Tình nhân đến trong mùa gió – 83,84

best-dream-hot-amazing-Favim.com-719763

83

Năm năm sau—

Trang Chu từng viết trong Mạn Bất Kinh Tâm rằng: “Nhân sinh ở giữa vũ trụ, cũng chỉ là một phút giây thoảng qua mà thôi”.

Năm năm, nói dài cũng không dài lắm, bảo ngắn cũng không ngắn lắm. Hết thảy qua nhanh như một cái chớp mắt. 

Vương Nam lúc mới đến thành phố mới thì không thuận lợi lắm, nhưng cậu cũng không kịp nghĩ nhiều, chỉ cố hết sức để hòa nhập với nhịp sống nơi đây. Cuộc sống gấp gáp cũng không cho cậu có thời gian nhìn lại, chỉ có thể bắt đầu tiến lên phía trước.

Trong năm năm này, Vương Nam từ người làm công đã trở thành ông chủ một công ty nho nhỏ. Nhưng mọi cay đắng khổ cực thì chỉ có mình cậu biết. Chẳng qua cậu vẫn còn may mắn để không lãng phí cơ hội trời cho. Trong lúc đó, mỗi ngày của cậu ngoài công việc vẫn chỉ còn lại công việc. Quá khứ đau thương cũng nhạt dần. Nhưng mỗi khi rảnh rỗi hoặc bâng quơ nhận được điện thoại của Liễu Dược Dược, cậu vẫn sẽ cảm thấy buồn phiền vô cớ, cũng lại một lần nữa mượn rượu và thuốc lá giải sầu. Cậu biết, có một số việc cả đời cũng không thể lãng quên. Cậu chỉ có thể chốn giấu dưới đáy lòng. Nhưng đôi khi chỉ cần lơ đãng chạm vào, vết thương sẽ như nhảy ra khỏi chiếc hộp Pandora (hộp trong thần thoại Hy Lạp, chứa bí ẩn về thế giới) hút sâu mình vào đó.

Chính vì vậy, Vương Nam mới không dám nghe nhạc, thậm chí là nhạc từ radio. Cậu muốn đoạn tuyệt quá khứ, nên chỉ có thể hoang đường ép buộc mình như vậy. Đến năm thứ hai khi đến đây, cậu từng mê đắm viên thuốc ảo giác màu xanh, mỗi khi dùng, sẽ nhìn thấy Lí Trọng như ở ngay trước mắt. Đến một ngày, Vương Nam phát hiện mình bắt đầu lệ thuộc vào thuốc, mới cấp tốc dứt ra để không khiến mình bị nghiện.

Năm năm qua, Vương Nam còn có một thói quen cố hữu. Đó là vào sinh nhật Lí Trọng, cậu nhất định phải đến biển, ngồi lẳng lặng bên bờ hết một ngày. Biển tháng mười hai rất mát, lại còn mang theo chút hơi lạnh mùa đông. Tuy không có tuyết nhưng gió biển lồng lộng cũng khiến cậu như trở về những năm trước. “… Có ai cô đơn lại không ôm ấp mộng tưởng được gắn bó cận kề. Hiểu nhau rồi yêu nhau là chuyện vốn rất ấm áp..“. Mỗi lần về với biển, Vương Nam đều vô thức ngâm nga khúc ca Tôi muốn là biển này. Đến cuối cùng, cậu thường không tự chủ được mà hét to trước biển:

Tôi muốn là biển rộng mùa đông

Để tâm tình nhẹ bay như ngọn gió

Để băn khoăn xao xuyến mỗi khi triều lên

Tôi muốn là mặt biển tĩnh lặng mùa hè

Để không ai có thể nhìn thấu tâm tình

Phẳng lặng đến một hòn đá nhỏ cũng làm nên gợn sóng

Ngay tại thời gian quên lãng, vuột mất xen lẫn tiếc nuối kéo dài năm năm, Vương Nam thậm chí còn nghĩ rằng mình đã quên được mối tình kia. Cậu mua nhà, mua xe, đón mẹ về ở cùng. Mọi chuyện đều thay đổi thật nhiều. Duy chỉ có một điều bất biến là Vương Nam vẫn độc thân. Cậu vẫn tự phong bế bản thân trong những ký ức đẹp về Lí Trọng.

