Tình nhân đến trong mùa gió – 71,72

creative-letter-old-paper-vintage-Favim.com-115042

71

Mẹ Vương Nam đang trong thời gian nghỉ hè, liền lên thành phố thăm con trai. Nàng có vài thủ tục phải đến cơ quan hành chính, nhưng chủ yếu là vì muốn thăm con. Không ngờ lần viếng thăm này, nàng lại phát hiện bí mật của cậu, khiến hai gia đình nháo nhào một phen.

Đêm trước, mẹ Vương Nam gọi điện, nói muốn lên chơi. Vừa nghe xong, Vương Nam cũng thực vui vẻ. Bởi từ khi tốt nghiệp đi làm đến này, dịp Tết cậu mới có dịp về nhà hiếu để với mẹ. Mặt khác lại có chút không vui, có lẽ thời gian tới mình không thể gặp Lí Trọng nhiều như trước. Nhưng có lẽ mẹ cũng không ở lại lâu, phỏng chừng một, hai tháng là phải trở về. Mình và Lí Trọng cẩn thận một chút, có lẽ sẽ không vấn đề gì. Buổi tối, cậu gọi điện cho Lí Trọng, nói ngày mai mẹ sẽ đến. Lí Trọng liền bảo sẽ đi đón. Vương Nam nói “không cần, em tự đi đón được rồi. Nhưng khoảng thời gian này, anh không thể qua nhà em”.

– “Không sao, nếu em nhớ anh, thì cứ đến chỗ anh đi”.

Vương Nam ha hả cười. Lần trước sau khi cãi nhau xong, tâm trạng hai người thoải mái hơn nhiều. Cả hai cũng ngày càng gắn bó hơn.

– “Ngày mai mấy giờ dì đến? Anh cũng đi đón”.

– “Khoảng 3 giờ chiều. Nếu anh bận thì không cần đi”.

– “Vậy chiều mai anh qua đón em, sau đó chúng ta cùng đi”.

Cúp máy, Vương Nam đơn giản thu dọn phòng một chút. Hi vọng khi mẹ đến, sẽ nhìn thấy căn phòng sạch sẽ, tinh tươm hơn. Nhưng cậu lại quên không cất đi một quyển sách, khiến cho mình rất phiền toái về sau.

Hôm sau, Vương Nam cùng Lí Trọng đi đón mẹ. Tối đến, Lí Trọng mời cơm, liên làm mẹ Vương Nam khách khí không thôi.

– “Ra ngoài ăn làm gì? Ở nhà dì nấu vài món là được rồi”.

– “Dì đừng từ chối. Sau lần này, hằng ngày con sẽ qua đây ăn nhờ cơm”.

Lí Trọng lái xe đưa mẹ con Vương Nam vào Hải Cảng Thành, một bữa cơm này cũng tốn hơn hai nghìn tệ. Làm mẹ Vương Nam tiếc tiền không thôi, lại xuýt xoa sao anh tiêu tiền như nước.

Đưa hai người về nhà, Lí Trọng lập tức đi. Lúc này mẹ Vương Nam mới  có thời gian nhìn đến phòng ốc của con. Căn phòng thu dọn rất sạch sẽ, đây là truyền thống sinh hoạt của nhà bọn họ. Vương Nam hẳn nhiên sẽ kế thừa tính ngăn nắp của cha mẹ mà dọn phòng.

– “Mẹ ngủ ở giường đi, con ngủ trên sô-pha”. Mẹ Vương Nam liền không nỡ, cố ý không cho con ngủ trên ghế.

– “Nếu biết phòng con nhỏ vậy, mẹ đã không đến chơi. Thôi mẹ chỉ ở vài ngày thôi. Nếu không lại ảnh hưởng đến sinh hoạt của con”.

Vương Nam ấn mẹ xuống giường, lập tức nói: “Mẹ ở thêm đi. Ngày mai con đi mua thêm một chiếc giường. Hơn nữa ngày thường con cũng hay ngủ ở sô-pha”.

– “Có giường sao không ngủ, ngủ sô-pha làm gì?”.

– “Lâu lâu Lí Trọng sẽ đến. Anh ấy ngủ giường, con ngủ sô-pha”. Vương Nam muốn chuản bị tâm lý cho mẹ.

