Tình nhân đến trong mùa gió – 45,46

beautiful-beauty-blue-clouds-Favim.com-614868

45

Mùa Xuân năm 1996 đã đến, với người phương Bắc đã quen những bộ đồ đông nặng trình trịch, thì không gì vui sướng bằng việc được khoác lên mình bộ trang phục nhẹ nhàng, phóng khoáng. Tuyết tan, cây đâm chồi, bầu không khí hiện lên sức sống hừng hực. Nhưng những phiền não của Vương Nam lại mông lung giăng như tơ liễu. Từ đó đến nay, không biết vì sao, mỗi lần ở bên Lí Trọng, cậu luôn có cảm giác là lạ. Không gặp thì tâm trạng lại mất mác, nhưng mỗi khi gặp, giữa hai người tự như đã mất đi những hạnh phúc thuần túy ban đầu.

Gần đây Lí Trọng bận trang hoàng nhà cửa, anh không nói cho Vương Nam biết, cũng không nhờ cậu thiết kế. Qua lại gần 3 năm, anh chưa từng đưa Vương Nam đến nhà riêng, mà cậu cũng chưa bao giờ hỏi qua. Lí Trọng không nói gì, mà Vương Nam tựa hồ cũng không muốn tò mò cuộc sống riêng của người khác.

Lần trang hoàng này, Từ Đan Lôi nghĩ ngay đến Vương Nam, nhưng Lí Trọng một mực từ chối, anh nói: “Vương Nam bận như vậy, làm phiền làm gì. Anh có quen một người khác, vẫn là nhờ người kia đi”.

Từ Đan Lôi có chút không vui: “Đều là huynh đệ sống chết có nhau, bình thường anh tốt với Vương Nam lắm mà, sao lúc cần người ta giúp, anh lại bỏ qua. Sao làm như vậy được?”. 

Lí Trọng bực bội: “Em thì biết gì? Nhờ Vương Nam thiết kế thì không trả tiền sao? Trả tiền thì Vương Nam nhận sao? Nếu không chi trả, nếu Đổng Khiết biết chúng ta lén lút lợi dụng nhân viên của cô ấy làm việc tư, thì ăn nói với người ta thế nào? Chúng ta cũng không phải không có tiền, tìm người khác làm đi thôi. Muốn cò kè kiểu gì cũng được”. 

Từ Đan Lôi nghe, cảm thấy cũng có lí nên không kiên trì thêm. Tuy lí do chính đáng thì chỉ có Lí Trọng biết rõ nhất. Anh không muốn căn nhà có khí tức của Vương Nam. Nếu không, anh không biết mình có thể kiên trì chung thủy với cuộc hôn nhân này không?!

Vương Nam lúc trò chuyện với Liễu Dược Dược, mới vô tình biết được tin Lí Trọng đang sửa sang lại nhà.

Một hôm, Liễu Dược Dược nói với Vương Nam: “Lí Trọng đang thiết kế lại phòng, sao cậu không nói cho tôi biết?”. 

Vương Nam mù mờ: “Ai nói?”. 

– “Chị Từ vừa gọi điện hỏi loại sơn tường nào tốt, tôi mới biết”. 

– “Nga, vậy sao?”. Vương Nam có chút mất tự nhiên.

Liễu Dược Dược vừa nhìn, liền biết Vương Nam thật không biết gì, cảm thấy rất kì quái. Thế là cẩn cẩn dực dực hỏi: “Cậu và Lí Trọng không có chuyện gì chứ?”. 

– “Việc gì? Có thể có việc gì? Trước kia anh ấy có nói qua, tôi cũng nói nếu có thời gian sẽ thiết kế giúp, nhưng bây giờ không kịp rồi”. Vương Nam nói dối.

– “Thôi đi, tôi cho rằng người ta không dám tin tưởng khả năng thiết kế của cậu nên mới giấu. Thật là đả kích không nhỏ”. Liễu Dược Dược thuận miệng vui đùa.

– “Cũng đúng, cũng đúng. Tôi nên tìm anh ta tính sổ mới phải”. Vương Nam trả lời cho có lệ, lòng lại loạn thành một đoàn. Vì sao Lí Trọng không nói cho mình biết chuyện này? Vương Nam thực sự không hiểu? Kỳ thực đáp án rõ ràng trước mắt, nhưng cậu không dám đối mặt.

Nghẹn 1 ngày, đêm đó, Vương Nam liền gọi điện cho Lí Trọng.

– “Nghe nói anh đang sửa nhà?”. Vương Nam vẫn tận lực tự an ủi mọi chuyện sẽ ổn.

Lí Trọng sửng sốt một lát, nói: “Ừ, vừa mới bắt đầu”. 

– “Vậy sao không nói cho em biết? Dù sao em cũng có thể tư vấn giúp anh”. Vương Nam oán giận.

