Tình nhân đến trong mùa gió – 53,54

blossom-blue-flower-nature-Favim.com-616662

53

Lúc Vương Nam về đến thành phố, trời đã sập tối. Nhiệt độ đã giảm xuống, từng cơn gió đêm mát mẻ thổi nhẹ qua không gian. Bên lề đường, nhiều người thảnh thơi ngồi chơi cờ, cũng có người diện quần áo thể thao thong dong tản bộ. Đây là hình ảnh quen thuộc của một hoàng hôn mùa hè nơi này. Vương Nam hít sâu một hơi, thầm nghĩ cuộc sống lại trở về guồng quay cũ. Ngồi trên xe buýt, nhìn cảnh ven đường quen thuộc, Vương Nam cảm giác hết thảy đều là mộng. Mười ngày trước, cậu chật vật rời khỏi thành phố, mười ngày sau, trở về với vết thương lòng đã bắt đầu khép miệng.

Mở cửa phòng, thứ đầu tiên Vương Nam thấy, là đôi dép Lí Trọng mua cho mình, đang lặng lẽ nằm trên sàn nhà. Vương Nam cười khổ, Lí Trọng sao vẫn chưa hoàn toàn rời khỏi cuộc sống cậu như vậy? Trên sô-pha, là chiếc điện thoại Lí Trọng mua cho mình, lẳng lặng nằm. Ngày đó cậu sốt đến hồ đồ, không nhớ phải mang di dộng bên người.

Kết thúc rồi, để mọi chuyện kết thúc đi. Vương Nam lẳng lặng tự nhủ.

Vương Nam tìm một chiếc hộp giấy, cất điện thoại cùng đôi dép đã bên mình hơn năm trời vào. Tiếp đó là đôi giày cùng bộ trang phục Hugo Boss. Sau đó cậu niêm phong hộp, cất vào một góc phòng. Việc này với Vương Nam cũng là một loại nghi thức. Cậu vốn nghĩ chỉ cần niêm phong một ít kí ức, thời gian qua đi, mọi chuyện sẽ rơi vào quên lãng.

Hôm sau, Liễu Dược Dược liền hét to khi nhìn thấy Vương Nam. Đêm qua, cậu đã cắt ngắn tóc. Vương Nam không muốn hồi tưởng cảm giác khi Lí Trọng vuốt ve tóc mình nữa. Mái tóc cắt ngắn khiến mặt cậu càng thêm sáng láng, lại được mẹ bồi bổ 10 ngày qua, khí sắc Vương Nam tốt hơn trước rất nhiều. Tinh thần cũng có vẻ phấn khởi hơn trước.

– “Ai, sao cậu lại cắt tóc? Làm tôi suýt nhận không ra”. Liễu Dược Dược không khỏi bất ngờ.

– “Trời nóng quá, lúc về quê còn nằm viện, nên tôi cắt thôi”. Vương Nam nói dối đã thành thần.

– “Vài hôm trước cậu thế nào? Sao lại ngã bệnh? Cũng không nói cho mọi người, làm cả công ty đều lo lắng”. Nàng oán giận.

– “Không phải mọi người, cả công ty chỉ có Liễu Dược Dược lo lắng thôi”. Đồng nghiệp khác bắt đầu nói chen vào.

– “Không biết phải nói sao nữa. Đột nhiên tôi phát sốt, điện thoại cũng không nhớ phải mang theo, nên không kịp chào hỏi mọi người”. Vương Nam tiếp tục xạo xự.

– “Mất điện thoại rồi? Ai nha, sao lại như vậy?”. Đồng nghiệp than tiếc giùm cậu.

– “Tôi đến phòng giám đốc xin lỗi một chuyến đã”. Lúc này, Vương Nam mới thoát khỏi lời truy vấn của mọi người trong công ty.

Lúc Vương Nam quay trở lại phòng làm việc, Liễu Dược Dược liền tiến đến.

– “Vương Nam, cậu cắt tóc ngắn thực sự rất đẹp. Nhìn rất nam tính”. Nàng là thực lòng khen ngợi hình ảnh mới của cậu.

– “Tôi khi nào lại không nam tính?”. Vương Nam vui đùa.

– “Cậu, cậu… Cậu không còn liên lạc với Lí Trọng?”. Liễu Dược Dược do dự.

– “Không có việc gì thì liên lạc làm gì?”. Vương Nam giả vờ muốn chuyên tâm làm việc.

– “Mấy hôm trước chị Từ có tìm cậu. Nhưng tôi nói cậu đang nằm viện rồi”. 

– “Nga, chị ấy còn hỏi thêm gì không?”. 

– “Không, chỉ hỏi gần đây cậu có bận gì không? Lúc gọi điện cho cậu thì lại không liên lạc được”. 

– “Vậy à”. 