– “Hai đứa con thân đến vậy sao? Đứa nhỏ kia không có nhà?”.

– “Sao lại không có nhà? Nhưng đôi khi uống nhiều, sẽ ghé chỗ con ngủ tạm”.

– “Hai đứa sao lại trẻ con vậy? Đều đã lớn đến thế này rồi lại đi uống rượu, rồi ngủ nhờ nhà người khác?”. Mẹ Vương Nam thở dài một hơi. Nàng không hiểu người trẻ tuổi nghĩ gì.

– “Ai, Vương Nam, sao bữa cơm tối nay lại đắt tiền như vậy? Hôm nào chúng ta cũng mời lại một lần đi, để mẹ khỏi xấu hổ với người ta. Cha mẹ cậu ta có ở đây không? Lúc đó cũng nên mời họ một lần. Chúng ta không cần đến nhà hàng quá sang trọng, chỉ cần đến một quán rượu thân mật là được rồi. Ah, lần này mẹ có mang tiền cho con”. Nói rồi lại lôi trong túi một phong thư tiền, đưa cho Vương Nam.

– “Trong này có 5 nghìn tệ, con cầm dùng đi”.

– “Mẹ, mẹ làm gì vậy? Con có tiền, còn chưa kịp kính hiếu người, người lại cho thêm con. Không lấy”. Vương Nam đặt phong thư vào tay mẹ.

– “Đứa nhỏ này, còn khách khí với mẹ làm gì? Tiền này con cứ cầm đi, hai ngày tới mẹ xem xem con còn thiếu thứ gì, lại mua thêm cho con”. Mẹ Vương Nam đem phong bì đặt ngay bàn trà trên đầu giường. Trên bàn có tấm ảnh chụp khiến nàng chú ý. Đó là bức ảnh hai người chụp vào sinh nhật Lí Trọng. Trong ảnh, hai người vui vẻ cầm khối băng có khắc tên mình.

– “Đây là chụp lúc nào?”. Mẹ Vương Nam cầm bức ảnh, cẩn thận ngắm một hồi.

– “Sinh nhật Lí Trọng năm ngoái”. Vương Nam bề ngoài làm như không có việc gì, nhưng nội tâm lại cực kỳ khẩn trương. Đêm qua, cậu đã định cất bức ảnh đi. Nghĩ qua nghĩ lại, vẫn là đặt ở nơi này. Thứ nhất có thể xem phản ứng của mẹ, thứ hai ảnh này cũng không có gì quá đáng, nhìn không ra chút gian tình nào.

– “Hai người thân nhau như người một nhà a. Vương Nam, con phải nhớ, quan tử chi giao đạm như nước. Các con hiện tại thế này, nhưng cũng dễ dàng trở mặt thành thù”. Mẹ Vương Nam buông ảnh xuống.

– “Bọn con sẽ không như vậy”.

– “Con đừng như vậy. Cuộc đời mẹ, ăn muối còn nhiều hơn ăn cơm. Mẹ từng gặp rất nhiều người, yêu đến muốn giao cả trái tim cho đối phương, nhưng qua vài năm, lại trở thành thù. Con chưa từng nghe câu vật cực tất phản sao? Thân thiết quá đương nhiên sẽ quên mất chuyện đúng mực”.

– “Được rồi, mẹ, con biết rồi. Người nhanh ngủ đi”. Vương Nam sợ mẹ bắt đầu giáo huấn. Tắt đèn, Vương Nam nằm ngửa trên sô-pha, cảm thấy hôm nay cực kỳ thành công. Lí Trọng lại lần nữa chiếm được cảm tình của mẹ. Mình mạo hiểm trưng ảnh chụp ra, mẹ cũng không nghi ngờ gì. Lí Trọng nói đúng, chuyện gì cũng cần có thời gian. Vương Nam càng nghĩ càng kiên định. Trờ người, sau đó trầm trầm ngủ.

