điển cố chấp làm Dương Đào chỉ có thể đi làm thủ tục xuất viện giúp bạn

Xuất viện xong, Dương Đào lái xe đưa hai bệnh nhân A Điển cùng Hưng Hoàng về nhà, A Điển vì quá mệt đã ngủ thiếp trên xe, đầu tựa vào cửa, tùy ý trên đường đi mà nghiêng qua nghiêng lại

– “Hưng Hoàng, đỡ đầu cậu ấy một chút”. Dương Đào nói, “Để cậu ấy tựa vào vai anh đi, bằng không chấn thương não lại nghiêm trọng hơn”

Hưng Hoàng nghe lời xê dịch đầu A Điển, A Điển hơi mở mắt, rồi mới thực sự ngủ say

– “Kì quái, đèn sao lại được mở hết lên”. Dương Đào nói

A Điển vì giọng nói Dương Đào mà lần thứ hai tỉnh lại, hắn phát giác mình đang trên lưng Hưng Hoàng, mà hắn ngửa đầu, nhìn thấy qua khung cửa sổ, thấy đèn trong nhà đều đã sáng

Dương Đào dùng chìa khóa hắn mở cửa, Hưng Hoàng dìu hắn lên lầu, thẳng đến phòng ngủ trên lầu hai, mới đặt hắn trên giường

Dương Đào đặt túi hành lí xuống, đến trước giường A Điển hỏi: “Lầu ba còn phòng trống không?”

– “Làm gì?”. A Điển không biết Dương Đào muốn làm gì

– “Ở lại chăm sóc cậu a! Tôi và Hưng Hoàng quyết định dọn đến nhà cậu vài ngày, đợi bệnh tình cậu khỏi hẳn sẽ đi”. Dương Đào mang túi hành lí lên lầu ba

– “Đã hỏi ý kiến thượng cấp”. Hưng Hoàng đùa, “Thượng cấp đã phê chuẩn”. Thượng cấp bọn họ là ba Dương Đào–Cục trưởng cục cảnh sát

A Điển ngồi dậy

– “Không nghỉ ngơi sao? Muốn làm gì thì tôi giúp cậu”. Hưng Hoàng quan tâm hỏi han

– “Đi tìm xem khối nộn nộn Bối Bối kia đang trốn ở đâu, đèn là cậu ấy mở, cậu ấy nhất định có trong nhà”. Nhưng A Điển vùng vẫy một chút, thắt lưng vừa ngồi thẳng, liền lại ngã xuống giường

– “Để tôi tìm giúp cậu!”. Hưng Hoàng thở dài. “Cậu ta là trách nhiệm của ba chúng ta, không thể để mình cậu gánh tất cả”

A Điển lắc lắc đầu, Hưng Hoàng cũng không hiểu được, bây giờ Bối Bối trong cảm nhận của hắn có vị trí nhất định, Bối Bối vốn là trách nhiệm, đúng vậy, nhưng trải qua vài ngày này, Bối Bối đã thành một trách nhiệm vô trách nhiệm, hắn cam tâm tình nguyện chiếu cố Bối Bối

– “Bối Bối……”. A Điển nằm trên giường, tận lực hô to: “Bối Bối, cậu ở đâu?”

Đột nhiên, trong tủ đồ phát ra tiếng động. A Điển bị dọa nhảy dựng, kinh ngạc nhìn tủ đồ hơi hơi chấn động

Bính một tiếng, cửa tủ mở ra, Bối Bối chậm rãi kéo quần áo trên người xuống, rồi mới nhẹ nhàng bước ra

– “Ở đây”. Bối Bối đến gần A Điển

– “Sao cậu lại trốn trong đó”. A Điển mở to mắt, không tin được Bối Bối cao 170cm, hình thể hoàn toàn không gầy yếu, cư nhiên lại trốn giữa mớ quần áo xuân hạ thu đông chưa lần sửa sang dọn dẹp. Bối Bối không thiếu dưỡng khí mà tắt thở, thực sự đã là kì tích

– “Bụng đói”. Bối Bối không trực tiếp trả lời A Điển, theo bản năng cậu biết A Điển đang trong tình trạng nguy hiểm

– “Hỏi Tiểu Dương Đào xem có thể ra ngoài mua bánh cá không, trong tủ lạnh còn một phần”. A Điển kéo Bối Bối đến, rồi mới nói với Hưng Hoàng