Vài năm qua, cậu chưa một lần quay về phương Bắc. Vương Nam càng không liên lạc với Lí Trọng, cậu chỉ thi thoảng gọi điện cho Liễu Dược Dược. Năm ngoái, cô ấy đã kết hôn. Trước khi cưới nàng có gọi điện, hỏi cậu có về tham dự hôn lễ không. Vương Nam suy nghĩ, vẫn là từ chối. Cậu đi công tác Hồng Kông, có mua một chiếc túi LV tặng nàng. Vương Nam biết Liễu Dược Dược tất nhiên sẽ rất thích. Quả nhiên, nàng vui đến ồn ào: “Thật không? Cậu nhớ đừng mua hàng nhái cho tôi”. Vương Nam lại đùa: “Cậu muốn tôi chụp hóa đơn gửi kèm theo không? Hay không có việc gì thì có thể mang đi thẩm định”. Hai người vẫn vui vẻ như trước. Thời gian chậm rãi trôi, có những chuyện sẽ thay đổi thật nhiều, nhưng cũng có những điều vẫn vẹn nguyên như cũ.

Thi thoảng Liễu Dược Dược sẽ tiết lộ cho Vương Nam một ít tin tức của Lí Trọng. Tỉ như Lí Trọng có bạn gái, tỉ như Lí Trọng sắp kết hôn. Mỗi khi nghe xong, Vương Nam vẫn như cũ uống rượu hút thuốc. Chuyện tình cảm của cậu, mẹ cũng chưa bao giờ nhắc nhở hay hối thúc. Có lẽ mẹ cũng biết, trong lòng Vương Nam vốn chỉ có một người.

Mấy năm nay, tin tức làm Vương Nam bất ngờ nhất có lẽ là Từ Đan Lôi xuất gia. Đó là một ngày vào năm 2003, Vương Nam dạo chơi trên mạng, vô tình lạc vào một diễn đàn Phật pháp. Một tấm ảnh trong đó khiến cậu chú ý, đó là ảnh Phật tử chụp hình lưu niệm cùng các ni cô trong chùa. Một trong số ni cô đó là Từ Đan Lôi. Nàng đã quy y, người thoạt trông rất gầy, chưa kể còn cạo đầu. Lúc đầu Vương Nam còn không tin được vào mắt mình nên tìm cách liên lạc với người đăng ảnh. Không ngờ đối phương lại nhiệt tình cho cậu địa chỉ chùa và cả số di động của Từ Đan Lôi.

Vương Nam do dự hai ngày mới gọi điện cho Từ Đan Lôi. Qua điện thoại, giọng nói nàng phi thường trầm tĩnh, Vương Nam nhất thời không biết phải bắt đầu từ đâu. Trái lại, Từ Đan Lôi lại rất quan tâm đến chuyện của Vương Nam. Cậu chỉ ngắn gọn nói mình sống rất tốt. Cuối cùng, cũng nhịn không được mà cẩn cẩn thận thận hỏi vì sao Từ Đan Lôi xuất gia? Nàng cười nhẹ: “Vương Nam, cậu đừng nghĩ những người xuất gia đều là kẻ trốn chạy qua khứ. Tôi đã đọc kinh từ rất lâu rồi mới phát tâm. Tôi ở chùa đã ba năm, năm nay mới quy y. Hiện tại phụ trách việc đối ngoại cho chùa. Có cơ hội thì cậu ghé chơi”. Vương Nam không ngờ Từ Đan Lôi sẽ trầm tĩnh nói với mình những lời như vậy, càng không nghĩ nàng vì tín ngưỡng nên mới xuất gia. Nếu là vậy thì đó là chuyện vui.

Chẳng qua Vương Nam không bao giờ nghĩ được, một người phụ nữ năng động tuyệt vời như Từ Đan Lôi năm xưa lại trở thành no cô như hôm nay. Thế nhưng cuộc đối thoại này lại khiến cậu yên lòng, cái gọi là hồng trần cũng chỉ là một hồi tranh đấu mệt mỏi. Có được không gian yên tĩnh như trong chùa cũng giúp con người bớt đi chút tục khí.