– “Anh sợ em bận. Hơn nữa cũng không làm gì nhiều, tùy tiện tìm một người chỉnh sửa giúp là được rồi”. Lí Trọng tận lực viện cớ.

– “Thôi đi Lí Trọng. Anh biết em không bận gì lắm, nhưng vẫn không nói cho em biết? Anh không tin tưởng tài năng thiết kế của em đến thế sao?”. Vương Nam nổi giận.

– “Uy? Anh nói a”. 

– “Vương Nam, em tức giận? Đừng như vậy, anh đang bận vài việc nên suy nghĩ không chu toàn. Vài hôm nữa em cũng qua nhìn giúp anh xem”. Ngữ khí Lí Trọng có chút mềm yếu vô lực.

Vương Nam không biết phải nói gì, giọng nói Lí Trọng lúc này làm cậu đau lòng.

Tĩnh mặc, hai người đều im lặng không nói gì.

– “Thật có lỗi, Vương Nam”. 

– “Sao anh lại xin lỗi?”. 

Dừng một lát, Lí Trọng nói: “Anh phải kết hôn”. 

46

Lúc này, Vương Nam cảm thấy chân tay luống cuống, lạnh lẽo. Cậu cảm thấy mình không khác người sắp chết đuối là bao. Chậm rãi trầm xuống, trong lòng tuyệt vọng một mảnh. Cậu muốn nói gì đó, nhưng lại không thốt nên lời, chỉ có thể nhẹ nhàng buông điện thoại.

Lí Trọng cầm điện thoại ngơ ngác. Anh đã thương tổn Vương Nam. Bọn họ còn có thể có tương lai sao? Nhưng bản thân tại sao lòng lại đau như cắt?

Một tuần sau đó, Vương Nam không biết mình đã trả qua như thế nào. Cậu không gọi cho Lí Trọng, anh cũng tương tự. Trong lòng Vương Nam thậm chí còn có chút mong chờ kì tích xuất hiện, Lí Trọng sẽ gọi điện nói anh không kết hôn nữa, hoặc Từ Đan Lôi không muốn kết hôn, nhưng cái gì cũng không có. Một tuần lại lặng lẽ trôi qua.

Rốt cuộc, đến cuối ngày Lí Trọng lại gọi điện đến, hỏi đêm nay em rảnh không? Hai ta đi ăn đi. Vương Nam vốn muốn từ chối, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn đồng ý. Có lẽ mọi chuyện cũng đến lúc kết thúc rồi.

Tháng Năm phương Bắc, không khí bắt đầu ấm dần lên. Có người còn mặc áo lông, nhưng cũng có người không đợi được mà diện đồ mùa hè. Vương Nam lại không có tâm tình nào lưu tâm nhũng hối hả nhộn nhịp này. Cậu ngồi trong xe Lí Trọng, trầm mặc nhìn về trước.

– “Em muốn ăn gì?”. Lí Trọng hỏi.

– “Em không muốn ăn lắm. Lát nữa tính tiếp đi”. Vương Nam thực sự không có tâm tình dùng cơm.

– “Vậy đi Hải Cảng Thành?”. Lí Trọng lài dò hỏi.

Hải Cảng Thành, nơi đầu tiên hai người đi ăn cùng nhau, cũng là nơi cậu gặp Từ Đan Lôi. Đảo mắt, đã vài năm trôi qua. Thời gian trôi thật nhanh, Lí Trọng cũng sắp kết hôn.

– “Không, mắc lắm”. Vương Nam không muốn quay lại chốn cũ.

– “Vậy đi đâu? Lẩu Hoàng Ký?”. Lí Trọng thực sự không nghĩ ra nơi nào khác.

– “Thôi đừng ăn nữa. Anh đưa em đi dạo đi”. 

Lí Trọng nói được, chúng ta đến đập thủy điện dạo đi. Vương Nam nghiêng người, nhìn bóng cây trôi qua hai bên đường. Trong xe vang lên ca khúc quen thuộc, dường như là nhạc phim, nữ ca sĩ yếu ớt cất lời: tình yêu như giấc mộng. Vẫn là công dã tràng. Tình là một ngọn lửa, hay như một khối băng. Không cần thề non hẹn biển. Chỉ cần trong lòng có nhau, em chấp nhận mọi cay đắng. Vương Nam nghe xong cảm thấy có chút khó chịu, nói: “Tắt đi, ồn ào quá”. Lí Trọng tắt radio. Thùng xe lại yên tĩnh, chỉ nghe tiếng bánh xe sột soạt ma sát mặt đường.

Lúc đến đập thủy điện, trời đã tối. Một vầng trăng trao ở phương trời xa, hai người ngồi trên bờ đê. Hồ nước lại xôn xao trùng trùng lớp sóng nhỏ. Không khí vẫn ngập tràn màu xanh của mùa xuân. Bọn họ đều không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn phía trước.

Vương Nam quay đầu hỏi: “Anh, chúng ta quen biết nhau bao lâu rồi?”. 