Hưng Hoàng gật đầu, ra ngoài tìm bạn gái mình

– “Sao lại trốn trong tủ đồ?”. A Điển chau chau mày hỏi Bối Bối

– “Người rất nhiều”. Bối Bối nhớ lại tình huống hai ngày trước, khi đó A Điển đang ngủ, đột nhiên có đoàn người xộc vào phòng, cậu cảm thấy rất khó hiểu, thế là tùy ý trốn vào tủ đồ tránh tạp âm, cũng tránh những người đó

Nhưng khi mọi âm thanh an tĩnh lại, cậu đi ra, mới không thấy A Điển đâu. Cậu hoang mang khó hiểu, không cách nào lí giải đến tột cùng là chuyện gì phát sinh, cậu tưởng vì mình trốn trong tủ đồ A Điển mới không thấy đâu, thế là nghĩ chỉ cần quay lại tủ đồ, A Điển liền sẽ trở về

Sau đó ngoài thời gian thắp đèn, cậu đều ngủ trong tủ. “Chút nữa bị cậu dọa chết rồi”. A Điển nói: “Sau này không được chạy vào tủ đồ nữa, tôi không ở, nếu cậu chết đói, ai tìm được a!”

– “Thực đói”. Bối Bối ôm bụng, ngồi xổm bên mép giường cạnh A Điển

– “Tiểu Dương Đào!”. A Điển nhìn sắc mặt Bối Bối thập phần tái nhợt, lại hô to lên

– “Phải ra ngoài mua, đi mua ngay đây”. Dương Đào cầm chìa khóa leng keng chạy đi

Vài phút sau, Dương Đào mua cháo trắng về, nàng mang vào phòng, nhưng không lên tiếng, Bối Bối tự động đến lấy, rồi mới ngồi lên giường A Điển, bắt đầu ăn

– “Không được ăn trên giường của tôi”. A Điển nhẹ giọng

– “Mười một giờ phải ngủ”. Bối Bối nhìn đồng hồ, còn chưa đến 5 phút nữa phải tắt đèn, cậu vội vã ăn xong, rồi mới tắt đèn đi ngủ

– “Không cần chuẩn vậy, sao phải ngủ trên giường tôi? Vào phòng khách mà ăn, ăn xong ngủ ở đó luôn”. A Điển một phen đẩy Bối Bối

Bối Bối bất vi sở động, chậm rãi cho thìa cháo nóng vào miệng

– “Cậu có nghe tôi nói gì không”. A Điển hữu khí vô lực, nhưng vẫn cố gắng rống lên

Miệng Bối Bối vốn đang khép lại, lúc này lần thứ hai mở ra, rồi mới phun toàn bộ cháo trong miệng vào bát

– “Cậu vừa phải thôi, làm gì vậy chứ!”. A Điển e ngại dịch xa Bối Bối một ít

– “Nóng”. Bối Bối le lưỡi, phồng má

– “Đáng đời”. A Điển nói, lại dùng chân đẩy đẩy Bối Bối

– “Mau đi xuống, tôi muốn ngủ”

– “Tôi cũng ngủ”. Bối Bối trả bát cháo lại cho Dương Dào. “Mười một giờ tắt đèn”

– “Hai ngày qua cậu chưa ăn gì, không đói sao?”. A Điển nhanh bị khối Bối Bối nộn nộn này làm cho tức điên

– “Tôi còn mua thêm sữa”. Dương Đào vội vã vào phòng khách cầm hộp sữa tươi mới mua vào

Nàng gỡ bỏ bao bì, rồi mới giao vào tay Bối Bối

Bối Bối ngẩng đầu, uống một hơi sạch hộp sữa tươi, rồi mới trả hộp rống lại cho Dương Đào. Sau đó nhìn nhìn đồng hồ. “Mười một giờ, tắt đèn đi ngủ”

Bối Bối sửa soạn gối chăn xong, chạy đến phòng khách tắt đèn, một tiếng ‘cạch’, đèn đều tắt, phòng ngủ một trận tối đen

– “Bối Bối—“. A Điển rống

– “Ồn quá”. Bối Bối quay về giường, bịt tai

– “Cậu ngủ là chuyện của cậu, sao phải tắt hết đèn”. A Điển muốn ném khối nộn nộn chiếm nửa giường hắn này xuống đất

– “Bây giờ là thế nào vậy?”. Dương Đào có chút há hốc mồm, không hiểu tình huống

– “Anh cũng không biết”. Hưng Hoàng không biết phải nói gì

Bối Bối bắt đầu ngủ. Kì thật cậu chưa ngủ, nhưng cậu biết chỉ cần mình ngủ, A Điển sẽ không làm gì được