Một ngày cuối tháng 9 năm 2004, Vương Nam nhận được điện thoại của Liễu Dược Dược. Mới đầu, cậu còn bông đùa có phải nàng mang thai không? Liễu Dược Dược cười nói: “Nếu không thì cậu sinh trước đi, rồi tôi sẽ sinh sau”. 

– “Kháo, tôi đến người yêu còn không có, cậu nói vậy làm gì?”. 

– “Ai, Vương Nam, gần đây cậu rảnh không?”. Liễu Dược Dược đột ngột hỏi.

– “Cũng hơi bận, sao vậy? Cậu lại muốn làm mai làm mối giúp tôi?”. 

– “Không phải. Nếu cậu có thời gian thì quay lại một chuyến đi”. 

– “Không về. Quay lại làm gì? Không phải cậu cãi nhau với chồng, nhờ tôi đến giảng hòa đấy chứ?”. 

– “Cậu nếu tháng 11 được nghỉ thì về đi. Hình như gần đây Lí Trọng không khỏe”. Liễu Dược Dược nhẹ nhàng nói.

– “Lí Trọng? Anh ấy làm sao?”. Nhắc tới tên người này, Vương Nam cũng không tiếp tục bông đùa nữa.

– “Không có gì, mấy hôm trước tôi nghe nói hình như Lí Trọng nhập viện, hình như bệnh không nhẹ…”. Liễu Dược Dược chưa nói xong, Vương Nam đã ngắt lời.

– “Bệnh gì? Rốt cuộc là có chuyện gì?”. Tuy đã cực lực che giấu, nhưng giọng nói cậu vẫn run rẩy vì lo lắng.

– “Tôi cũng chỉ là vừa nghe được, nếu không cậu ghé thăm một chuyến đi. Hai người dù sao cũng là… bạn nhiều năm như vậy, cũng nên đến thăm người ta một chút. Hơn nữa cậu cũng đâu thiếu tiền, đi một chuyến cũng chả sao, mọi người ai cũng rất nhớ cậu”.

– “Cũng được, tôi sẽ quay về. Nhưng cậu hay tiếp tục nghe ngóng đi. Nếu không có chuyện gì nghiêm trọng thì tôi không quay về đâu. Cậu có thể đi thăm giúp tôi, tiền thăm nom tôi sẽ chuyển khoản cho cậu”.

– “Thôi đi, cậu không về thì thôi. Nhưng tôi nói cho cậu biết, cậu cũng đừng trách tôi không báo”. Liễu Dược Dược tức giận cúp máy.

Vương Nam nhìn màn hình điện thoại, cười khổ một tiếng, Liễu Dược Dược này cũng quá nóng tính. Mình có nên trở về không? Đây vẫn là nan đề với Vương Nam. Nếu Lí Trọng không có chuyện gì thì sao? Vậy chẳng phải mình quay về cũng chỉ là điều thừa thãi thôi sao? Nếu không có việc gì, hẳn Liễu Dược Dược đã không tức giận như vậy? Vừa nghĩ đến việc Lí Trọng gặp chuyện, Vương Nam đã sốt ruột. Trở về đi, mặc kệ dù mọi chuyện thế nào, mình cũng đến nhìn một cái rồi đi. Nghĩ vậy, cậu liền gọi điện cho Liễu Dược Dược, nhờ nàng hỏi thăm ít tin tức. Ngày mai cậu sẽ lái xe quay về. Liễu Dược Dược vừa nghe liền đồng ý.

– “Nhưng cậu lái xe về làm gì? Bay là được rồi?”. Nàng hỏi.

– “Tôi muốn nhân tiện về thăm mộ cha. Lái xe thuận tiện hơn”. 

– “Vậy cậu nhớ cẩn thận một chút. Đến nơi thì gọi điện cho tôi, vài ngày này tôi sẽ đi thăm Lí Trọng trước”. 