– “Đại khái đã sắp 3 năm”. 

– “Thời gian trôi nhanh thật. Anh còn nhớ lần đầu mình gặp nhau không? Trong phòng của Đổng Khiết, ấn tượng ban đầu của anh trong mắt em không được tốt lắm. Anh cũng không thèm nhìn em một chút. Nhưng rốt cuộc em vẫn là yêu anh”. Thanh âm Vương Nam có chút run rẩy, một giọt nước mắt rơi xuống bãi cỏ xanh, long lanh trong suốt.

Cậu cúi đầu, sau đó lại ngẩng lên: “Anh, anh có biết lúc phát hiện mình đã yêu, em khủng hoảng đến mức nào không? Em tận lực áp chế, cố gắng không gặp anh. Chẳng qua em vẫn không kiên trì được, cuối cùng lại yêu nhau. Lúc đó, em đặc biệt cảm thấy có lỗi, cũng cảm thẩy có lỗi với chị Từ. Nhưng tình yêu là vậy. Em cũng bất chấp rất nhiều. Kì thực em vẫn hi vọng hai người sẽ kết hôn, vì đó mới là lẽ thường. Nhưng anh thực muốn kết hôn sao? Em vẫn không cam tâm”. Vương Nam lại rơi lệ.

Cậu cúi đầu lau nước mắt, tiếp tục nói: “Đêm đó anh nói mình phải kết hôn, em không biết bản thân sẽ thế nào. Chẳng qua bây giờ em đã nghĩ xong rồi. Anh, sau này mình đừng gặp nhau nữa. Như vậy sẽ tốt cho cả hai”.

Lí Trọng giương giương miệng muốn nói, nhưng rồi lại thôi. Vương Nam vẫn tiếp tục: “Anh, có có nhớ lúc em sinh bệnh không? Anh cùng em đi truyền nước, lúc mua cháo xong anh có nói, bây giờ anh chăm sóc em, đợi đến khi anh kết hôn rồi sẽ lẩn đi rất xa. Hiện tại anh sắp kết hôn, có lẽ em cũng phải lẩn đi rất xa”. 

Lí Trọng không nói gì, lòng anh có chút co giật. Vương Nam quyết định thế nào, anh đã nghĩ qua. Anh biết mình không có tư cách gì đi yêu cầu Vương Nam. Anh tôn trọng quyết định của cậu, nhưng lại không biết bản thân mình sau khi rời xa Vương Nam thì sẽ thế nào.

– “Vương Nam, sau khi anh kết hôn, chúng ta vẫn làm anh em đi”. 

– “Đừng làm anh em, em sợ mình không kiềm lòng được. Tương lai anh sẽ có con, rồi cũng chị Từ sống hạnh phúc. Hai ta thế này sẽ làm tổn thương người khác”. Tuy Vương Nam còn trẻ tuổi, nhưng lại rất kiên định với chọn lựa của mình.

Lí Trọng không nói gì, hồi lâu mới mở miệng: “Vương Nam, để anh ôm em một lát”. 

Vương Nam xoay người lại, trong mắt cả hai lệ lưng tròng. Lí Trọng hung hăng ôm Vương Nam vào ngực, cậu cũng sống chết ôm lấy anh. Lí Trọng nói: “Vương Nam, anh xin lỗi”. 

– “Anh nói gì vậy? Anh phụ lòng em khi nào? Trọn đời em sẽ nhớ những điều tốt đẹp anh từng làm cho em. Chỉ hai hai ta vô duyên. Anh phải nhớ sau này đối xử tốt với chị Từ, làm một người cha tốt. Chứ đừng làm em mất mặt”. 

– “Được, anh sẽ không làm em mất mặt”. Một giọt nước mắt rơi xuống vai Vương Nam.

– “Vương Nam, em biết không, ngay từ lần gặp đầu tiên anh đã thích em. Nhưng lúc đó em vẫn còn rất lạnh lùng với anh. Anh đưa điện thoại, vốn là muốn cùng trải qua Giáng Sinh bên em. Nhưng em lại đi cùng Liễu Dược Dược. Nghĩ lại, mọi chuyện như chỉ mới hôm qua. Em còn nhớ không, có thời gian anh đi công tác phía Nam, khi đó đã nghĩ sẽ quên em, nhưng lại làm không được. Sau này không có anh bên cạnh thì nhớ giữ gìn sức khỏe. Đừng ăn uống linh tinh, phải biết quan tâm đến thân thể”. Lí Trọng ôm chặt cậu, Vương Nam lại cảm thấy có thêm vài giọt lệ rơi lên vai mình.

Đêm đó, gió nhẹ nhàng mơn man mặc hồ, nhưng không thể thổi đến hai nam nhân đang ôm nhau trong nước mắt. Vầng trăng khuyết cũng chậm rãi lắc lư trên từng con sóng.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s