Quả nhiên, một phút sau, A Điển bỏ cuộc

A Điển nói với Hưng Hoàng và Dương Đào: “Quên đi, các cậu mò mẫm mà lên lầu đi”

– “Cậu cũng nghỉ đi”. Hưng Hoàng và Dương Đào sau đó rời đi

A Điển nằm trên giường, lầm bầm: “Cậu phát điên cái gì không biết, chạy đến ngủ trên giường tôi. Không phải cậu không thích gần người khác sao? Sao lại lên giường tôi ngủ?”

Niệm hơn mười phút, A Điển bắt đầu ngủ. Hắn bắt đầu ngáy, cũng bắt đầu thói quen nói mớ vô thức của mình

Bối Bối biết A Điển sẽ không đuổi cậu xuống giường, lúc này mới an tâm đi vào giấc ngủ

Nửa đêm, A Điển ngừng nói mớ, tiếng ngáy cũng ngừng lại, Bối Bối đang ngủ lại cảm giác thế giới đều an tĩnh, không gian đột nhiên tịch mịch làm cậu mở bừng mắt

A Điển đang ngủ say, đầu vùi vào gối, dù trong đêm tối, Bối Bối vẫn có thể tinh tường nhìn hình dáng A Điển

A Điển có chút kì quái không nói mớ, Bối Bối nhìn A Điển, vươn tay đến, nhéo nhéo má A Điển

– “Ô—“. A Điển đột nhiên thở mạnh

Bối Bối bị dọa, mở to mắt nhìn

– “Ô….Hưng Hoàng….”. A Điển rên rỉ

– “Hưng Hoàng…. Tôi yêu cậu….”

Bối Bối gần như có thể đoán được nội dung A Điển nói gì, mỗi lần A Điển mớ đều gọi tên Hưng Hoàng

– “Hoàng….”. A Điển thì thào gọi

– “Bối Bối”. Bối Bối lên tiếng

– “Hoàng….Tôi yêu cậu……” 

– “Bối Bối mà”. Cậu không từ bỏ

– “…….Bối Bối ngốc…..Không được chạy loạn….”.  A Điển đột nhiên khẩn trương gọi

Bối Bối lại bị A Điển dọa nhảy dựng

– “Qua đường phải nhìn xe….. Nắm lấy tay tôi….”. Giọng nói A Điển ngày càng nhỏ. “Đừng chạy loạn….. Ở bên tôi……”

Bối Bối vươn tay mình ra, đặt trong lòng tay A Điển, A Điển chạm đến, tựa như ruồi bọ đậu trên cây cỏ, chặt chẽ nắm lấy

– “Ở bên tôi….”. Thanh âm A Điển nhỏ dần, nhỏ dần, nhỏ đến mức không thể nghe thấy

Bối Bối an tâm hài lòng, nhắm chặt mặt, lần thứ hai tiếp tục ngủ

A Điển không ở hai ngày, cậu ở trong tủ đồ đợi A Điển về, bây giờ A Điển trở về, cậu cũng có thể an tâm

Chính là, khi ý thức cậu bắt đầu trầm đi, A Điển trở mình, tay chân khóa chặt trên người cậu, A Điển dựa vào cậu thật gần, A Điển vài ngày chưa tắm rửa, hơn nữa còn đổ mồ hôi, toàn thân cao thấp đều bốc mùi

– “Hưng Hoàng….Tôi yêu cậu”. A Điển hô to

Bối Bối liều mạng muốn vùng ra, nhưng A Điển giữ chặt cậu, cậu không thể vùng vẫy

– “Hưng Hoàng….”

– “Thối….”. Bối Bối bịt mũi

– “Yêu cậu muốn chết….”