Trái lại, mẹ Vương Nam trở mình vài lần vẫn không ngủ được. Khi mới nhìn thấy bức ảnh kia, lòng nàng liền khó chịu. Đứa con hư, trong nhà không có bức ảnh gia đình nào, thế nhưng lại chưng ảnh chụp cùng một nam nhân. Hai người thân đến thế nào rồi, mà Vương Nam lại để ảnh chụp chung như vậy? Mẹ Vương Nam thực sự không hiểu, nhưng lại tự trấn an, có lẽ người trẻ bây giờ ai cũng như vậy.

Vương Nam ngủ một giấc thẳng đến hừng đông, khi cậu tỉnh lại, mẹ đã nấu xong bữa sáng. Cậu lười biếng vặn người, trong miệng hạnh phúc la hét: “Có mẹ thực tốt”. Mẹ cười nhìn cậu. Ăn cơm xong, Vương Nam liền đi làm. Trong nhà chỉ còn lại mỗi mình nàng. Mẹ Vương Nam quyết định hôm nay sẽ tổng vệ sinh phòng con trai. Gian phòng nhìn chung khá sạch sẽ, nhưng thực ra cũng chỉ là ngăn nắp mà thôi. Sáng này lúc làm cơm, nàng phát hiện tường nhà bếp dính đầy mỡ. Buồng vệ sinh cũng nên tẩy trừ. Đứa con này dọn nhà cũng chỉ là bề ngoài, nhìn kỹ lại, kỳ thực khắp nơi đầy tro bụi.

Mất gần một buổi sáng, mẹ Vương Nam mới dọn xong nhà bếp và phòng vệ sinh. Đến giữa trưa, nàng mệt đến xương sống thắt lưng đều đau. Đặt mông ngồi trên sô-pha, đấm lưng thư giãn. Nàng cảm thán tuổi tác quả không buông tha ai. Nghỉ ngơi một hồi, lại thu dọn phòng khách và phòng ngủ.

Dưới chân bàn trà có vài cuốn sách báo. Mẹ Vương Nam thuận lợi cầm lên thu dọn. Trong đó có một cuốn khiến nàng chú ý. Cuốn sách này Vương Nam vừa mua cách đây không lâu. Xem xong một lần liền quên đi. Nhưng cậu quên mất mẹ mình là giáo viên, luôn rất nhạy cảm với một vài tình huống. Về sau, cũng chính cuốn sách ấy khiến cậu đối nghịch với mẹ, lại kéo theo Lí Trọng vào trận. Làm Vương Nam luôn cảm thấy tội lỗi.

Đó là cuốn Tâm lý đồng tính ái.

72

Mẹ Vương Nam dùng hết gần một buổi chiều mới xem xong cuốn sách. Nàng không rõ Vương Nam vì sao lại có nó trong nhà. Bên trong miêu tả một vài việc làm nàng cảm thấy ghê tởm. Chẳng hạn như phương thức làm tình, vai trò, khả năng… Xem như làm nàng nhận thức một lần. Quyển sách này gần như đã đạt được mục đích xóa nạn mù chữ về đồng tính luyến, nhưng vẫn lưu lại cho người xem một ít cảm giác ác liệt.

Lúc ấy, nàng nhìn lại bức ảnh chụp chung kia của con trai, càng không thấy vừa mắt! Con mình không phải là đồng tính luyến như trong sách miêu tả chứ?! Vừa nghĩ đến việc này, nàng liền cảm thấy sợ hãi. Không, chắc chắn không! Con trai mình nhất định không phải là loại người đó. Nàng tự trấn an bản thân. Trái lại càng nghĩ càng thấy sợ, tưởng tượng như cảm giác trời đất đang sụp đổ.

Vuổi tối Vương Nam về đến nhà, khó hiểu vì sao mẹ lại chưa làm cơm. Hơn nữa thoạt nhìn có vẻ nàng không vui.

– “Mẹ, hôm nay mà làm không ít việc ạ. Nhà này được mẹ dọn sạch đến mức con không dám ngồi”. Vương Nam không hiểu chuyện gì xảy ra. Chẳng qua trong nhà sạch sẽ ngăn nắp đến phát sáng.

– “Mệt chết mẹ, chưa kịp làm cơm. Con đói chưa?”. Mẹ có chút hữu khí vô lực.

– “Chưa đói chưa đói. Nếu không chúng ta xuống nhà ăn tiệm cũng được”. Vương Nam vì mẹ mà đau lòng.