Buông điện thoại, Vương Nam vội vàng thu xếp chuyện công ty. Cậu gấp gáp chạy về nhà, chỉ một giây sau khi quyết định, cậu chỉ hận không thể chắp cánh mà bay cho nhanh.

Về đến nhà, cậu nói với mẹ việc sắp lái xe về phương Bắc. Mẹ ngạc nhiên: “Sao mẹ chưa bao giờ nghe con nói”. 

– “Đây là việc gấp”. Dừng dừng một chút, cậu vẫn quyết định nói thật mọi chuyện: “Lí Trọng nằm viện, con muốn về thăm một chút”. Mẹ không nói gì, chỉ xoay người vào phòng giúp con trai thu dọn hành lý.

Nhìn mẹ thế này Vương Nam lại cảm động. Cậu vốn cho rằng mẹ dù ngoài miệng không nói, nhưng trong thâm tâm vẫn luôn phản đối. Ai ngờ nàng cư nhiên còn chủ động giúp con thu dọn hành lí. Có lẽ mấy năm qua nàng cũng đã hiểu rõ, con trai mình vẫn chỉ yêu mình Lí Trọng. Cả đêm đó Vương Nam ngủ không ngon. Lí Trọng hiện tại thế nào? Đã kết hôn chưa? Liễu Dược Dược không nhắc, cậu cũng không truy vấn. Nhưng Lí Trọng bị bệnh gì? Có nghiêm trọng không? Chuyện này Liễu Dược Dược chỉ lấp lửng không nói.

Trời dần tảng sáng. Vương Nam không ngủ được. Cậu chỉ muốn lại xe quay về thật nhanh — quay về thành phố mình đã xa cách năm năm.

84

Một ngày năm 2004, chiếc xe jeep thẳng hướng phương Bắc. Thân xe rất bẩn, có thể nhận ra chiếc xe đã chạy một quãng đường xa. Chính vậy, mấy hôm nay, Vương Nam một đường lái xe chạy về phương Bắc. Khi bắt đầu đi, phía Nam vẫn còn những cơn mưa rào mùa hạ, hiện tại đã đến phương Bắc ngập tràn nắng thu. Khi xe vượt qua cầu Trường Giang, Vương Nam mặc niệm, trở về, vẫn là trở về.

Năm năm trước, vì trốn tránh Lí Trọng, Vương Nam rời phương Bắc vào một ngày thu. Một đi không trở lại, giờ đây, thu đến, cậu trở về. Khi xe càng tiến gần đến đích, những kí ức tiêu thất kia lại hiện về rõ ràng trong mắt. Ven đường, lá xanh đã nhuốm vàng, không khi ẩm thấp cũng trở nên khô ráo, hết thảy hệt như ngày hôm qua, không điều gì thay đổi. Mà kì thực, tất thảy đều thay đổi. Vương Nam cậu đã đi qua thiên sơn vạn thủy, lại không thể quay về. Phương Bắc một ngày tháng 10, rừng bạch dương đã bắt đầu trụi lá, ánh nắng xuyên qua thân cây vẩy lên cửa xe. Vương Nam kéo kính xe xuống, để gió quất vào mặt. Hắn thực sự thích mùa thu phương Bắc, thích từng bạch dương mùa thu, thích khung cảnh thu điêu linh ven đường, thích ánh nắng trong trẻo, thích bầu trời cao xanh thẳm, thích ngọn gió thu mơn man, thích diện áo lông hành tẩu dưới bầu trời cuối thu. Những kí ức là rõ ràng như vậy, những khoảnh khắc không bao giờ quay lại là rõ ràng như vậy.