– “Thối muốn chết”

Hôm sau, A Điển ngủ thẳng đến chiều mới tỉnh

A Điển vươn vai, ngáp dài. Hắn phát giác sau khi nghỉ ngơi đầy đủ, thân thể tựa hồ đã khỏe hắn, cảm giác hoa mắt chóng mặt đều biến mất, chỉ còn bả vai phải hơi đau đớn. Bất quá hắn chỉ cần uống thuốc giảm đau thì không sao

A Điển chậm rãi xuống giường đi đến phòng khách

Trong phòng khách, Bối Bối không ngừng vẽ, tập sách vẽ trước đã dùng hết, Bối Bối vẽ xong cũng không muốn cất vào

Nhưng, vì trên bàn lộn xộn, vài thứ linh tinh rơi xuống đất, A Điển cầm một bản vẽ lên xem

Trên trang giấy, là hình ảnh hắn khi ngủ

Phát giác dáng vẻ khi ngủ của mình bị Bối Bối quan sát kĩ lưỡng, A Điển cảm thấy có chút kì quái

– “Vẽ tôi làm gì?”. A Điển hỏi

Kỹ thuật vẽ của Bối Bối là do Lạc Hoàn dạy, cậu đánh bóng rất đẹp, hơn nữa còn tầng lớp rõ ràng, hệt như một bức thủy mặc. Nhưng chỉ thiên phú mới có thể đánh bóng được vậy

Bối Bối không trả lời A Điển, chính là khi A Điển đến gần, Bối Bối liền chun mũi. “Thối quá”. 

A Điển trả bức vẽ cho Bối Bối, cũng ngửi được hương vị trên người. Vài ngày không tắm rửa, liền thành như vậy

– “Cậu cũng không hơn là bao!”. A Điển nói vậy, rồi mới vào phòng tắm xả nước nóng

– “Hưng Hoàng và Dương Đào đâu?”. A Điển hỏi. Bối Bối không ngó ngàng đến, vẫn tiếp tục vẽ tranh

A Điển nhìn thấy mảnh giấy Dương Đào lưu lại trên bàn: Bối Bối ăn sáng rồi, vì có chút chuyện nên chúng tôi phải ra ngoài, buổi tối sẽ trở về. Đào

Nguyên lai hai bọn họ cũng đi a! A Điển chăm chú nhìn bút tích Dương Dào, trong lòng bách vị tạp trần

Hưng Hoàng và Dương Đào bây giờ đã đến trình độ như hình với bóng, nhưng nhớ đến cảnh tượng ngọt ngào mật mật của bọn họ, dù không quá để ý, dù tự nhủ mình phải từ bỏ, nhưng A Điển vẫn cảm thấy một cỗ nhiệt khí tắc nghẹn trong lòng

Hắn không hận, cũng không đố kị. A Điển chỉ cảm thấy mình thập phần bi ai, hai người kia đối xử với hắn rất tốt, hoàn toàn không cảnh giác, nhưng hắn lại có ái ý với nam nhân trong bọn họ

Cũng nên chấm dứt đi! A Điển nghĩ vậy. Dù không thể nói quên liền quên, nhưng thời gian sẽ xóa nhòa tất cả, tình cảm cũng qua đi

– “Cậu tắm rửa trước đi”. A Điển buông mẩu giấy. “Đi tắm rửa, nhanh lên”. A Điển dùng chân đẩy Bối Bối

Bối Bối đứng lên, buông bản vẽ xuống, đi vào phòng tắm, cậu cũng cảm thấy mình thực thối, nên ngoan ngoãn đi tắm rửa, nhưng là, vừa bước vào phòng tắm ba giây, lại vội vàng chạy ra

Bối Bối đứng ở cửa phòng tắm, nhìn A Điển

– “Trời của tôi ơi, tắm rửa cậu cũng không biết làm, vậy trước kia tắm rửa thế nào?”

– “Xảo Xảo tắm”. Bối Bối trả lời

– “Trời ạ, bây giờ không phải muốn tôi tắm cho cậu đi!”

Bối Bối gật đầu

– “Tôi làm—“. A Điển nhấc tay trái, cốc lên đầu Bối Bối

– “Tự cởi đồ ra, rồi vào ngâm nước là xong”. A Điển nhớ kinh nghiệm đau đớn lần trước, hắn không muốn tắm cùng Bối Bối, nếu không cẩn thận lại bị thương thì sao?

Bối Bối sờ sờ đầu, hai bàn tay vụng về cời quần áo, phấn đấu cởi áo xong, lại bắt đầu cởi cúc quần

A Điển đứng bên cạnh nhìn, Bối Bối cởi xong đồ… ít nhất cũng mất 10 phút

Quần dài quăng sang một bên, Bối Bối nắm quần con, kéo xuống

– “Vào trong nước hãy cởi”. A Điển lại cốc đầu Bối Bối

– “Đau—“. Bối Bối chẳng biết thế nào, cậu rõ ràng an phận cởi đồ không chút hồ nháo, A Điển vì sao lại đánh cậu

A Điển vào trước, bắt đầu pha xà bông tắm trong bồn tắm lớn, hắn vươn tay khua khua nước theo thói quen. Nước bồn tắm ngập đến vai, bao lấy vết thương, hắn cảm thấy vết thương trên vai đã khỏe hơn nhiều, hơn nữa trước sau gì cũng phải tắm rửa, liền cởi sơ mi, cởi bỏ băng gạc trên vai

Bối Bối vào sau, thuận tay đóng cửa phòng tắm

A Điển nghe tiếng động quay đầu nhìn. “Cậu đóng cửa làm gì?”