– “Ai, cậu không biết à? Vài hôm trước hình như Lí Trọng và chị Từ cãi nhau rất to. Không biết bây giờ ra sao rồi”. 

– “Cậu nhiều chuyện nhỉ? Quan tâm mấy chuyện đó làm gì?”. Vương Nam thực sự không nguyện ý nghe đến tên Lí Trọng.

– “Vương Nam, cậu thực sự không muốn làm bạn với Lí Trọng nữa?”. Liễu Dược Dược nghiêm túc hỏi.

– “Chuyện đó nói sau đi”. Vương Nam trả lời lấy lệ.

– “Nếu không hôm nào mọi người lại cùng nhau ăn cơm đi. Lâu rồi tôi cũng chưa gặp mọi người”. Liễu Dược Dược muốn rèn sắt khi còn nóng.

– “Được rồi, cậu có phiền hay không? Làm việc thôi”. Vương Nam thẳng thừng chấm dứt cuộc đối thoại. Chẳng qua tâm trạng thoải mái lúc đầu ngày biến mất không tung tích. Lí Trọng, Lí Trọng, tại sao đến bây giờ, tên gọi này vẫn khiến lòng cậu căng thẳng?! Lí Trọng có lẽ cũng sắp cử hành hôn lễ rồi? Vừa nghĩ đến đây, Vương Nam dùng sức lắc đầu, với hi vọng sẽ ném anh ra khỏi tâm trí mình. Nhưng cậu có chết cũng không biết rằng, trong mười ngày mình không ở thành phố, Lí Trọng đã thẳng thắn nói cho Từ Đan Lôi tất cả mọi chuyện.

Lúc Vương Nam còn vũng vẫy trong đau khổ, Lí Trọng cũng không hạnh phúc gì hơn.

54

Sau khi Từ Đan Lôi rời đi, Lí Trọng cầm phong thư nàng để lại, bần thần thật lâu. Người yêu 8 năm của mình, lại dùng cách này để giã biệt, tuyệt nhiên không phải là chuyện khiến anh có thể thoải mái. Vài năm gần đây, kì thực Lí Trọng đã không còn cảm giác tình nhân với nàng. Nàng giống như một người thân trong gia đình hơn. Lúc Vương Nam xuất hiện, Lí Trọng mới cảm giác được thế nào là yêu. Vương Nam khiến anh cảm thụ thế nào là hạnh phúc, còn Từ Đan Lôi lại cho anh biết thế nào là trách nhiệm. Lúc Lí Trọng vui dương chuẩn bị gánh trách nhiệm, thì lại lỡ lời làm tổn thương mọi người.

Vết thương đã thành hình, cũng không thể vãn hồi. Lí Trọng chỉ có thể tự mình lặng lẽ thừa nhận hết thảy. Anh cũng không gọi điện cho Vương Nam.

Đã có lúc, ca sĩ Ngả Kính còn ca “1997, mau đến đi”. Năm 1997, nói đến là đã đến. Hơn nữa còn đến nhanh hơn tưởng tượng của mọi người. Một năm đó, Vương Nam có chút hỗn loạn. Cậu chia tay Lí Trọng, Lí Trọng chia tay Từ Đan Lôi. Cuối năm đó, cậu lại còn thôi việc. Rất nhiều chuyện đã xảy ra, khiến người ta không khỏi bất ngờ mà cảm thán.

Đến đầu mùa đông năm ấy, Vương Nam mới biết tin Lí Trọng chia tay Từ Đan Lôi.

Ngày đó, Liễu Dược Dược còn mang theo khuôn mặt kinh ngạc hỏi Vương Nam: “Cậu biết không? Lí Trọng và chị Từ chia tay rồi!”. Vương Nam bất ngờ, tim còn có cảm giác ngừng đập, nhưng vẫn cố ra vẻ bình tĩnh hỏi: “Cậu nghe ai nói? Sao bọn họ lại chia tay?”. 

– “Không ai nói, nhưng đến giờ vẫn chưa kết hôn? Thực sự rất kì quái”. Liễu Dược Dược mơ hồ trả lời.

– “Rốt cuộc là cậu nghe ai nói? Là sự thực sao?”. Vương Nam sốt ruột.

– “Cậu bình tĩnh nghe tôi kể a. Hôm nay tôi gặp chị Từ, hỏi nàng lúc nào kết hôn. Nàng nói chia tay rồi. Tôi cũng không phải không biết xấu hổ mà truy hỏi, chỉ có thể an ủi vài câu. Chị Từ cũng không nói gì thêm”. 

– “Vậy sao? Thế thì là thật rồi”. Vương Nam đăm chiêu.

– “Được rồi, chị Từ còn hỏi thăm cậu nữa, hỏi cậu đến giờ vẫn không liên lạc gì với Lí Trọng sao?”. 

– “Rồi cậu nói thế nào?”. 