Lý do khác để Vương Nam thích mùa thu, bởi đó là nơi cậu gặp Lí Trọng. Mười năm, nhân sinh xảy ra nhiều chuyện, đến mức Vương Nam từng nghĩ, ban đầu nếu không gặp gỡ Lí Trọng, thì không biết bản thân hiện tại sẽ thế nào. Nhưng đời người chính là luôn có những bước ngoặt như vậy. Có lẽ bây giờ Lí Trọng đã kết hôn với Liễu Dược Dược, đã có con rồi cũng nên. Có lẽ Lí Trọng đang yên ấm với cuộc sống của mình, có lẽ nếu cả hai không gặp nhau, sẽ không thống khổ, không thương tổn nhiều đến vậy. Kì thực, có lúc Vương Nam tự vấn, dù không gặp được Lí Trọng, có phải hay không cậu cũng sẽ gặp Vương Trọng, Lưu Trọng, Triệu Trọng? E rằng những việc tương tự cũng sẽ xảy ra, chỉ có điều kịch bản khác và nhân vật khác mà thôi. Mà cũng nhờ Lí Trọng, Vương Nam mới rõ ràng thấu hiểu những góc khuất trong lòng mình. Nếu không nhận ra mình, cuộc đời cậu sẽ thể nào? Hẳn là vẫn đang hạnh phúc cùng Từ Đan Lôi, hai người cũng sẽ không chịu nhiều thương tổn như vậy, cũng sẽ không luôn sống trong dằn vặt nhiều năm như vậy. Nhưng cuộc sống có có giả thiết, càng không thể thay đổi. Những điều xảy ra sẽ xảy ra, hơn nữa cũng đã xảy ra, không thể vãn hồi.

Khi Vương Nam đang lái xe, radio trong xe phát ra bản nhạc Mười năm của Trần Dịch Tấn. Trần Dịch Tấn đang ca:

Mười năm trước

Anh không quen biết em

Em không thuộc về anh

Chúng ta vẫn là hai kẻ xa lạ qua đường

Chậm rãi bước chung con phố quen thuộc

Mười năm sau

Chúng ta là bằng hữu

Còn có thể thăm hỏi

Những tình cảm ôn như đó

Lần nữa lại tìm không được  lý do để ôm ấp

Tình nhân khó tránh một ngày thành bằng hữu

Đến khi bầu bạn nhiều năm

Mới hiểu được

Lệ trong mắt anh, không rơi vì em thì cũng vì người khác

Bóng cây loang lổ xuyên qua cửa xe, hắt lên mặt Vương Nam. Viền mắt hắn bỗng có chút cay cay.

Ngoài cửa xe, dương quang chói lóa.

 Lúc Vương Nam về đến nơi, thành phố vừa lên đèn. Vài năm không về, xe cộ trong thành phố như nhiều hơn, đường nào cũng kẹt xe. Vương Nam nghĩ cũng không trách được, đến mình còn mua được xe, huống chi thành phố này lại không thiếu người giàu. Xe đi dạo vài vòng, cuối cùng dừng lại ở quán rượu Á châu. Đây là nơi Vương Nam đặc biệt nóng lòng quay trở lại nhất, vì kỷ niệm quá nhiều sao? Cậu không rõ, nhưng ở thành phố này, ngoài nơi này ra, cậu thực sự không tìm được nơi nào mang theo nhiều ký ức ngày trước.

Trong quán rượu, Liễu Dược Dược lo lắng ngồi đợi Vương Nam. Lúc gọi điện lần thứ hai cho Vương Nam, nàng đã đi gặp Lí Trọng. Nguyên lai bệnh tình của anh còn nặng hơn mình tưởng tượng nhiều, hiện tại đã… Liễu Dược Dược thực sự không dám nghĩ tiếp. Vì Vương Nam phải lái xe, nàng cũng không dám kể cho cậu nghe, sợ Vương Nam gặp chuyện gì không may. Hiện tại cậu cuối cùng cũng đến rồi, nàng muốn dẫn cậu đến gặp Lí Trọng trước tiên. Nhất định phải để bọn họ gặp mặt một lần, nhất định!

Notes:
– Ba chương nữa là hết truyện. Mình sẽ làm xong trước cuối năm.
– Đang có hứng làm truyện mới. Bạn nào biết truyện nào hiện đại đô thị, nhẹ nhàng, ấm áo mà có chiều sâu thì giới thiệu cho mình với, mình sẽ làm XD

2 thoughts on “Tình nhân đến trong mùa gió – 83,84

  1. Ta đề cử : “Bắc thành thiên phố” của Phi Thiên Dạ Tường. Hiện đại, nhẹ nhàng cũng sâu lắng nữa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s