– “Không cần, bây giờ mẹ làm. Con đợi một lát là xong”. Nàng đi vào nhà bếp.

Vương Nam mở TV, đến tủ lạnh tìm nước đá, lại ngồi xuống xem phim. Đột nhiên, cậu thấy cuốn Tâm lí đồng tính ái nằm ngay ngắn trên bàn trà. Cậu hoảng sợ, lẽ nào mẹ đã đọc qua? Chính mình quá sơ suất, cư nhiên quên mất thứ này. Vương Nam có chút đứng ngồi không yên, hiện tại quyển sách nằm ngày trước mặt mình, lại trở nên chói mắt. Dọn đi cũng không được, để yên càng không xong. Nghĩ nghĩ một hồi, cậu vẫn không động đến cuốn sách, cùng lắm là nói bạn học để ở đây.

Vương Nam đứng dậy đi đến nhà bếp. “Mẹ, con giúp mẹ làm cơm”. Cậu muốn quan sát phản ứng của mẹ.

– “Không cần, con xem TV đi. Phòng bếp quá nhỏ, thêm người lại loạn hơn”. Vương Nam nhìn mẹ thật giống như ngày thường, nên âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Chẳng qua cậu không rời khỏi phòng bếp mà đứng ngay cửa nhìn mẹ làm cơm.

– “Mẹ, hôm nay con nói với Lí Trọng rồi. Thứ bảy này ba người nhà họ sẽ đến ăn cơm. Quán rượu con cũng đặt xong rồi”. 

– “Nga”. Mẹ đang cắt rau bỗng run lên một phát.

– “Không phải nơi quá sang trọng chứ?”. Nàng đang nấu ăn, cũng không nhìn con trai.

– “Không. Bày biện rất tốt, nhưng cùng lắm chỉ tốn khoảng 600 tệ”. Vương Nam nhìn phản ứng của mẹ, có lẽ nàng không quá vui, mà còn có chút mất hứng.

– “Mẹ, mẹ không phải là ghét nhưng nơi sang trọng chứ?”. 

– “Con tự lo liệu đi. Mẹ không có ý kiến gì”. 

Vương Nam càng lúc càng cảm thấy không ổn, hôm nay mẹ rất bất thường.

– “Con đừng đứng chỗ này làm ra, ra phòng khách xem TV đi”. Mẹ đuổi cậu đi.

Vương Nam đnhf quay về phòng khách, vô vị xem TV, nhưng trong lòng lại bận nghĩ phải giải thích với mẹ thế nào. Sau khi quen biết Điền Bân, rồi biết được tính hướng của người kia. Tâm lý cậu có chút mơ mộng, hi vọng mẹ có thể tiếp nhận mọi chuyện như mẹ Điền Bân. Chẳng qua, vừa nhìn thấy mẹ, cậu không còn chút dũng khí nào thú nhận.

Mẹ Vương Nam trong phòng bấp lại càng lo nghĩ. Nàng không biết nên hỏi con trai như thế nào. Nàng muốn biết đáp án, nhưng cũng lại sợ đáo án. Vạn nhất nếu Vương Nam thừa nhận, nàng liền chết tâm.

– “Nhanh đi rửa ray, ăn cơm”. Mẹ đặt món ăn lên bàn, ánh mắt lại phiêu đến cuốn sách. Nàng là cố tình đặt cuốn sách ở đây, vì muốn nhìn thất phản ứng của Vương Nam. Nếu Vương Nam len lén giấu đi, mọi chuyện chắc chắn có vấn đề. Nay quyển sách còn ở đây, tâm lí nàng cũng nhẹ nhàng hơn. Nói không chừng Vương Nam chỉ vì tò mò mới mua về.

– “Thật thơm. Nghe mùi thôi con đã chảy hết nước dãi rồi”. Vương Nam ăn rất nhiều. Cậu cực lực muốn bầu không khí nhẹ nhõm hơn. Hai mẹ con vừa ăn cơm vừa tâm sự, mẹ nhịn không được liền hỏi:

– “Vương Nam, cuốn sách trên bàn con là ai mua? Con xem loại sách này làm gì?”. 