– “Tắm rửa phải đóng cửa”. Bối Bối trả lời. Nhưng trong phòng tắm lẩn quẩn hơi nước, Bối Bối lõa thể đến trước mặt A Điển, xuân cảnh không chút che đậy, trắng trợn đập vào mắt hắn

A Điển bỗng dưng cảm thấy chút tình cảm ám muội lan tràn giữa hai người

Hắn nuốt nước bọt

Thân thể Bối Bối bóng loáng thoạt nhìn vô cùng hấp dẫn, khờ dại ngây thơ mà lãnh đạm càng làm A Điển say mê

A Điển vẫn luôn muốn giữ Bối Bối bên cạnh, ngoài việc Bối Bối có năng lực giúp hắn quên Hưng Hoàng, hắn cũng cần Bối Bối, hắn thích thiếu niên việc gì cũng không hiểu này, từng vài lần tiếp xúc Bối Bối, hắn càng xúc động

Lần trước sau sự kiện trong phòng tắm, hắn càng không ngừng để ý Bối Bối. Hắn hiểu đó là tình yêu phá kén bay ra, hắn muốn Bối Bối

Đôi mắt nâu song đạm kia có chút chấp thuận, thập phần đến gần A Điển. Cậu thấy A Điển không động tĩnh gì, thế là mở đôi môi nói: “Có thể không?”

– “Có… Có thể cái gì….”. A Điển lại nuốt nước bọt, khẩn trương đến lắp bắp. “Tắm rửa”. Bối Bối cảm thấy A Điển có chút kì quái

– “Tắm…..Tắm rửa”. A Điển lắc lắc đầu để thanh tỉnh một chút. Hắn biết mình thật lâu chưa yêu ai, nên mới kiềm chế không được

A Điển lập tức mặc áo vào

– “Bồn tắm rất lớn, đừng dựa gần tôi như vậy”. A Điển nhẹ nhàng đẩy Bối Bối ra. Bối Bối lùi ra giữa bồn tắm, nhưng nước nóng làm cậu lập tức nhảy ra ngoài

Bối Bối lập tức trực tiếp tựa cả vào A Điển, cậu hối hận, không muốn tắm nữa

– “Lại thế nào?”. A Điển bị Bối Bối cọ nhẹ xao động cõi lòng, rên rỉ

Bối Bối lần này không kịch liệt như lần trước, cậu chỉ nhuyễn nhuyện cọ trên người A Điển, kéo áo A Điển xuống

– “Nóng quá”. Bối Bối nắm chặt quần áo A Điển, cúi thấp đầu

A Điển đầu hàng. Bối Bối đã bị hắn cốc đầu, cậu biết bị cốc đầu sẽ rất đau, nên chậm rãi bước đến dính trên người hắn. Nhưng như vậy càng loạn

Bối Bối giảm nhẹ lực đạo, ngược lại lại làm A Điển mất đi năng lực chống cự mị lực của cậu

A Điển lại rên rỉ, Bối Bối cọ cọ như vậy, thật làm lũy tuyến của hắn mau tan vỡ

– “Mẹ nó, cẩn thận mông cậu. Cậu dựa vào nữa, coi chừng tôi cường gian cậu”. A Điển vừa nguyền rủa vừa kéo tay Bối Bối ra, một phen kéo người vào bồn tắm, một tay điều chỉnh nước, cố gắng giảm nhiệt độ nước trong bồn

– “Sao kim”. Bối Bối nhìn hình vẽ trên túi quần A Điển, cậu vươn tay vuốt ve khối màu ảo mộng kia, hơn nữa còn nhéo nhéo vào mông A Điển

A Điển chính chuyên chỉnh nước bị Bối Bối đột nhiên quấy nhiễu, hắn sợ đến nhảy dựng, sau đó cả người ngã vào bồn tắm

– “A—“. Bối Bối hô to

4 thoughts on “Người thắp sao trời-Chương 7

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s