Tình nhân đến trong mùa gió – 16

 

girls-love-vintage-advice-greyscale-Favim.com-611468

Cơm nước xong, bọn họ liền điện cục viễn thông đăng kí số điện thoại. Lí Trọng nói sau này muốn tìm cậu thì dễ rồi, mau ném máy nhắn tin của cậu vào sọt rác thôi. Vương Nam nói, tôi nào rộng rãi được như thế a, sau này anh cũng đừng gọi nhiều quá, tốn tiền cước. Lí Trọng nói vậy thì tôi càng phải gọi, cho tiểu tử cậu phá sản luôn. Hai người nháo thành đoàn trong sảnh bưu cục. 

Những khi bên cạnh Lí Trọng, Vương Nam lãng quên hết thảy. Quên gọi điện chúc mừng năm mới mẹ, cũng quên gọi điện hỏi han Liễu Dược Dược. Cậu vẫn chìm đắm trong niềm vui bên cạnh Lí Trọng. Buổi tối lúc trở về, Lí Trọng đưa cậu đến dưới lầu, cậu muốn mời anh nán lại phút chốc, nhưng lại không nói ra lời. Không hiểu vì sao, sau khi cảm thấy thích Lí Trọng, có nhiều lời Vương Nam không thể tự tự nhiên nhiên nói ra. Cuối cùng, cậu chỉ có thể nói “Đi đường cẩn thận” rồi lên phòng.

 

Ngày đi làm trở lại, Liễu Dược Dược có chút mất hứng: “Hai ngày qua cậu đi đâu? Nhắn tin cũng không thấy trả lời”. 

Vương Nam nói: “Tôi có thể đi đâu? Chỉ ở nhà thôi, trong nhà không có điện thoại, cũng không muốn ra ngoài, nên không đi gọi điện”. 

Liễu Dược Dược nói: “Được rồi, tôi đều nhìn thấy cậu”. 

Mặt Vương Nam bắt đầu đỏ ửng, cảm thấy lời nói dối của mình đang bị vạch trần, nhưng còn mạnh miệng: “Cô nhìn thấy ai?”. 

Liễu Dược Dược liền đáp trả: “Cậu đỏ mặt làm gì? Cậu nói xem nữ chính đi cùng cậu tại quảng trường Kim Hoa là ai?”. 

Vương Nam vừa nghe, liền bình tĩnh. Không phải Liễu Dược Dược nhận lầm người, mà là đang cố ý lừa cậu, liền nói: “Cô chắc chắn đã nhận lầm người, tôi không hề ra khỏi nhà”. Liễu Dược Dược nói: “Vậy cũng được, nhưng không đi đâu thì cậu đỏ mặt làm gì?”

 

Vương Nam trả lời: “Cái này người ta gọi là tinh thần tỏa sáng”.

Cậu chuyện buổi sáng cũng qua, chiều, Lí Trọng gọi điện đến, hỏi Vương Nam tối nay làm gì. Vương Nam bắt máy giữa văn phòng, mọi người đều nhìn thấy, cậu chỉ vội vã nói vài câu rồi cúp mày. Nhìn thấy ánh mắt hồ nghi của đồng nghiệp, Vương Nam nghĩ mọi người hẳn đang nghĩ mình là tên tham tiền đi? Nếu không, một sinh viên vừa tốt nghiệp không bao lâu, làm sao lại có chiếc điện thoại đắt tiền thế?

Một lúc sau, Liễu Dược Dược đến trước bàn cậu: “Cậu dùng rồi? Không phải nói không cần sao?”. 

– “Cô thế nào mà chuyện gì cũng quản a? Cô là mẹ tôi, hay là bạn gái tôi?”. Vương Nam thật có chút mất kiên nhẫn.

Liễu Dược Dược nghe xong, mặt hết đỏ lại trắng, buông một cậu: “Cậu uống nhầm thuốc rồi?!” liền ngượng ngùng rời đi.

Tối đó, Vương Nam không gặp Lí Trọng. Cậu có chút sợ hãi, ái tình đến quá nhanh, hạnh phúc đến quá vội. Cậu sợ mọi thứ sẽ mau tan biến.

 

Giữa hai nam nhân sẽ có tình yêu sao? Đêm đó Vương Nam mất ngủ. Từ khi phát hiện bản thân yêu Lí Trọng, cậu không ngừng truy vấn bản thân. Chính mình từ bé đến lớn chưa yêu lần nào, nhưng từ khi nhìn thấy Lí Trọng, cậu liền thích nam nhân này. Trải qua vài lần tiếp xúc, cậu càng hiểu mình yêu người kia. Hiện tại quả thực cả lí trí và tâm hồn đều bị thiêu đốt. Mỗi ngày, trong đầu cậu tràn ngập hình ảnh Lí Trọng. Mỗi khi nhận được điện thoại của anh, tâm không tự chủ mà nhảy lên vài cái. Cậu hiện tại chỉ muốn lúc nào cũng ở bên cạnh Lí Trọng. Tối giao thừa hôm đó, lúc Lí Trọng gắt gao ôm lấy Vương Nam, loại cảm giác hoảng loạn đến hít thở không thông ấy, đến giờ vẫn rõ ràng như cũ.

Mặt khác, Vương Nam lại cảm giác mình là tội nhân, yêu một nam tử?! Sẽ như thế nào? Lí Trọng đối với mình là loại tình cảm gì? Đêm đó có lẽ do cả hai quá chén, anh đã có bạn gái, họ còn sắp kết hôn. Vương Nam nghĩ đến đây, lòng lại thất mất mát. Đúng vậy, Vương Nam a Vương Nam, ngàn vạn làn đừng tiến thêm bước nữa, bằng không sẽ thương tổn chính mình. Vương Nam tự nhủ trong lòng, nhưng vừa nghĩ đến nụ cười của anh lúc nhận chiếc khăn quàng, cậu lại cảm thấy Lí Trọng hẳn cũng yêu mình.

Nếu Lí Trọng cũng yêu mình, kết quả sẽ thế nào? Sẽ có kết quả sao? Nếu anh không phải đàn anh, tình cảm của mình bị phát hiện, có thể sẽ mất đi Lí Trọng phải không? Vương Nam cứ như vậy mà tự trách bản thân, xong lại cảm thấy đoạn tình cảm này lại không ít ngọt ngào. Khiến cậu vừa muốn trốn chạy, vừa muốn lại gần.

Vài ngày này, Vương Nam đều dành thời gian để suy xét, càng nghĩ càng cảm thấy bản thân cần bình tĩnh, không thể cứ mãi cuồng nhiệt. Thứ nhất, cậu sợ loại tình cảm này nếu càng phát triển, cậu sẽ thành đồng tính, cậu chưa bao giờ nguyện ý thừa nhận mình đồng tính luyến. Thứ hai là vì hai người nếu càng gần gũi, Vương Nam càng có cảm giác bất an. Số phận sao lại tốt với mình như thế chứ?! Cuối cùng, cậu quyết định hai người hẳn chỉ nên là bạn tốt, bảo trì khoảng cách sẽ an toàn hơn cho cả hai.

Chẳng qua, Vương Nam hiển nhiên đã phạm phải một sai lầm, khi cậu đánh giá quá cao khả năng điều khiển tình cảm của mình.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s