– “Tôi nói cũng không rõ lắm, nhưng có vẻ gần đây hai người không gặp nhau nữa”. 

– “Bọn họ chia tay khi nào? Sao lại thành thế a?”. Vương Nam thực sự muốn biết lý do.

– “Cũng vài tháng rồi. Chị Từ cũng không nói rõ, có vẻ chị ấy không muốn nói cho tôi biết”. 

Vương Nam không nói gì, cậu còn đang mơ hồ không hiểu gì. Sao lại như vậy?! Lí Trọng chia tay Từ Đan Lôi.

– “Lí Trọng cũng thật là quá đáng, tôi cảm thấy chị Từ thật đáng thương, sao anh ta có thể làm vậy? Yêu nhau đã nhiều năm, lại còn sắp kết hôn thì chia tay. Nếu tôi là chị Từ thì có lẽ đã điên sớm rồi”. Liễu Dược Dược có chút tức giận.

– “Còn chưa biết mọi chuyện là thế nào, cậu cũng đừng đoán mò. Không chừng họ lại quay về với nhau ngay thôi”. 

– “Đàn ông các người đều không có ai tốt đẹp! Thật may là cậu không giao du với Lí Trọng nữa, thật không ngờ anh ta lại là kẻ vô trách nhiệm như vậy”. Liễu Dược Dược tiếp tục chỉ trích.

– “Được rồi, đừng nói nữa. Cậu cũng đâu phải người trong cuộc, nói nhiều làm gì. Vài hôm nữa đi ăn với chị Từ đi, rồi hỏi xem mọi chuyện thế nào”. Liễu Dược Dược đi rồi, tâm tình Vương Nam vẫn không trở về bình thường được. Lí Trọng chia tay Từ Đan Lôi! Ba tháng qua đã xảy ra những gì? Không phải lí do là mình chứ? Sao lại có thể như vậy? Từng câu hỏi không ngừng bủa vây tâm trí Vương Nam. Vương Nam ban đầu nghĩ mọi chuyện không phải do mình, bởi theo cậu biết, nếu vậy thì hai người họ đã sớm chia tay. Còn tân trang nhà cửa cho đám cười làm gì? Nếu có liên quan đến mình, lẽ ra sau khi chia tay, Lí Trọng đã gọi điện cho cậu, chứ không im lặng đến tận bây giờ. Chẳng lẽ mọi chuyện là do Từ Đan Lôi phát hiện Lí Trọng có cô gái khác? Nếu chuyện này là sự thực, cậu cũng sẽ oán giận Lí Trọng. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, trong vài năm qua, cậu thực sự không thấy có cô gái nào thân mật với Lí Trọng. Anh chỉ thỉnh thoáng những khi đi karaoke mới vui vẻ một chút với các cô gái tiếp tân. Càng nghĩ, Vương Nam càng khó hiểu, không biết nguyên do bắt đầu từ đâu. Nhưng chắc chắn, Vương Nam cũng không chút mừng rỡ khi nghe tin này, cậu không muốn nhìn thấy Lí Trọng suy sụp. Sao hai người lại có thể chia tay dễ dàng như vậy?

Vương Nam muốn gọi điện cho Lí Trọng, nhưng lại cảm thấy không thích hợp. Nếu bây giờ gọi điện, thì chuyện gì sẽ xảy ra? Lí Trọng không cho cậu biết mọi chuyện, có lẽ anh có suy nghĩ riêng của mình, nên Vương Nam càng không thể đường đột đi hỏi người ta.

Một ngày đó, trong đầu Vương Nam miên man những cậu hỏi. Lúc về đến nhà, cậu cũng không buồn ăn cơm. Vương Nam nằm trên giường, nhìn chằm chặp trần nhà. Tin tức hôm nay đã quấy rầy cuộc sống bình tĩnh của cậu.

Sau lần quay về thành phố, Vương Nam chầm chậm cảm thấy Lí Trọng thực sự rời khỏi cuộc sống mình. Cậu lại bắt đầu dùng máy nhắn tin, liên lạc với bạn học trong thành phố, cậu bắt đầu chạy bộ, tập thể hình, cũng như bắt đầu thân thiết với Liễu Dược Dược hơn. Mọi chuyện tựa hồ đã đi vào quỹ đạo, nhưng tin tức ngày hôm nay lại đảo lộn tất cả. Hai chữ Lí Trọng lại gắt gao bao vây, khiến cậu không còn chỗ trốn tránh.

Đêm đó Vương Nam mất ngủ, cậu không ngừng nghĩ, mình và Lí Trọng, còn có thể quay lại sao? Lí Trọng đang thế nào? Từ Đan Lôi ra sao?

Vương Nam hỏi mãi, hỏi mãi nhưng vẫn không có đáp án.

One thought on “Tình nhân đến trong mùa gió – 53,54

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s