– “Úc, là Mạnh Hạo Nhiên mang đến. Cậu ta nói con tìm hoài không ra bạn gái, hoài nghi con là đồng tính nên mới mang đến cho con xem”. Vương Nam bình thản trả lời, những lời này cậu vừa vặn nghĩ ra lúc xem TV. Nghĩ xong rồi thì liền bình tĩnh trả lời.

Câu nói này làm mẹ Vương Nam an tâm không ít.

– “Sau này đừng xem loại sách này nữa. Con cũng nên tìm bạn gái đi, nếu không người ta sao lại mang đến cho con sách này?”. Mẹ Vương Nam gắp đồ ăn cho cậu.

– “Thì có sao đâu? Đồng tính cũng là người thôi mà”. Vương Nam không quên biểu đạt quan điểm.

– “Nói thì nói vậy, nhưng nam nhân yêu nam nhân. Tính là gì a? Con xem, trong sách đều viết hết cả. Ai nha, mẹ quả nhiên được mở rộng tầm mắt. Đọc đến đoạn nam nhân viết thư tình cho nhau, mẹ còn nổi cả da gà”. 

– “Mẹ, mẹ đọc rồi?”. 

– “Đọc thì sao? Con xem được, mẹ không thể xem sao? Vương Nam, nói đi nói lại, chúng ta cũng không thể làm ra những chuyện mất mặt như thế này. Con mà nếu thế thật, đừng trách mẹ từ con”. Mẹ Vương Nam cảnh cáo.

– “Được rồi, mẹ nói gì vậy? Ăn cơm thôi”. Vương Nam không muốn tiếp tục chủ đề này.

Mẹ cậu vẫn rất lợi hại, dù sao đã làm giáo viên nhiều năm, nàng biết rõ chuyện gì nên tiến nên lùi. Vì thế nên mới không trực tiếp hỏi Vương Nam. Ngược lại, nàng chỉ bóng gió ám chỉ. Vương Nam vừa rồi trả lời thật đúng ý nàng. Chẳng qua, dường như cậu cũng không bài xích loại tình yêu này, làm nàng thêm lo lắng.

Chỉ trong nháy mắt, mẹ Vương Nam thay đổi ý định. Nàng không thể về qua sớm như vậy, nàng muốn lưu lại quan sát một thời gian. Vì quan hệ giữa Vương Nam và Lí Trọng vẫn khiến nàng nghi ngờ.

Rửa chén xong, Vương Nam hàn huyên với mẹ thêm một hồi. Sau đó mới về phòng ngủ chuẩn bị đi tắm rửa, đột nhiên cậu phát hiện bức ảnh không thấy đâu.

– “Mẹ, ảnh chụp con với Lí Trọng đâu rồi?”. 

– “Hôm nay dọn nhà, mẹ cất đi rồi”. 

– “Mẹ cất đi làm gì?”. Vương Nam có chút oán giận.

– “Hai nam nhân lớn đầu rồi còn chụp chung, nhìn rất kì”. 

– “Mẹ cũng thật là, như vậy thì có sao?”. 

– “Mẹ để ở đâu?”. Vương Nam bắt đầu tìm kiếm.

– “Trong ngăn kéo đầu giường”. 

Vương Nam lôi ảnh chụp ra, may mà mẹ không cất hẳn đi. Cậu nhìn nhìn, đem ảnh chụp bỏ vào túi đi làm.

– “Con làm gì? Mang đi đâu?”. Mẹ Vương Nam thấy cậu quan tâm bức ảnh như vậy, không khỏi nghi vấn.

– “Đi đưa cho Lí Trọng. Ảnh này mẹ không cho chưng, thì đưa cho người ta thôi. Đây là ảnh mừng sinh nhật, rất có kỉ niệm”. Vương Nam xoay người đi vào phòng tắm.

Mẹ Vương Nam ngồi trong phòng khách, càng lúc càng nghi ngờ. Tình cảm giữa Vương Nam và Lí Trọng hình như có chút vấn đề. Nếu mẹ cậu không thấy quyển sách, chắc chắn sẽ không nghĩ bọn họ yêu nhau. Tuy nhiên trong sách lại có nói đến những bí mật về tình yêu đồng tính, làm nàng có chút nghi ngờ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s